Thứ bảy, 18/11/2017 09:15 GMT+7

Hotline: 091.352.8198

Cựu TNXP bị cướp đất, chiếm nhà

31/01/2012, 10:30 (GMT+7)

Đó là tình cảnh khốn khó của cựu TNXP Nguyễn Thị Đềm ở xã Tân Phú, huyện Quốc Oai, Hà Nội...

Theo đơn tố cáo của các chị: Nguyễn Thị Nhung, Nguyễn Thị Gấm, Nguyễn Thị Hằng, đều là con gái ông Nguyễn Thế Huân (xã Đồng Quang, huyện Quốc Oai, Hà Nội), là em ruột của Nguyễn Thế Thưởng, thì ông bà Huân sinh được 5 gái, 2 trai, một trai là liệt sỹ chống Mỹ, ông bà ở chung với vợ chồng Nguyễn Thế Thưởng. Năm 1981, bà Huân mất. 

Mồ mẹ chưa xanh cỏ, vợ chồng Thưởng đã đối xử với ông Huân vô cùng tệ bạc, vô lễ, nhiều lần vu cáo, xúc phạm đến người bố cô đơn, già yếu, đến mức năm sau (1982) ông phải đuổi vợ chồng Thưởng ra khỏi nhà, cho vợ chồng mang theo tất cả của nổi (tư trang tiền bạc, thóc lúa, gà lợn…) đi nơi khác sinh sống, ông chỉ giữ lại cái xác nhà không.

Mẹ con bà Đềm phải đi ở nhờ

Các chị Nhung, Gấm, Hằng cho biết: Những năm đó, bố chúng tôi vô cùng cơ cực, khổ sở. Chúng tôi là phận gái đã xuất giá, phải gánh vác giang sơn nhà chồng, với lại cuộc sống cũng còn khó khăn, nên dù có thương bố bao nhiêu chăng nữa, thì cũng không thể thường xuyên phụng dưỡng được. Năm 1986, cảm thương hoàn cảnh của ông Huân, bà Nguyễn Thị Đềm ở xã Tân Phú cùng huyện đã nhận lời làm vợ kế của ông, lúc đó ông Huân 66 tuổi còn bà Đềm mới 34, đã có một con gái riêng. Bà Đềm là cựu TNXP chống Mỹ của Trung đoàn 98 Anh hùng (Đoàn 559), từng nhiều năm lăn lộn trong bom đạn Mỹ ở Trường Sơn, được Chủ tịch nước tặng thưởng Huy chương Chiến thắng hạng Nhì và được tặng thưởng nhiều kỷ niệm chương cao quý khác, từ năm 1986 đến năm 1990, bà lần lượt sinh cho ông Huân 1gái, 1 trai nữa. Nói về người mẹ kế của mình, cả 3 chị con gái riêng của ông Huân đều đồng thanh: Kế mẫu của chúng tôi là người nhân hậu, chịu thương chịu khó. Bố chúng tôi già yếu, bệnh tật, các em còn nhỏ, cuộc sống của gia đình 5 miệng ăn đều do một tay bà gánh vác, chu toàn. Từ ngày có bà, bố chúng tôi đã được chăm sóc đầy đủ cả về vật chất lẫn tinh thần. Chúng tôi rất kính trọng và biết ơn bà. Ông Huân có thửa đất ở diện tích 427,4 m2, đã được UBND huyện Quốc Oai cấp Giấy chứng nhận quyền sử dụng (sổ đỏ). Sổ ghi chủ sử dụng thửa đất đó là ông Huân, bà Đềm. Năm 1991, ông Huân lập di chúc, nói rõ: do Nguyễn Thế Thưởng tệ bạc, bất hiếu nên thửa đất trên ông để lại cho con trai út là Nguyễn Thế Thập, mọi người con khác trong gia đình không ai được tranh giành. Năm 2008, ông Huân mất. Cũng theo đơn của 3 người con gái riêng của ông Huân, thì từ lúc ông Huân ốm, ông Nguyễn Thế Thưởng không một lần thăm nom. Thấy ông khó qua khỏi, gặp Thưởng về quê đang uống rượu ở một gia đình ngay trong làng, bà Đềm đã đến bảo Thưởng về, nhưng anh ta cũng không về, uống rượu xong là về thẳng nhà mình ở Phú Mãn. Vài ngày sau Nguyễn Thế Thưởng mới quay về, chỉ chừng một tiếng sau thì ông Huân mất, và Thưởng cũng chẳng mang theo một đồng nào để lo tang lễ cho bố. Tháng 4/2010, vợ chồng Nguyễn Thế Thưởng quay về quê, phá nhà ngang, phá sân của bà Đềm, xây tường chắn chia đôi mảnh đất, chiếm hơn một nửa thửa đất và ngôi nhà mà bà đã sống gần 30 năm trời để chăm sóc người chồng già nua, bệnh tật cho đến tận lúc ông nhắm mắt xuôi tay. Bà Đềm đành gạt nước mắt dắt con đi ở nhờ nhà người con gái riêng của ông Huân là Nguyễn Thị Gấm…

Không chỉ chiếm nhà, cướp đất, hủy hoại tài sản của bà Đềm, mà từ khi về quê, Thưởng còn ngang nhiên cướp đoạt tài sản của bà Đềm tại đồng thôn Yên Nội. Thửa đất canh tác đó có diện tích 396 m2, bà Đềm đã canh tác nhiều năm trên đó, nhưng cả 2 vụ lúa của năm 2011, khi lúa của bà cấy trên đó vừa chín thì Thưởng lại ra gặt, chính quyền xã đã lập biên bản yêu cầu Thưởng dừng ngay việc làm đó, nhưng Thưởng không chấp hành. Chị Nguyễn Thị Gấm, em ruột Thưởng, bị Thưởng đánh hộc máu mồm, thương tích đầy mình phải vào viện cấp cứu. Bản thân bà Đềm, ngày 19/6/2011 cũng bị bố con Thưởng hành hung, bóp cổ đến ngất lịm, chỉ khi tưởng bà đã chết, bố con anh ta mới dừng tay.

Hành vi của Nguyễn Thế Thưởng có dấu hiệu cấu thành các tội “Xâm phạm chỗ ở của công dân”, “Cưỡng đoạt đoạt tài sản của công dân” được quy định tại các điều 124 và 135 Bộ luật Hình sự. Bản thân bà Đềm đã có đơn kêu cứu, nhưng không hiểu sao cả chính quyền xã, chính quyền huyện lẫn công an huyện lại “nhẹ tay” quá mức trước sự lộng hành của Nguyễn Thế Thưởng?

Ngày 28/1/2012, chúng tôi đã đến nơi bà Đềm đang ở nhờ, thấy hoàn cảnh của bà mẹ con bà vô cùng khổ sở. Bà cho biết, ngày 19/1 (26 Tết) ,chính quyền và công an xã, công an huyện phụ trách địa bàn đã đưa mẹ con bà Đềm về nhà cũ, nhưng vợ chồng con cái Nguyễn Thế Thưởng không ai có trong đó. Lực lượng trên đã phá khóa cổng để cho bà Đềm vào, định phá tiếp khóa gian nhà chính nhưng thấy vợ chồng Nguyễn Thế Thưởng không có nhà, bà Đềm sợ nếu phá khóa gian nhà chính để bà vào thì có thể sẽ bị vu cáo là lấy tài sản này tài sản nọ, gây rắc rối, nên bà chỉ yêu cầu cho bà vào gian chái (bà vẫn giữ chìa khóa), và được lực lượng cưỡng chế chấp nhận. Mẹ con bà quay lại nơi ở nhờ để lấy chăn màn, khi quay trở lại thì ai đó đã khóa cổng. Bà tiếp tục báo cáo với UBND xã, nhưng không thấy xã cho lực lượng đến nữa. Thế là bà lại đành đón Tết ở nhà chị Nguyễn Thị Gấm. Tại nhà cũ của bà Nguyễn Thị Đềm, chúng tôi đã có cuộc đối thoại với vợ chồng Nguyễn Thị Tình - Nguyễn Thế Thưởng. Ông Thưởng có trao cho chúng tôi một số tài liệu (phô tô) để chứng minh ông có quyền sở hữu ngôi nhà và sử dụng hơn một nửa thửa đất mang tên ông Huân - bà Đềm, nhưng tất cả những thứ đó đều không có giá trị pháp lý.

THANH VŨ

Đang được quan tâm

Gửi bình luận