Đường dây nóng : 091.352.8198

Chạy theo ảo vọng

Đến lúc này thì Huyền ân hận thực sự bởi cái quyết định vội vã và dứt khoát chia tay Thành. 

Chạy theo ảo vọng
Tin bài khác

3 năm cho một tình yêu đẹp như trong phim, nhưng Thành không có đủ kinh tế để lo cho Huyền với “nhà lầu, xe hơi” vì thế cô đã quyết dứt áo ra đi để chạy theo ảo vọng của cuộc sống sang giàu…

Không phải là người “hám của” bởi sự thật là Huyền yêu Thành - người đàn ông mà trong suốt 3 năm chưa một lần “chung vai đấu cật” với cô về chuyện kinh tế.

Năm cuối sinh viên Huyền mua xe máy, chiếc xe vượt quá số tiền bố mẹ cho hơn chục triệu đồng nhưng rồi cũng một mình cô xoay xở, cho dù Thành ra trường đi làm đã 2 năm.

Rồi lại chuyện chiếc laptop hay chiếc điện thoại cảm ứng đời mới mà Huyền rất thích …, tất cả cũng đều là một mình cô mua bằng tiền đi dạy thêm và làm công việc truyền thông ở một công ty mới.

Kể ra không phải là Huyền tự “vênh váo” cho rằng “ta đây là giỏi” nhưng trong mắt bố mẹ và bạn bè thì Huyền cũng không phải là loại “tầm thường”.

Bằng chứng rõ ràng đó là cô tự đi làm, tự kiếm tiền mà vẫn đảm bảo giành học bổng hàng kì. Vì thế Huyền ghét những đứa bạn nghĩ rằng là sinh viên thì được quyền vui và tiêu tiền để mặc cho các cụ già ở quê nai lưng ra làm.

Huyền là thế, sống cá tính, tự lập và một chút “ngông cuồng” không biết sợ bởi cô luôn nghĩ  “sống như là ngày mai phải chết”

Người ta vẫn nói “ở đời có quy luật bù trừ” và nó đúng với Huyền khi trái tim cứng cỏi và bản lĩnh ấy đã hoàn toàn bị hạ gục trước Thành - chàng trai hiền lành có nụ cười ấm áp.

Thành giản dị, từ tốn cả ở ngoại hình đến từng hành động, cử chỉ, điều mà ở Huyền còn “thiếu” và cô bắt đầu thích đến si mê điểm đó ở anh.

Yêu nhau 3 năm, lúc nào Thành cũng tận tình chăm sóc cho cô từ việc nhắc nhở phải ăn sáng trước khi đi làm, đến việc phải ngâm chân bằng nước ấm trước khi đi ngủ, bởi Huyền thường trằn trọc thức trắng đêm. Thành hiền lành, chân chất nên công việc kinh doanh vốn ganh đua đấu đá anh không đú được với người ta.

Trong khi đó công việc của Huyền thì như “diều gặp gió”, bởi trước khi ra trường cô đã có kinh nghiệm 2 năm làm việc cộng thêm nét duyên sắc sảo trời ban. Biết là như thế nhưng Huyền vẫn ghép đôi với anh bởi với cô, không có ai hoàn hảo cả và Thành cũng thế

Nhưng nếu đến bây giờ Huyền vẫn giữ lập trường đó thì đã không phải ngồi ân hận đến thế. Đi làm, Huyền bắt đầu thay đổi suy nghĩ rằng “là con trai đàn ông chắc chắn phải là trụ cột trong gia đình bởi con gái chỉ nên lo việc con cái” vì thế bắt đầu cô xét nét, cằn nhằn anh suốt cả ngày.

Huyền trách anh mãi vẫn với mức lương lẹt đẹt, trách anh tay trắng mà vẫn đòi cưới cô, trách anh nếu sau này có con sẽ lấy gì để lo ….

Trong thâm tâm, Huyền vẫn thương anh nhưng cái suy nghĩ “anh phải là người kiếm tiền chính trong gia đình” đè nặng lất át hết cả những tình cảm và cử chỉ dịu dàng mà trước đây cô dành cho anh. Huyền tỏ rõ thái độ khó chịu mặc cho anh hết lời giải thích rằng: “Anh đang trong thời gian chuẩn bị những bước cho công việc của mình nên không thể nhanh vội”.

Bỏ ngoài tai những lời anh nói, cô vẫn cứ tiếp tục kéo dài ‘tình trạng căng thẳng” để đến một ngày Huyền quyết định ra đi, bởi trong suy nghĩ cô xứng đáng được nhận một cuộc sống tốt bên cạnh một người đàn ông thành đạt hơn...

Và Huyền yêu, chóng vánh vội vàng với một anh chàng người Canada đang là đối tác làm ăn lớn của công ty mà cô chịu trách nhiệm trong việc kí kết hợp đồng.

Anh có tiền, tâm lí, chiều cô và tất nhiên đã vẽ luôn ra trước mắt Huyền một viễn cảnh về đám cưới và cuộc sống vợ chồng trong sự đàng hoàng, sung túc. Thế là Huyền mãn nguyện để rồi ép bản thân mình quên nhanh mối tình cũ để không phải rơi vào tình trạng đứng giữa ngã ba đường.

Nhưng rồi Huyền có thai, cảm giác vui mừng vì cô đã có sợi dây “chói” anh chồng Tây. Vậy mà anh không nhận còn xui Huyền bỏ đi với một số tiền không nhỏ được gửi sẵn vào tài khoản của cô.

Đau đớn, vật vã và hoàn toàn hẫng hụt Huyền như con thiêu thân lao vào rượu để mong quên đi tình yêu ảo tưởng này. Trong cơn say Huyền bấm số gọi cho người cũ, giọng nói đầu bên kia vẫn ấm áp khe khẽ bên tai cô “Quay về đi, anh vẫn chờ em”.

Chiếc điện thoại bị đánh rơi trên sàn, đôi bàn tay Huyền run rẩy, lần đầu tiên cô say rượu, nhưng cũng là lần đầu tiên Huyền thấy mình tỉnh táo. Anh vẫn chờ cô đấy thôi…nhưng làm sao trở về khi cái mầm sống ngày một lớn của người khác đã được gieo trong bụng…

Share Facebook Share Google Share Twitter Share Zingme  
Nguyễn Phương Dung
Bình luận Gửi phản hồi