Thứ năm, 24/05/2018 07:20 GMT+7

Hotline: 091.352.8198

Bố tôi là ông già Noel

16/12/2010, 12:19 (GMT+7)

Thời còn để chỏm, năm nào đến ngày Giáng sinh cũng vậy, tôi và nhỏ em đều được tặng một món quà thật dễ thương từ tay ông già Noel. Lúc đó, đầu óc non nớt của tôi chưa mường tượng ra rằng ông già Noel chỉ là một kịch bản của người lớn để làm vui lòng trẻ con. Tôi chỉ nghĩ rằng ông đến từ một nơi rất xa, nơi đó có tuyết trắng xóa, có rừng thông, ngôi nhà gỗ và những con tuần lộc béo núc…

 Cho nên mỗi khi được ông tặng quà, tôi nghĩ chắc mình ngoan lắm mới được ông ghé thăm. Tôi nhớ như in, trước mỗi lần phát quà, ông già Noel thường xoa đầu chúng tôi và bảo: “Các cháu phải biết vâng lời bố mẹ, học thật chăm và yêu mến bạn bè”. Được tặng quà cho nên tôi và bé Na mừng lắm, cứ “vâng dạ” rối rít rồi nhận lấy món quà để mở ra xem ngay. Và điều làm chúng tôi càng tin ông già Noel là một vị thánh vì ông đoán được suy nghĩ của tôi. Những món quà ông tặng là các thứ đồ chơi mà tôi và bé Na rất thích; kể cả việc tôi ham chơi bị điểm kém, bé Na thì hay vấy bẩn vào quần áo.

Năm lên 10 tuổi, tôi đã hiểu được một phần nào về câu chuyện ông già Noel qua tivi, sách báo, bạn bè… Giáng sinh năm đó, ông già Noel lại đến phát quà cho anh em tôi. Ông bảo: “Cu Tài không được mê đọc truyện tranh quá, phải cố gắng học cho tốt”. Đoạn, ông quay sang bé Na: “Còn con, không được khóc nhè, xấu lắm!”. Tôi ngạc nhiên, tại sao ông lại biết tỏng tật xấu của hai anh em tôi trong khi ông chỉ là một người bình thường.

 Thoáng nhìn trên đôi mắt cận của ông, tôi phát hiện ra ngay dưới đuôi mắt phải có nốt ruồi son giống hệt như bố tôi. Như có sự linh cảm nào đó mách bảo, tôi reo to lên: “A, bố! Có phải bố Dũng không?”. Người đàn ông trong trang phục ông già Noel nháy mắt, ra hiệu cho tôi giữ bí mật. Và tôi biết đó là bố Dũng của tôi. Nhưng nào ngờ bé Na nghe thấy, nó liền rướn cổ lên tranh luận với tôi: “Không phải, là ông già Noel cơ!”. Tôi biết mình nắm chắc phần thắng nên cãi lại: “Không, là bố đấy!”. Bị tôi lấn át, bé Na không chịu được nên ngồi bệt xuống sàn nhà khóc sướt mướt. Phải mất gần một giờ đồng hồ mới dỗ ngọt được nó.

Đêm đó, bố bảo tôi: “Con yêu, cuộc sống đôi khi chúng ta cần phải biết xử trí không theo cảm tính của mình, vì thẳng thừng quá sẽ làm người khác bị tổn thương. Sự thông minh không giúp ta phát huy tác dụng mà chỉ biến ta thành thằng ngốc vì nó không được sử dụng đúng chỗ. Bố khá khen cho con khi con đã nhận ra bố là ông già Noel. Nhưng con biết không, chỉ vì lời nói thẳng thừng của con đã làm cho bé Na tổn thương về mặt tinh thần, bởi nó vẫn hy vọng rằng ông già Noel là một vị thánh trong mắt nó. Chính vì thế con phải biết xử trí trong chuyện này để cho em nó vui vẻ. Rồi thời gian sẽ làm cho nó ngộ ra thôi, con ạ!”.

 Đó là lần đầu tiên trong đời, tôi nhận được một bài học sâu sắc từ bố.

Rồi năm tháng qua đi, chúng tôi lớn dần theo từng món quà Giáng sinh mà bố đã tặng. Những món quà ngày xưa được tôi và bé Na đặt trân trọng trong tủ kính, xếp theo từng năm, xem đó là cột mốc đánh đấu sự trưởng thành từng bước của chúng tôi. Bố tôi giờ đã bước qua tuổi 46, nhưng trông ông còn phong độ lắm. Bố vẫn mặc bộ trang phục Giáng sinh màu đỏ, đội mũ, gắn râu quai nón trắng xóa đi phát quà cho trẻ em vào đêm Noel.

 Giờ đây, tuy chúng tôi không còn nhận được những món quà Giáng sinh từ tay bố, nhưng bố vẫn luôn nở nụ cười trìu mến và nói với chúng tôi: “Chúc hai con Giáng sinh vui vẻ”.

ĐẶNG TRUNG THÀNH

Đang được quan tâm

Gửi bình luận