Đường dây nóng : 091.352.8198

Hãi hùng hàng ăn lễ hội

Sáng ngày mồng 6 tháng Giêng, tôi cùng mấy người bạn rủ nhau đi lễ hội Cổ Loa bên huyện Đông Anh, và hội Đền Sóc ở huyện Sóc Sơn (Hà Nội)...
Tin bài khác

Sáng ngày mồng 6 tháng Giêng, tôi cùng mấy người bạn rủ nhau đi lễ hội Cổ Loa bên huyện Đông Anh, và hội Đền Sóc ở huyện Sóc Sơn (Hà Nội). Vì đi thông hai lễ hội từ sáng sớm cho tới tận tối mịt, lại không chuẩn bị đồ ăn thức uống nên nhóm chúng tôi phải tìm kiếm hàng quán trong khu vực lễ hội để ăn uống.

Ở hội Cổ Loa, suốt từ khu vực cổng vào tới sân vận động, sân đình hay khu vực đền chính…, chúng tôi bắt gặp rất nhiều hàng quán ăn uống, trong đó các quán kê bàn ghế phục vụ khách ngồi thì ít, mà các quán bắt khách ngồi bệt xuống đất thì nhiều, bởi phần đa các hàng quán đều thuộc dạng buôn thúng, bán mẹt.

Theo quan sát của chúng tôi thì vấn đề an toàn vệ sinh thực phẩm (ATVSTP) ở đây dường như "ngoài vùng phủ sóng", thậm chí còn luộm thuộm và nhếch nhác. Các quán bán mực, cá chỉ vàng nướng thì ruồi bâu đen kịt, trong khi bát đựng tương ớt cho khách chấm thì hết khách này chấm xong lại được tận dụng để khách khác vào ăn chấm tiếp. Các bát đựng tương ớt, đĩa đựng cá, đựng mực nướng hầu như không được rửa mà chỉ lau qua loa bằng loại giấy vệ sinh màu trắng ngà rẻ tiền.

Lướt qua các hàng ô mai thì chao ôi, ruồi cũng “tấn công” đen ngòm khi chúng thấy mật, đường ngọt ngào. Chủ hàng chỉ lấy cái quạt nan phe phẩy cho lấy lệ và chỉ một lát ngừng tay là ruồi lại bâu đen. Tưởng mấy quán bún, phở có mành che và bàn ghế tươm tất, vệ sinh khả dĩ hơn nên buổi trưa đói bụng, chúng tôi liền kéo nhau vào một quán gọi bún riêu cua để ăn.

Lúc đi ra phía sau quán hàng, nhìn chậu nước rửa bát đen ngòm, đũa, bát vứt bừa bãi, thậm chí rơi cả ra đất, trong khi rổ rau sống thì đặt bệt xuống bãi cỏ…, khiến cho chúng tôi sợ đến hết muốn ăn. Lúc quay vào, chủ hàng đã làm đủ 5 bát bún, và trong khi những người bạn của tôi ăn ngon lành thì tôi chỉ giả vờ cầm đũa gảy gảy mà không dám ăn.

Tôi không dám nói với người bạn nào về những gì nhìn thấy ở phía đằng sau quán để họ khuất mắt mà ăn cho ngon miệng, hơn nữa cũng đỡ phí, vì một bát bún có giá những 40.000 đ chứ đâu có rẻ.

Buổi chiều, khi đến hội Đền Sóc, qua vài tiếng leo trèo suốt từ khu vực đền lên Chùa Non, rồi lên đỉnh núi Hòn Chồng, nơi có đặt tượng Thánh Gióng và lại vòng xuống, lúc này chúng tôi đều đói meo. Thấy một quán hàng bán bún đậu mắm tôm nóng hổi cả hội quyết định tạt vào ăn.

Khách ăn rất đông, dễ đến mấy chục người một lúc, xong dường như ít ai để ý đến vấn đề ATVSTP, khi mà bao nhiêu bát đựng mắm tôm, đĩa đựng bún, đũa… mà khách ăn xong đều được người phục vụ rửa trong 2 xô nước. Tôi quan sát thấy người rửa bát chỉ vội rửa qua nước rửa chén rồi nhúng vào 1 xô, rồi tráng qua ở 1 xô nước khác là vớt ra phục vụ tiếp các đợt khách khác.

Tôi cam đoan rằng nếu rửa như vậy là cực bẩn, bởi ở nhà nếu có dính dáng đến mắm tôm thì phải rửa đến 3-4 nước mới tạm gọi là sạch. Vì đói mà tặc lưỡi ăn cho qua, mặc dù biết là bẩn nên tôi đã “dính” chưởng khi chưa đầy 1 tiếng sau là bụng sôi ùng ục. Không chỉ tôi mà trong nhóm có hai người nữa cũng kêu đau bụng. Tôi nghĩ, chắc chắn là vệ sinh không đảm bảo, hơn nữa khéo mắm tôm cũng có vấn đề…

Vâng, ăn uống tại các hàng quán ở lễ hội lâu nay ít được ai quan tâm đến ATVSTP. Chính vì vậy, để đảm bảo sức khỏe bản thân thì mỗi người khi đi du xuân, tham dự lễ hội ở đâu đó hãy thận trọng với hàng ăn, uống. Tốt nhất hãy chuẩn bị sẵn đồ ăn, thức uống ở nhà rồi mang theo, như thế vừa đảm bảo an toàn cho sức khỏe, cũng như tránh bị chặt chém.

Share Facebook Share Google Share Twitter Share Zingme  
Nguyễn Hoài Thu
Bình luận Gửi phản hồi