Thứ tư, 22/11/2017 06:21 GMT+7

Hotline: 091.352.8198

Ba đời chồng, vẫn cô đơn

17/07/2011, 13:33 (GMT+7)

Cùng học một lớp đại học, có thể nói tình yêu chúng tôi thuộc loại “sét đánh”. Tôi không sao quên được cái phút điểm danh của buổi học đầu tiên lúc tựu trường.

Nghe thầy giáo chủ nhiệm gọi tên, tôi đứng lên thì bắt gặp ánh mắt của anh chàng từ phía bàn bên kia nhìn sang. Anh ta tên là Thành Phúc Hậu. Tôi thấy cái tên độc đáo và khá hay, nên lại càng thêm ấn tượng. Càng để tâm đến Hậu, nhiều lúc tôi càng nhen lên chút tự ái: Quái nhỉ, anh chàng này không biết có gì đặc biệt không (học giỏi chăng? Nhiều tài lẻ hay con nhà VIP...?), mà có vẻ kiêu căng không hề cất lời thăm hỏi mình trước, trong khi nhiều bạn nam khác đã khá thân thiết, sẵn sàng tương trợ, giúp đỡ mình nhiều. Nhưng sau đó tôi thấy anh ta cũng ở ký túc xá như tôi nên nghĩ chắc cũng con nhà nghèo thôi, chứ nhà giàu ắt phải thuê ở ngoài. Điều thú vị là lúc ra bể nước, ra chỗ để xe đạp, lên thư viện, cả nhiều lần đi chợ cóc gần cổng trường, hầu như lần nào tôi cũng gặp Hậu. Vẫn chỉ gật đầu chào rồi nhìn, chứ không rối rít chuyện trò như đám con trai khác. Thế là sao? Tôi linh cảm thấy Hậu đã cố ý theo dõi mọi bước đi của tôi...

Tôi không thể chủ động làm quen anh ta, nếu không có một lần, tôi xách đồ lễ mễ đi từ tầng 3 xuống nhà để về quê, không may bị trẹo chân khá đau. Hậu bỗng từ đâu chạy đến đỡ lấy. Rồi anh ta sốt sắng mượn xe máy đèo tôi ra ga. Đến sân ga, Hậu hỏi tôi về đâu rồi nói tôi cứ chờ ít phút. Sau chứng 15 phút, anh ta trở ra đưa tôi chiếc vé. Tôi đưa tiền, anh đã từ chối: “Không đáng gì, tôi tặng Nga”. Cứ tưởng sẽ đợi đến lúc tàu chuyển bánh mới quay về, nhưng sau khi xách đồ và tôi đã ổn định chỗ ngổi, Hậu liền cáo biệt, có vẻ rất nhẹ nhàng dứt khoát, không chút dùng giằng, càng không có vẻ gì là lưu luyến của những người vẫn tiễn đưa nhau. 

Thế là từ sau lần ấy, chúng tôi chính thức yêu nhau- một mối tình đẹp như tiểu thuyết khiến ai chứng kiến cũng phải ghen tỵ. Về sau, chúng tôi rời ký túc xá, thuê nhà trọ. Cũng rất tin đám cưới sẽ diễn ra trong tương lai, chúng tôi chỉ thuê 1 phòng, ăn ở với nhau như vợ chồng để vừa thoả tự do, vừa tiết kiệm được tiền.  

Sau khi ra trường, tôi may mắn kiếm được việc làm trước với mức lương tàm tạm. Hậu vẫn thất nghiệp. Anh buồn bã, nhưng tôi thuyết phục và động viên: Dẫu trong bất cứ hoàn cảnh nào, chúng tôi cũng không thể mất nhau, kể cả một mình tôi bươn chải kiếm tiền nuôi anh cũng chẳng sao, miễn anh vẫn là anh, thuỷ chung say đắm. Nhưng rồi cuộc đời chẳng thể lường. Khi tôi chuẩn bị báo cáo bố mẹ về chuyện riêng thì đã bị phản đối gay gắt. Lý do chỉ là nhà Hậu quá nghèo, bản thân anh lại thất nghiệp, quê lại quá xa. Tôi ra sức thuyết phục các cụ, nhưng bố mẹ tôi gạt phắt... Có lẽ lòng tự ái quá cao đã khiến anh không thể cùng tôi quyết tâm, anh đã chủ động tránh tôi. Và rồi mối tình đầu đã bị tan vỡ như mây khói sau gần 5 năm gắn bó như vợ chồng.

Tôi đau khổ, suy sụp mất nhiều tháng, người héo hon tàn úa. Hai năm sau, tôi nhận lời lấy người phó giám đốc cơ quan. Anh còn trẻ, hơn tôi trên 10 tuổi, lấy vợ được 1 năm chưa kịp có con thì vợ mất. Ngay từ khi vào làm việc ở đây, tôi được biết Thụ- (tên anh) đã để ý đến mình. Nhưng thật bất hạnh cho tôi, vừa bước vào cuộc sống gia đình được một năm, Thụ đã qua đời trong một tai nạn giao thông thảm khốc trên đường đi công tác. Tôi lại nối tiếp những ngày buồn. Nhưng không giống sau lần mất Hậu. Để thay đổi không khí với hy vọng xua đi những ngày u ám sống ở Hà Nội, tôi quyết định vào làm việc tại cơ sở 2 của công ty đóng ở Sài Gòn. Tôi sẽ lập nghiệp và gắn bó lâu dài với thành phố này. Rồi một ngày kia, đời lại xô đẩy tôi gặp người đàn ông thứ 3. Anh tên Huấn, quê ở Rạch Giá, đã gần 40 tuổi nhưng chưa vợ. Anh yêu tôi chân thành, quan tâm chăm sóc tôi chu đáo. Sau một lần cùng anh về thăm quê, chứng kiến gia cảnh, tôi nảy tình thương và nhận lời làm vợ anh. Tại một vùng ngoại ô Rạch Giá, Huấn chỉ còn duy nhất người mẹ già đã trên 70 tuổi. Nhưng cụ nhất định không ra Sài Gòn sống với con trai mà ở lại mảnh đất quê hương. Tôi nảy ý định sẽ cùng anh chuyển về Rạch Giá làm việc. Chưa kịp thực hiện việc này thì mẹ Huấn qua đời. Anh buồn bã, lại thêm nhiều vướng mắc ở cơ quan, người ta đã chuyển anh sang công việc không như ý, gần như bị kỷ luật. Từ đó, anh mắc chứng nát rượu, không còn ngó ngàng đến tôi như trước. Tôi đề nghị ly hôn, Huấn đồng ý.

Và giờ đây, tôi lại trở về cuộc sống của một phụ nữ tự do, không chồng, không con ở tuổi 30, chỉ có công việc là luôn suôn sẻ, thuận lợi. Giữa những ngày tháng này, tôi gặp lại một vài người bạn cùng học đại học, họ vào Sài Gòn công tác. Qua họ, tôi được biết rõ cuộc sống hiện tại của Hậu: Từ khi chia tay tôi, vẫn không yêu ai. Qua các bạn kể, sau bao năm, Hậu vẫn sâu nặng tình yêu với tôi.

Thưa các anh chị, tôi vô cùng xót xa cho thân phận mình. Mới 30 tuổi, không có con mà đã qua 3 đời chồng (với Hậu, tuy chưa cưới nhưng đó chính là những ngày tôi cảm nhận được hết giá trị của hạnh phúc vợ chồng). Lần này thì tôi sẽ bất chấp tất cả để được làm vợ anh trọn đời. Nhưng tôi không biết bắt đầu như thế nào, khi về phía Hậu chỉ là sự im lặng suốt bao năm. Liệu anh có tự ái và mặc cảm khi trở lại với tôi, lúc tôi không còn vẹn nguyên và xứng đáng với anh như trước? Anh sẽ náo nức đón nhận hay chối từ?

(Vũ Quỳnh Nga – Cty Ánh Dương – TP Hồ Chí Minh)

Trao đổi của chuyên gia tâm lý Nguyễn Đình San:

Bạn hãy cứ hành động theo sự thôi thúc của con tim. Ở hoàn cảnh của bạn, nên chủ động tìm kiếm Hậu để bày tỏ, bàn bạc. Nếu vẫn cháy bỏng tình yêu, chắc anh ấy sẽ càng thương bạn để vượt lên. Còn ngược lại, vì mặc cảm tự ái mà khước từ tình cảm của bạn thì mong bạn hãy nghĩ đó là điều dễ hiểu, thông thường. Bạn cần xác định để không thất vọng, buồn phiền.

Đấy là tư vấn của chuyên gia tâm lý, bạn có thể chia sẻ với chị Nga qua địa chỉ nongnghiep.vn

Đang được quan tâm

Gửi bình luận