Thứ sáu, 24/11/2017 10:58 GMT+7

Hotline: 091.352.8198

Cháu có mừng khi thấy cậu ấy ly dị vợ và tìm đến cháu không?

08/09/2017, 06:50 (GMT+7)

Bỗng dưng M xuất hiện, tìm mọi cách để gặp riêng cháu. M nói M đã ly dị vợ, M không thể sống hạnh phúc với vợ vì không hể quên cháu, M nói M đã đứng từ xa khi nó đến trường và nhận ra, đứa con chính là con của M.

Cô kính mến!

Nếu mọi chuyện trôi qua trong yên bình như cháu hằng cầu mong thì có lẽ cháu không viết lá thư này. Nhưng trời đã không để yên, trời không lắng nghe lời cầu xin của cháu.

Cô ạ, cháu và M, người yêu đầu tiên tình cờ gặp lại trước khi cháu đám cưới 10 ngày. Chúng cháu đã có những phút giây yếu đuối, tất cả như sống dậy, cháu từng yêu M đến như thế nhưng do một sự hiểu lầm nghiêm trọng mà chia tay nhau. M cưới vợ trước khi cháu lấy chồng.

Cháu có bầu ngay sau cưới, một đứa bé trai ra đời, chỉ có cháu mới biết sao nó giống M thế. H, chồng cháu và M cũng có một số nét hao hao nhau, có lẽ thế nên cháu mới yêu H chăng? H không nghi ngờ gì cả, có người con gái nào tồi tệ như cháu không cô? Cháu cũng đâu có biết cháu dễ dàng với bản thân mình như thế với M mặc dù cháu có yêu H, thương H, kính trọng H mà.

Nhưng H không có số hưởng hạnh phúc. Anh mất trong một tai nạn thảm khốc trên đường công tác. Lúc ấy cháu mới biết mình yêu chồng nhiều hơn cháu tưởng. Cháu quá hụt hẫng, cháu còn trẻ, con của cháu mới có 7 tuổi kia mà. Bố mẹ H lại chỉ có H là con trai, dưới H là hai em gái còn chưa lập gia đình. Con của cháu là đích tôn của người ta.

Bỗng dưng M xuất hiện, tìm mọi cách để gặp riêng cháu. M nói M đã ly dị vợ, M không thể sống hạnh phúc với vợ vì không hể quên cháu, M nói M đã đứng từ xa khi nó đến trường và nhận ra, đứa con chính là con của M. Mà quả thật cô ơi, nếu chúng cháu đi với nhau thì ai cũng sẽ khen thằng bé giống bố như tạc. Cháu lo sợ đến mất ăn mất ngủ, M mà dám bước vào nhà cháu thì mọi chuyện bại lộ hết, bố mẹ H sẽ nhận ra ngay dù trước nay họ không nghi ngờ gì. Có khổ thân mẹ con cháu không kia chứ.

M đã lảng vảng mấy lần rồi. M bảo sẽ quyết tâm, cháu không nối lại thì anh ấy cũng sẽ đòi đứa con cho mình, sẽ thử AND cho thằng bé để xác định. Cháu không đồng ý, cháu muốn để yên như thế, M đã có con gái rồi, nhà H là nội của đứa bé, cháu không muốn thay đổi gì hết. Nhưng tính cách M cháu biết, anh ấy sẽ không để yên. Cháu sợ lắm cô. Nếu chuyện bùng ra thì cháu không còn mặt mũi nào mà sống nói gì về với M.

Cháu làm sao bây giờ, cô cứu cháu, cô giúp cháu với cô.

---------------------

Cháu thân mến!

Thật là khổ thân cháu. Có trách cứ gì về những phút cháu ngả lòng tám năm trước với M thì thực tế cũng vậy thôi. Tức là H cũng không sống lại được, cháu vẫn phải góa chồng, một bà góa với cái án trong lương tâm. Khổ thân cho H và cũng không tệ ở chỗ, cậu ấy đã sống trong tình yêu, cháu yêu chồng và cậu ấy đã rất yêu đứa con ấy.

Có câu người đời hay nói vui, rằng cháu ngoại mới là cháu mình, cháu nội thì chưa chắc. Bởi vì con trai cháu quá giống M nên cháu mới tin như vậy, như ngược lại, nó không giống M thì chẳng có chuyện gì cả. Trong việc này, M có linh tính nên mới tìm về và thấy đứa bé quá giống mình. Chỉ có H là vô tư, có lẽ, nhờ như cháu nói, M và H có nét hao hao nhau.

Rất khó nghĩ cho cô trong lời khuyên này. Cần đặt mọi người về chỗ mà sự thật nó vốn vậy. Nếu thế thì một quả bom phải nổ ra, nhà H tan hoang thêm sau cái chết của con trai người ta đã làm họ suy sụp lắm rồi. Nếu thế thì cháu và đứa bé phải ra đi. Nếu thế thì cháu phải nối lại với M vì quyền lợi tinh thần của con mình. Nếu thế thì, cháu có yên lòng để sống tiếp không, hay là lương tâm cháu sẽ cắn rứt hành hạ cháu suốt?

Vấn đề là cháu hãy lắng nghe tim mình. Cháu có còn yêu M không, cháu có mừng khi thấy cậu ấy ly dị vợ và tìm đến cháu không? Nếu còn yêu, cháu sẽ vượt qua tất cả. Thừa nhận hành vi, thú thật hết, xin lỗi trước ban thờ nhà H, với nấm mồ của H, cả M cũng phải như vậy và tha thiết coi M là đứa con trai đã mất của nhà người ta. Có được không, làm nổi không? Chỉ bằng tình yêu và sự hối lỗi của cả M nữa thì việc mới nguôi và sẽ xuôi dần. Cô suy nghĩ mãi rồi. Nếu hai người, cháu và M có tâm và quyết trở lại với nhau trong yên bình thì nên như thế. Cháu sẽ là người hứng mưa đá chứ không phải M, vì cháu quá yếu lòng, quá giỏi che đậy trong ngần ấy năm, người đời chỉ biết lên án đơn giản vậy thôi.

Bằng không thì M vẫn phải tránh đi, không AND gì cả. Nếu M làm già mà cháu vẫn muốn ở vậy với bàn thờ H, với nhà H thì M không kéo cháu đi đâu được. Việc cần lộ, cứ cho lộ, cháu và con vẫn thuộc về chỗ đã từng ấy thì ai xua đuổi được, đứa bé chỉ biết những người thân từng bồng bế, chăm sóc nó lớn lên đó thôi. Kệ M, anh ta cứ biến đi, việc con trai có tìm đến người đó không, hãy để thời gian trôi xuôi và thời gian dẫn dắt. Cháu sẽ phải sống trong mặc cảm, ban đầu là vậy, rồi thì việc sẽ quen dần và trôi về quá khứ.

Nhớ, nghe kỹ, cân nhắc và lựa chọn. M cũng là sự lựa chọn quan trọng đó chứ. Nếu là cô, cô sẽ thú thật với nhà H và để yên cho con lớn lên, cho mình nguôi việc góa cho M xa hẳn đi đã. Suy nghĩ thêm và tính sau, nếu cháu với M là tiền định đến mức ấy thì sẽ đến với nhau lúc khác, chứ không phải lúc nước sôi lửa bỏng này.

DẠ HƯƠNG

Đang được quan tâm

Gửi bình luận