Thứ bảy, 26/05/2018 01:43 GMT+7

Hotline: 091.352.8198

Con trượt thi

22/08/2011, 09:37 (GMT+7)

Trời tối đã lâu, gọi mãi không thấy con gái xuống ăn cơm, chị Thúy mở cửa phòng đi vào. Thấy con rũ rượi như tàu lá chuối hơ lửa, bên cạnh gối là ít vỏ thuốc ngủ, chị vội gọi chồng đưa con đi cấp cứu. Rất may, bác sỹ kịp thời rửa ruột nên Ngọc đã qua cơn nguy kịch.

Anh Nhữ chồng chị là cán bộ quản lý thị trường của quận. Chị là cán bộ ngân hàng. Cuộc sống của họ dư dật. Căn biệt thự sang trọng trong khu tái định cư trung tâm thành phố. Hai con (một trai, một gái) được chăm bẵm chả thiếu thứ gì. Mới học lớp 7, Ngọc đã được mẹ sắm cho chiếc lap- top đời mới gần 2 chục triệu để phục vụ học tập. Ăn uống đủ đầy, lại không phải mó tay vào việc nhà vì có bà ngoại trông nom nên Ngọc phổng phao hơn các bạn cùng lứa.

Thấy con xinh xắn, chị Thúy rất tự hào. Chị mua sắm cho con toàn quần áo hàng hiệu. Nhìn Ngọc, ai cũng tấm tắc khen. Vì thế chị càng chăm chút cho con. Lên lớp 9, Ngọc được mẹ sắm cho chiếc xe đạp điện màu hồng loại đắt nhất. Dần dà, Ngọc thích ăn diện, ngắm vuốt hơn học hành. Nhiều lúc thấy con đóng chặt cửa phòng, chị đinh ninh con đang học bài. Chị đâu biết rằng, đứa con gái đang truy cập những đĩa đen hoặc chat với bạn. 

Xét tốt nghiệp THCS tất nhiên Ngọc vẫn đạt. Nhưng thi vào THPT quốc lập, Ngọc thiếu nhiều điểm. Chị chạy chọt đủ kiểu nhưng không được nên đành cho con học trường dân lập. Ba năm THPT, Ngọc bắt đầu tham gia "phong trào" yêu đương. Đứa nào không yêu bị coi là 'tẩm". Lúc đầu, Ngọc còn rụt rè, sau thấy bạn nào cũng có người gọi nhau là "chồng, vợ", có đứa ôm nhau trong giờ học, Ngọc cũng tặc lưỡi yêu thằng bạn ngồi cùng bàn.

Những mối tình mực tím đầy thơ mộng hấp dẫn hơn những bài giảng khô khan giáo điều nơi bục giảng. Ngọc thường xuyên nói dối đi học thêm để đi chơi với người yêu. Nhiều hôm mấy đôi phóng xe đạp điện xuống Đồ Sơn thuê nhà nghỉ đến khuya mới về. Sức học của Ngọc cứ thế trượt dốc, cũng may tốt nghiệp THPT loại trung bình. Tất cả những thay đổi của con chị không hề hay biết. Nhìn con gái, chị vẫn thấy nó rất trẻ con!

Hôm làm hồ sơ, chị nhất quyết bắt con thi vào Học viện Ngân hàng và Đại học Ngoại thương. Ngọc nghe lời mẹ như cái máy vì biết sức mình thi trường nào cũng không đỗ. Trước ngày con đi thi nửa tháng, chị lên Hà Nội thuê một căn nhà ba tầng khang trang để con có chỗ nghỉ ngơi thoải mái. Mỗi môn thi xong, Ngọc đều nói với mẹ làm bài tốt.

Chỉ đến khi con nhận được giấy báo, chị mới ngã ngửa. Tổng ba môn thi Ngọc mới được 5 điểm, chị không tin ở mắt mình. Càng kỳ vọng bao nhiêu, chị càng thất vọng bấy nhiêu. Thế là chị xỉ vả, đay nghiến:

- Đúng là đồ óc lợn. Uổng bao tiền của, đầu tư cho mày tận chân răng, giờ mày bôi gio trát trấu vào mặt chúng tao. Mở mắt nhìn cái Thắm con cô Tình kia kìa. Nhà nó nghèo, quần áo toàn mặc thừa. Thế mà đỗ mấy trường thơm. Sang mà liếm đít cho nó! Sang năm mà không thi được vào mấy trường đấy thì cho ra đứng đường...

Thấy vợ trách mắng con nặng lời, anh Nhữ can ngăn. Nhưng lời khuyên của anh như dầu đổ vào lửa khiến chị càng nói hăng hơn. Nghe mẹ nhiếc, Ngọc đóng sầm cửa phòng lại. Ngọc khóc tức tưởi. Tiếng the thé của mẹ vẫn thỉnh thoảng vọng vào. Ngọc bịt chặt tai để khỏi nghe những lời cay độc ấy. Ngọc biết mình có lỗi với bố mẹ. Khóc sưng mắt, Ngọc chợt nhớ tới trang web dạy tự tử. Ý nghĩ tiêu cực đến như một tia chớp. Không chút đắn đo, Ngọc đã tìm đến cái chết bằng thuốc ngủ của mẹ.

Nhìn gương mặt búng ra sữa của con, lòng chị trào dâng bao nỗi xót xa, ân hận, dằn vặt. Giá chị quan tâm thấu hiểu những thay đổi tâm tư tình cảm của con, rèn cặp con học hành đến nơi đến chốn, giúp con biến áp lực thành động lực. Giá chị dạy con những kỹ năng mềm, biết đương đầu vượt qua những khó khăn thử thách với quan niệm "thất bại là mẹ thành công, thua keo này bày keo khác". Giá chị đừng nặng về bằng cấp mà ép con thi đỗ đại học...Lạy trời vẫn còn may!

Âu cũng là bài học cho các bậc phụ huynh có con đã, đang và sẽ thi đại học.

TRỊNH THỊ THUẬN

Đang được quan tâm

Gửi bình luận