Đường dây nóng : 091.352.8198

Blouse trắng giữa dòng đời xuôi ngược

Bác sĩ Đinh Thị Hồng rất gần gũi, vì chị có cái cách chia sẻ rất đặc biệt khiến mọi người cứ ngỡ chị lúc nào cũng bên cạnh mình.
Tin bài khác

Những ngày đầu xuân Giáp Ngọ, giới văn nghệ và công chúng TP HCM xôn xao với vở kịch Thiên Thiên của tác giả kiêm đạo diễn Việt Linh.

Nhân vật Thiên Thiên trong mơ mơ hồ hồ đã trở thành hình ảnh của một người phụ nữ đặc biệt đến khó tin, một người sẵn sàng lắng nghe và chia sẻ mọi ẩn khuất, mọi đau buồn, cay đắng,.. cho tất cả những ai có nhu cầu sẻ chia và tìm đến với chị. Nhân vật đẹp đến mức những ai đang bị thử thách sự lương thiện sẽ cảm thấy nghi ngờ, rằng ngoài đời không thể nào có một người nhẫn nại như thế.

Nhưng ngay giữa lúc xem kịch, tôi đã giật mình khi chợt nhớ ra rằng, ngay trong đời thường, rất gần gũi với tôi, có một người phụ nữ làm được như vậy. Chị - bác sĩ Đinh Thị Hồng rất gần, không phải vì chị là hàng xóm, không phải vì tôi thường xuyên gặp chị, mà vì chị có cái cách chia sẻ rất đặc biệt khiến mọi người cứ ngỡ chị lúc nào cũng bên cạnh mình.


Bác sĩ Đinh Thị Hồng

Chị là một bác sĩ chuyên khoa Sản, nhưng chị đặc biệt bởi tuổi đời chưa quá 40 nhưng lại đầy bản lĩnh. Khi một thai phụ được chỉ định phải mổ, chị thuyết phục bệnh nhân cố gắng sanh thường cho tốt, mặc dù đỡ một ca sanh thường sẽ vất vả hơn. Khi một bệnh nhân bị tuyên bố phải bỏ thai, chị đã kiên trì giữ thai lại.

Cháu bé nay đã lên 5, thông minh, khỏe mạnh bình thường. Khi một người phụ nữ ở quê, lặn lội đi lên đi xuống thành phố năm lần bảy lượt để chữa một căn bệnh phụ khoa nguy hiểm, chị chỉ khám một lần và thôi bệnh, cả gia đình nay vẫn còn “mang ơn”… Còn rất nhiều trường hợp hy hữu khác, những tình huống khác liên quan đến tính mạng con người mà nếu gặp bất cứ một bệnh nhân nào của chị, tôi cũng được nghe kể đi kể lại trong lòng biết ơn. Ơn Trời vì may đã được gặp chị!

Chị chỉ là một bác sĩ khoa Sản, nhưng chị đặc biệt bởi cách chị đồng hành cùng thai phụ. Dù là bệnh nhân mới khám lần đầu hay là bệnh nhân cũ, ai cũng được chị căn dặn nhiều lần, có gì bất thường em cứ gọi chị, bất cứ lúc nào, 1,2 giờ khuya cũng không sao...

Về sau này, chị chuyển hướng từ Sản sang Hiếm muộn cũng là để đồng hành với bệnh nhân, kiên trì với bệnh nhân từng tí từng tí một trên chặng đường tìm con đầy vất vả của họ. Làm việc với phụ nữ, trong một lĩnh vực quá sức phụ nữ, chị lại rất phụ nữ khi sẵn sàng nghe bệnh nhân kể về cái thai của mình.

Một thai nhi thường xoay quanh nó nhiều câu chuyện của cuộc đời, của tình chồng vợ, của trách nhiệm nàng dâu, của những oan trái tình yêu, của những trớ trêu tạo hóa…, có những câu chuyện không thể kể với mẹ, không thể kể với chồng, không thể kể với bạn nhưng các thai phụ đều muốn kể với bác sĩ Hồng.  Khi những bác sĩ khác không kịp nhìn mặt bệnh nhân khi khám bệnh thì bác sĩ Hồng vẫn cứ sắp xếp thời gian để lắng nghe…

Và có lẽ vì hiểu tính chị mà những bệnh nhân khác vẫn cứ kiên nhẫn chờ. Vì đến lượt họ, họ cũng sẽ được chị chăm sóc sức khỏe và vỗ về tinh thần. Ở chị có một sự tin tưởng và tin cậy tuyệt đối.

Sự tin tưởng đến từ vẻ tự tin cao độ trong chuyên môn của một người thầy thuốc và sự tin cậy đến từ lòng trắc ẩn toát lên từ một người hướng lòng theo Phật pháp, tin vào nghiệp quả kiếp người và luôn tâm niệm làm thầy thuốc là phải cứu người. Mà để cứu người, không phải chỉ cần những ca mổ thành công, đôi khi còn cần một lời động viên, một sự đồng hành đầy cảm thông và trách nhiệm.

Từ khi từ bỏ suất học bổng đi học nước ngoài dành cho thủ khoa trường ĐH Tổng hợp, bước chân vào giảng đường Y, cho đến khi chị từ bỏ chức vụ trưởng khoa của một Bệnh viện quốc tế với lương bổng, địa vị cao để đi sang một bệnh viện nhỏ hơn nhưng được làm khoa hiếm muộn, chị đã hoàn thành trọn vẹn nhiệm vụ của một người thầy thuốc và hoàn toàn không hề hổ thẹn với lương tâm.

Bởi lẽ, chị đã cứu được nhiều người không bị chết oan, chị đã chào đón thành công bao nhiêu công dân tí hon, chị đã cứu được rất nhiều gia đình lao đao ở bờ vực tan vỡ vì chuyện con cái… Chị không thể hổ thẹn vì suốt bao nhiêu năm cùng vui cùng buồn với hàng trăm mảnh đời bệnh nhân mà chị không thể nhớ hết mặt, nhớ hết tên, chị đã không hề tơ hào tư lợi. Chị làm việc ở bệnh viện quốc tế, bệnh nhân là những người khá giả, vậy mà chị vẫn cứ lo họ bị tốn tiền. Bệnh viện đôi khi phải khiển trách vì bác sĩ Hồng cứ siêu âm miễn phí cho bệnh nhân.

Chị bác sĩ trưởng khoa không bao giờ nhận phong bì cảm ơn và cũng không cho phép bệnh nhân “làm hư nhân viên” của mình. Ở một bệnh viện quốc tế khác, môi trường làm việc êm ấm vẫn không ngăn được chị cái quyết tâm  mở phòng mạch tư nhân để khám bệnh miễn phí cho bệnh nhân nghèo hoặc ít ra là khám rẻ cho bệnh nhân, càng được nhiều người càng tốt. Niềm mơ ước nhiều năm dành dụm chắt chiu mới thực hiện được ấy đã buộc chị phải có nhiều sự đánh đổi, hy sinh, nhưng chị mãn nguyện.

Vì chị tuy thiệt thòi nhưng giúp ích được cho nhiều người, đặc biệt là các cặp vợ chồng khó có con. Chị dành cho tất cả mọi bệnh nhân, không phân biệt giàu nghèo, địa vị, tình yêu thương và sự lo lắng như dành cho những người ruột thịt của mình. Nhiều lúc tôi chợt hỏi, chị bác sĩ nhỏ nhắn ấy sao lại có trong lòng một trái tim lớn như vậy...

Vì vậy, thật là oan ức khi một người bác sĩ tận tâm bị khép tội “tiếp tay cho đường đây đẻ mướn” như trong một bài báo. Dành cả buổi chiều chủ nhật được nghỉ ngơi hiếm hoi để tư vấn cho một căp vợ chồng hiếm muộn cách thức tốt nhất để có một đứa con, chị có ngờ đâu, chị đang là nạn nhân của một màn kịch.

Thật uổng cái tình khi chị đã lo lắng cho cặp vợ chồng giả danh, vốn là các bạn phóng viên trẻ, âm mưu gài chị nói để quay phim, ghi hình. Ngày chị lao đao giữa dòng thị phi, hàng chục bệnh nhân giận dữ muốn kéo nhau đến tòa soạn đòi chân lý, đòi lại danh dự cho một bác sĩ chân chính. Có một làn sóng sôi sục, phẫn uất, nghẹn ngào...

Mọi người gặp nhau, kể cho nhau về chị, về những điều kỳ diệu chị đã dành cho họ, về một trong những người rất hiếm hoi “thương người” hơn cả “thương thân”! Bao nhiêu nữ hộ sinh từng là nhân viên của chị bật khóc vì quá thương và quá ức. Ai nỡ lòng gieo tiếng ác cho cò!...

Và con cò trong cơn giông đã thảng thốt nhận ra mình dại, thương bệnh nhân quá mà quên cả những giới hạn lẽ ra không nên vượt qua… Con cò có cất tiếng kêu oan nhưng tiếng cò yếu ớt bị át đi trong tiếng đời xô chảy. Và cũng không thể kêu khi tình ngay lý gian, phim ảnh rành rành… Chỉ có hàng trăm cú điện thoại của bệnh nhân là vẫn liên tục reo vang: chúng em tin chị và luôn luôn bên chị! …

Một ngày, hai ngày, rồi ba ngày…, con cò mảnh mai đã mỉm cười và vươn cánh, ngẩng cao… Cò tin vào luật nhân quả, cái nghiệp cò phải trả chính là lời thị phi. Cò tin trời cao thấy được tấm lòng và trái tim của người thầy thuốc luôn nồng ấm...

Khi chị đã nhẹ nhàng hỷ xả, những bệnh nhân của chị vẫn còn thấy ức vì thương …

Không có gì là to tát khi có một bác sĩ vững vàng chuyên môn, thương yêu bệnh nhân và hết lòng vì bệnh nhân như bác sĩ Hồng, nhưng khi mà những giá trị tốt đẹp rất bình dị ấy đang bị phai nhòa trong dòng chảy siêu tốc của đời sống hiện đại thì hình ảnh của một bác sĩ như vậy đã trở thành một niềm tin, một ánh sáng của niềm hy vọng.

Tin rằng các bác sĩ chân chính vẫn còn rất nhiều và hy vọng rằng những điều tốt đẹp của tình yêu thương sẽ ngày càng được nhân rộng ra. Nhân ngày của những người thầy thuốc, tôi muốn viết để cảm ơn chị. Cảm ơn chị đã rất mạnh mẽ, cảm ơn chị đã luôn kiên định với con đường tâm đạo mà chị đang đi.

Mong chị tiếp tục vững vàng trong sự nghiệp thầy thuốc đầy thiêng liêng bởi lẽ công việc của không phải chỉ cứu người mà còn là chăm sóc cho việc sinh nở - cũng chính là chăm sóc cho tương lai. Những thế hệ mới, những người mẹ của đất nước cần được nâng niu bởi những tấm lòng bác sĩ như chị.

+ Ở chị có một sự tin tưởng và tin cậy tuyệt đối. Sự tin tưởng đến từ vẻ tự tin cao độ trong chuyên môn của một người thầy thuốc và sự tin cậy đến từ lòng trắc ẩn toát lên từ một người hướng lòng theo Phật pháp, tin vào nghiệp quả kiếp người và luôn tâm niệm làm thầy thuốc là phải cứu người

+ Thật là oan ức khi một người bác sĩ tận tâm bị một bài báo khép tội “tiếp tay cho đường dây đẻ mướn”… Ngày chị lao đao giữa dòng thị phi, hàng chục bệnh nhân giận dữ muốn kéo nhau đến tòa soạn đòi chân lý, đòi lại danh dự cho một bác sĩ chân chính.    

                                         

Share Facebook Share Google Share Twitter Share Zingme  
TRƯƠNG TÚ CHI
Bình luận Gửi phản hồi