Đường dây nóng : 091.352.8198

Đóng góp

Anh Huy là con trai cả trong một gia đình nghèo ở một tỉnh miền Trung. Bố mẹ anh chỉ sinh hai cậu con trai và dồn tất cả tài sản, thậm chí vay mượn để cho anh học đại học. 

Tin bài khác

Tốt nghiệp, anh trụ lại thủ đô, với ý chí và sự ham học hỏi, anh nhanh chóng có được công việc khá.

Bố mẹ bảo: Bố mẹ đã dồn tất cả để cho anh ăn học, giờ anh phải có trách nhiệm nuôi em trai đang học đại học ở thành phố Hồ Chí Minh và gửi tiền cho cha trả nợ.

Nhiều năm liền anh không dám có người yêu, bởi sợ các cô gái chê gia cảnh nghèo khó của mình. Rất may, một cô gái cùng làm biết được hoàn cảnh của anh, hơn nữa, cô còn rất cảm động trước tấm lòng hiếu nghĩa của anh dành cho gia đình. Cô tự nguyện theo anh làm vợ.

Mọi rắc rối bắt đầu nảy sinh khi sống chung. Lấy nhau rồi, càng ngày cô vợ càng cảm thấy chuyện hàng tháng anh phải gửi cho cha mẹ 5 triệu đồng là điều vô lý. Cô tính, sau 7 năm ra trường, anh đã gửi tiền về đủ để cha trả nợ tiền cho anh đi học đại học.

Còn em trai học đại học thì mỗi tháng chỉ hết chừng 3 triệu đồng, do không phải nộp học phí. Vì sao cha mẹ lại bắt anh đóng góp những 5 triệu đồng. Trong khi cha mẹ vẫn còn sức khỏe, không chịu làm gì mà hàng tháng chỉ chờ tiền anh gửi về.

Những phàn nàn của vợ từ thưa thớt tới tần suất ngày càng tăng khiến anh Huy rối bời. Vợ rất có lý khi anh đã có gia đình riêng, phải lo cho gia đình nhỏ của mình. Họ lấy nhau phải có mục tiêu sinh con và mua nhà.

Vậy mà tháng nào anh cũng gửi tiền cho cha mẹ, khoản còn lại chỉ đủ chi tiêu cho cá nhân, không có dự phòng. Đến khi vợ chính thức đề nghị, hàng tháng, anh sẽ chỉ gửi tiền cho em, cắt 2 triệu đồng gửi cho cha mẹ thì anh Huy buộc phải đồng ý. Thực ra, anh đã rất khổ tâm, tự đấu tranh với chính mình và thuyết phục cha mẹ.

Chuyện chưa yên, cha anh Huy vì không có tiền con gửi về nên phải đi làm phụ hồ, bị tai nạn lao động, gãy chân. Cha mẹ anh Huy lại càng ghét, đổ lỗi cho con dâu và chì chiết con trai. Cuộc khủng hoảng gia đình mãi chưa tới hồi kết.

Vì chuyện đóng góp với gia đình chồng, chị Ly ở Giáp Bát (Hà Nội) cũng cảm thấy vô cùng ức chế, mệt mỏi. Hồi Ly mới lấy được chồng Hà Nội, bạn bè cô rất ghen tỵ. Ngay cả cô cũng thấy hãnh diện, dù bản thân khá xinh đẹp, công việc ổn định, lương cao.

Nhà chồng Ly chỉ có hai anh em trai, chồng Ly con trưởng, vì thế cha mẹ sớm giao ước cho vợ chồng cô những quy tắc để làm “tiền đề” cho vợ chồng chú em. Theo đó, bố mẹ chồng Ly còn khỏe mạnh, lại nghỉ hưu, nên vẫn có thể chu toàn mọi việc trong nhà.

Bù lại, vợ chồng Ly sẽ phải đóng góp khoản tiền 5 triệu đồng/tháng cho bố mẹ. Bao gồm tiền ăn bữa tối, tiền điện nước, xà phòng giặt. Với thu nhập của hai vợ chồng lúc đó (năm 2011), thì đây chỉ bằng một nửa tổng số lương của họ. Ly cho rằng, với 5 triệu mà không phải lo toan gì thì cũng đáng.

Tuy nhiên, cô vẫn chưa tính hết, 5 triệu đồng chỉ là “khoản chi thường xuyên”, ngoài ra cuối tuần cô và mẹ chồng đi chợ, con dâu không thể khoanh tay đứng nhìn mẹ chồng trả tiền, đành vui vẻ rút túi.

Mỗi năm nhà chồng cũng dăm ba cái giỗ, rồi những hôm ăn uống khách khứa, mẹ sai Ly đi chợ, cô lại tự giác bỏ tiền. Đôi khi hạch toán chi tiêu, Ly giật mình vì khoản tiền chi cho ăn uống quá nhiều, mà cũng không đáng có. Đành ngậm ngùi trong lòng vì tâm sự với chồng thì sợ anh bảo vợ chi ly, lọt sàng xuống nia đi đâu mà thiệt.

Từ khi sinh bé đầu lòng, bố mẹ chồng bảo phải đóng 6 triệu/tháng, dù bé chưa ăn uống được gì và mẹ Ly lên chăm sóc con gái, kiêm luôn khoản đi chợ cho cả nhà. Ly cắn răng chịu đựng. Khổ nỗi, công việc của chồng bấp bênh, nay có mai không, lương lậu vì thế cũng trồi sụt.

 Dù không phải lo trả tiền thuê nhà, nhưng mỗi đầu tháng, Ly lại lo sốt vó để đủ 6 triệu đưa cho mẹ chồng. Tháng nào chậm một hai ngày là mẹ chồng lại mặt nặng mày nhẹ, đá thúng đụng nia.

Cách đây một năm, chồng Ly chính thức mất việc, mọi chuyện tiền nong, chi tiêu cho con và ăn uống, một mình Ly phải cáng đáng. Cô cảm thấy vô cùng mệt mỏi, đôi khi còn phải xin thêm ông bà ngoại. Cô tâm sự: “Bố mẹ chồng biết chồng mất việc, mà vẫn đều đều hàng tháng nhận 6 triệu đồng. Lương mình không đủ, phải “cấu” từ tiền tiết kiệm. Đôi khi ông bà ngoại cho thêm mà “sầu” quá”.

Đóng góp chi tiêu là sự chung vai gánh vác trách nhiệm với cha mẹ. Đây là một điều nên làm với các gia đình nhiều thế hệ sống chung hoặc gia cảnh còn khó khăn.

Một số cha mẹ muốn qua đó để các con tiết kiệm hơn, thậm chí nhận tiền của các con nhưng cha mẹ không tiêu đến mà để dành riêng, được vài tháng lại gửi tiết kiệm, phòng khi gặp khó khăn thì dùng tới. Tuy nhiên, không phải ai cũng cho con cái biết điều này, gây ra sự hiểu lầm với con dâu, con rể.

Để tránh mâu thuẫn gia đình, cha mẹ cần cho con cái biết rõ và thảo luận trước khi quyết định, rằng: Tại sao phải đóng góp? Đóng góp bao nhiêu một tháng? Đóng góp để dùng vào những việc gì? Những việc gì phát sinh cần đóng góp thêm…

Bên cạnh đó, con cái cũng nên cho cha mẹ biết khả năng kiếm tiền của mình, những trục trặc bất ngờ gặp phải trong công việc (thất nghiệp, ít việc, sự cố…) để “điều chỉnh” mức đóng góp cho phù hợp.

Share Facebook Share Google Share Twitter Share Zingme  
Thu Mây
Bình luận Gửi phản hồi