Thứ bảy, 18/11/2017 08:17 GMT+7

Hotline: 091.352.8198

Chuyện "nhà chồng, nhà vợ"

30/11/2010, 10:26 (GMT+7)

Anh Lê Văn Hạnh, tuy không phải con trưởng nhưng là người duy nhất trong gia đình thành đạt. Vì thế, anh luôn suy nghĩ mình phải có trách nhiệm giúp đỡ, bảo vệ cho anh em, họ hàng nhà mình. Quê anh ở huyện Tuy Phong, tỉnh Bình Thuận, anh công tác tại TP Phan Thiết, đã xây dựng gia đình và có nhà riêng tuy không rộng lắm nhưng anh luôn sẵn sàng cho người từ vùng quê lên tá túc mỗi dịp họ về thành phố.

 Vài năm trước, anh đưa người em trai út đến Phan Thiết làm việc trong một xưởng cơ khí của người quen. Năm ngoái, đứa cháu con chị thứ tư đậu đại học cũng xin ở trọ nhà anh thay vì ở ký túc xá. Còn năm nay, một đứa cháu khác con của anh trai đến ở từ khi luyện thi đại học, rồi chờ kết quả... Anh còn hứa nó thi đậu thì cứ ở đây với chú, ăn thì nhiều chứ ở bao nhiêu.

Thế là đã có đến bảy miệng ăn, cuộc sống gia đình riêng bỗng dưng xáo trộn. Đã vậy, anh rất hào phóng với họ nhà mình, anh tuyên bố: "Không lấy một cắc", ai lại đi tính tiền ăn ở với anh em, lương công nhân của chú út cứ giữ lấy xài, hai đứa cháu cứ lo học cho giỏi làm vẻ vang dòng họ, khỏi lo, việc nhà đã có thím làm tất. Vậy là từ vai vế bà chủ nhà, vợ anh trở thành "ôsin" cho chồng, con, em chồng và các cháu nhà chồng!

Đó là chưa kể lâu lâu, khách ở quê ra có dịp ma chay, cưới hỏi, đình đám... căn nhà của anh vẫn cứ rộng cửa đón tiếp, để được tiếng thơm. Chung đụng tất phải có va chạm. Chỗ ngủ của khách được anh lo chu đáo, đồ đạc của khách thì được anh cất giữ kỹ trong phòng riêng, còn đồ đạc của chủ thì cứ tha hồ xem như của chùa, từ cục xà bông, bột giặt, đến cước điện thoại, cước Internet...

Mỗi lần nghe vợ anh ca cẩm thâm thủng ngân quỹ là anh nạt ngay: "Lá lành đùm lá rách", mình khá giả phải nâng đỡ anh em, mai mốt chúng đủ lông đủ cánh chắc sẽ không quên ơn cưu mang. Tính toán quá người ta lại bảo mình giàu mà keo, có vợ rồi quên hết họ hàng...Chẳng biết có được tiếng thơm không chỉ thấy cái túi tiền của chị "nhẹ" đi còn cái lưng của chị lại "còng" thêm!

Thắm- vợ của Hạnh, là chị lớn trong nhà, chị còn có hai đứa em trai. Chị về nhà chồng, mẹ chị ở với hai đứa em, hàng ngày mẹ chị cứ than thở chúng chẳng biết lo gì, suốt ngày đi chơi rồi chạy về là hỏi cơm, có lúc còn xin tiền. Vì thế, hễ rảnh là chị lại về với mẹ, mặc dù từ Phan Thiết về huyện Tuy Phong gần 70 km. Ngoài lý do lo cho mẹ, chị còn thích về nhà mình vì căn phòng riêng của chị từ thuở bé cho đến lúc lấy chồng vẫn được giữ nguyên như cũ, vì thế về nhà mẹ sướng hơn về nhà chồng!

Nhiều bữa chị ôm thằng con mới 3 tuổi đi suốt 2-3 ngày không về, để mặc cho chồng đi đâu thì đi. Hai người em trai khi nào có dịp đi dã ngoại cũng réo chị về trông nhà giùm, nấu cơm cho mẹ cứ như thể là bổn phận bắt buộc của chị vậy.

Phần chồng chị, đi làm về mệt mỏi, muốn chơi với con, muốn ăn bữa cơm nóng, nhưng chỉ thấy bếp núc lạnh tanh, thế là anh dâng lên nỗi tức tối. Anh tự dưng đâm "ghen" với mẹ và em vợ, vì họ "sướng" hơn mình ở cái khoản có người lo lắng chu đáo, còn anh thì có vợ cũng như không. Từ đó, vợ chồng thường mâu thuẫn, uất ức vì Hạnh cho rằng vợ chỉ nghĩ đến mỗi gia đình mình. Còn Thắm thì lại nghĩ, phóng khoáng như chồng thì có ngày húp cháo.

ĐỖ KHẮC THỂ

Đang được quan tâm

Gửi bình luận