Đường dây nóng : 091.352.8198

Chuyện giáp Tết

Ông bà ta thường bảo “Đồng vợ đồng chồng, tát bể Đông cũng cạn”, nên rất cần sự lao động chung tay của cả hai để gia đình hưởng được một cái tết cổ truyền trọn vẹn.
Tin bài khác

Sau một năm thong dong, vào những ngày giáp tết, nhiều gia đình ở quê tăng tốc để có thu nhập khá mua sắm trong nhà, lo cho con cái và vui vẻ mấy ngày xuân. Tuy nhiên, không phải lúc nào cũng “đồng vợ đồng chồng” nên sự tăng tốc đó đôi khi trở thành vô nghĩa.

Chồng lo xa, vợ nhởn nha

Có về miền Tây vào những ngày này mới thấy sự nhộn nhịp, vất vả của nhà nông. Những ruộng hoa, rẫy dưa, vụ lúa đông xuân… lúc nào cũng đông nghịt người. Để có một cái tết “hoành tráng” nhiều gia đình phải làm quần quật từ sáng đến tối. Thậm chí, nhiều người còn tranh thủ làm thêm ban đêm.

Anh Phong, nhà ở xã An Thới, huyện Mỏ Cày Nam, Bến Tre là một ví dụ điển hình. Là tài xế xe lôi, lại gặp dịp tết nên khách hàng kêu anh chở đồ không ngớt. Heo, trái cây, rau củ, hoa là những hàng hóa chính mà anh phải chở. Anh Phong làm quên giờ giấc, không nghỉ trưa, thậm chí anh còn tranh thủ lúc khách bốc hàng lên xe mới vội vã lấy cơm hộp ra ăn.

Ban đêm, anh còn nhận thêm công việc chở mía đến lò đường cho các gia đình trong xóm. Mía là nguồn kinh tế chủ lực của xã vào mấy ngày giáp tết nên công việc của anh làm không xuể, phải rủ thêm bạn bè làm phụ. Sợ qua tết nông nhàn nên cuối năm anh cố gắng làm để dành dụm tiền bạc cho con ăn học, còn lại thì mua heo con về nuôi.

Trái ngược với chồng, chị Lan vợ anh Phong lại chẳng chịu làm gì cả. Nhà vốn không mấy khá giả, nhưng xem ra chị không quan tâm đến điều đó. Sáng nào chị cũng tụ họp với mấy bà bạn hàng xóm để dùng bữa điểm tâm và “buôn dưa lê”.

Trưa thì chị rủ rê mấy bà bạn đến các tiệm làm đẹp để làm móng, chăm sóc da mặt, gội đầu, duỗi tóc… Tối thì chị đăng ký một lớp học thể dục nhịp điệu để tập cho dáng đẹp. Đây là một loại hình thể dục thẩm mỹ mới xuất hiện ở xã nên mấy bà có gia đình “bể tướng” lũ lượt kéo nhau đi đăng ký thành phong trào.

Anh Phong vốn tính hiền lành, ít nói, lại thương vợ nên không phàn nàn những gì chị Lan làm. Nhưng đôi khi vì sự bực tức dồn nén lâu ngày, lên đến đỉnh điểm nên bụt cũng phải nổi giận. Một lần đi làm về mệt, gần 9 giờ tối nhưng trong nồi không có hạt cơm nào, anh Phong mới hỏi vợ: “Bữa nay em không nấu cơm sao?”. Chị Lan trả lời tỉnh bơ: “Nay đi tập thể dục nhịp điệu vội quá nên em quên nấu, anh ra ngoài ăn đỡ đi”. “Nhưng hồi chiều anh có nhắn tin nhắc em rồi mà”, anh Phong bắt đầu bực tức. Chị Lan chống chế: “Em quên xem điện thoại, làm gì mà ghê thế!”. “Đã bao nhiêu lần tôi đi làm về khuya không có hạt cơm lót dạ, cô biết không?”.

Tiếp theo sự lớn tiếng là hình ảnh nồi cơm điện rơi xuống đất nghe cái cốp rõ to. Anh Phong ra khỏi nhà suốt đêm hôm đó. Còn chị Lan thì vẫn vô tư nằm trên võng xem ti-vi: “Cứ đập đi, tui đâu có nai lưng ra làm mà sợ!”.

Vợ vất vả, chồng bê tha

Anh Năm ở Thạnh An, huyện Vĩnh Thạnh, Cần Thơ, là một tay cờ bạc có tiếng trong thị trấn. Quanh năm suốt tháng anh chẳng làm việc gì chân chính, ngoài chuyện đánh bài, đá gà, cá độ… Cuối năm, trong khi nhiều người chồng cố gắng lao động để có tiền lo cho vợ con có cái ăn, cái mặc và trang hoàng nhà cửa… thì anh lại đi đá gà ăn tiền.

 Tầm đầu tháng Chạp, ai đến nhà anh cũng đoán được anh làm gì. Xung quanh nhà có đến hàng chục con gà đá nằm trong lồng chờ khách đến mua. Mà phải chi anh buôn bán kiếm lời cũng chấp nhận được, đằng này khi bán xong anh còn “gầy kèo” để đá gà ăn tiền. Thành ra, hầu như anh không có lời (đôi khi lại mất vốn) vì trận nào cũng thua, may mắn lắm mới thắng 1-2 trận.

Bán hết đợt gà đá mà tiền lại không có một xu vì thua bạc, anh lại hỏi “mượn” tiền vợ để mua lứa gà đá khác bán trong những ngày đầu năm. Chị vợ vốn tính chịu đựng, nghe chồng nói ngọt vài câu là lấy tiền đưa ngay.

Dù biết rằng để có được số vốn kha khá lo cho gia đình, chị vợ phải làm quần quật từ sáng đến tối, vậy mà anh Năm không bao giờ nghĩ đến sự cơ cực của vợ dù chỉ một giây. Có lúc, do thiếu tiền cờ bạc, anh còn lột cả sợi dây chuyền vợ mua cho để cầm, hoặc mang số gà đá bán đổ bán tháo để trả nợ.

Vợ anh Năm là chủ cửa hàng giày dép ngoài chợ huyện Vĩnh Thạnh. Gần tết, chị còn kiêm luôn trồng cả mẫu dưa hấu sau nhà để bán mùa tết. Anh Năm không làm phụ, chị buộc phải thuê người quản lý rẫy dưa (ngủ tại rẫy canh chừng trộm), kể cả nhân công thu hái.

Cứ mỗi buổi trưa là chị chạy về nhà nấu cơm cho chồng, rồi lại ra thăm rẫy dưa, coi nhân công làm việc thế nào. Chiều đến, mặc dù cửa hàng đông đúc vì người người mua sắm tấp nập, nhưng chị vẫn phải để cửa hàng cho hai cô bé người làm trông coi rồi chạy ra rẫy dưa tính toán giá cả với thương lái. Thương lái mua dưa hấu tại rẫy nên chị có phần đỡ vất vả.

Chị vợ cũng nhiều lần khuyên anh Năm rằng: “Tết đến rồi, anh không lo phụ em làm việc mà suốt ngày cứ cờ bạc hoài”. Gác bỏ ngoài tai lời vợ, anh Năm vẫn cái tính lười biếng, đi cờ bạc mà không làm gì động đến móng tay. Chị vợ khuyên riết không tác dụng nên buông xuôi: “Chắc tại cái số của mình không có phước”.

Nên “đồng vợ đồng chồng”

Ông bà ta thường bảo “Đồng vợ đồng chồng, tát bể Đông cũng cạn”, nên rất cần sự lao động chung tay của cả hai để gia đình hưởng được một cái tết cổ truyền trọn vẹn. Nếu như một trong hai người có tính tiêu cực thì người kia nên có sự góp ý nhẹ nhàng, hoặc nhờ ba mẹ hai bên khuyên bảo, can thiệp.

Tuyệt đối không thể chiều chồng (hoặc vợ) bằng việc cho tiền tiêu xài thoải mái hoặc không quan tâm đến sự biếng nhác của chồng (hoặc vợ). Vì như thế là vô tình đẩy chồng (hoặc vợ) mình xuống vực thẳm tiêu cực và đến khi đã lún sâu thì khó mà “cải tạo” được.

Share Facebook Share Google Share Twitter Share Zingme  
ĐẶNG TRUNG THÀNH
Bình luận Gửi phản hồi