Thứ tư, 21/02/2018 02:57 GMT+7

Hotline: 091.352.8198

"Hóa" rừng thành ruộng

27/06/2011, 10:01 (GMT+7)

Với mục tiêu phát triển bảo vệ rừng, UBND huyện Cư Mgar (Đăk Lăk) đã giao 600 ha rừng cho 84 hộ dân quản lý, bảo vệ. Sau 3 năm, ít nhất 1/4 diện tích ấy đã thành… rừng mía.

Gỗ chất đống bên ruộng mía
Với mục tiêu phát triển bảo vệ rừng, UBND huyện Cư Mgar (Đăk Lăk) đã giao 600 ha rừng tại TK 564 cho 84 hộ dân tại thôn 20 xã Ea Mroh quản lý, bảo vệ. Sau 3 năm, ít nhất 1/4 diện tích ấy đã thành… rừng mía bạt ngàn. Điều đáng nói là chính quyền sở tại gần như vô can.

Giao rừng…trồng mía

Năm 2008, UBND huyện Cư Mgar đã giao 600 ha rừng tại TK 564 cho 84 hộ dân ở thôn 20 xã Ea Mroh. Hiện trạng rừng tại thời điểm này gồm 146,8ha rừng bán trung bình, 81ha rừng khộp trung bình còn lại là rừng khộp xen le. Thế nhưng thay vì bảo vệ, phát triển như cam kết ban đầu, người dân lại san ủi để trồng mía. Thống kê sơ bộ của xã Ea Mroh, hiện đã có hơn 150 ha được hơn 40 hộ chuyển đổi.

Tại hiện trường, nơi trên bản đồ được đánh dấu là rừng khộp, le nay ngút ngàn những rẫy mía. Trong 600 ha đã giao cho dân, toàn bộ diện tích rừng có địa hình bằng phẳng đã được chuyển sang trồng mía, cà phê; xây chuồng trại nuôi gia súc, đào hồ thả cá…Những quả đồi thấp cũng đã được hạ bằng chuẩn bị cho vụ mới. Lác đác trên đồi cao, nương rẫy cũng đã xuất hiện.

Để thuận tiện cho việc “chăm sóc, bảo vệ rừng” nhiều người đã dựng nhà ngay trong rừng, bỏ hàng chục triệu đồng ủi hẳn một con đường vào tận rừng rộng thênh thang. Bên những ruộng mía cao ngút đầu người, những khúc gỗ chất thành từng đống cao.

Chính quyền "ngó lơ"

Theo ông Trần Văn Tư, Chủ tịch xã Ea Mroh, thì tất cả những việc làm trên của dân hầu hết chỉ bắt đầu từ năm 2011. Tuy nhiên, ông Nguyễn Duy Kháng, cán bộ địa chính xã này lại cho hay: “Ngay sau khi nhận rừng, người dân đã bắt đầu chặt phá, rộ nhất là các năm 2009, 2010”. Theo quan sát của chúng tôi thì khẳng định của ông Kháng hoàn toàn có cơ sở. Bởi ở đó thậm chí đã có những vườn cà phê chuẩn bị cho quả, gốc cây rừng bị đốn hạ đã sắp mục nát.

Về lý do mất rừng, ông Tư cho rằng vì đa phần người nhận rừng là dân nghèo, không có đất đai nên đã “tận dụng” rừng để phát triển kinh tế. Song theo quan sát của chúng tôi thì cái cách mà người ta đang “chuyển đổi” rừng ở đây là cách làm của “đại gia” có sự tham gia tích cực của các phương tiện hiện đại, cơ giới hóa: ruộng được cày bằng máy, đường được mở bằng xe… với nguồn vốn bỏ ra không hề nhỏ.

Để rộng đường dư luận, chúng tôi đã làm việc với lãnh đạo UBND huyện Cư Mgar và được chỉ sang Hạt Kiểm lâm huyện. Sở NN-PTNT thì chỉ qua Chi cục Kiểm lâm. Chi cục Kiểm lâm thì: “Chờ huyện xử lý, báo cáo”.

Hơn nữa, thống kê của xã cho thấy, diện tích rừng bị phá trắng tập trung chủ yếu ở những hộ được giao diện tích trên 10 ha. Một vài “nhân vật” cụ thể như: ông Đinh Văn Hà phá trắng 28,7ha, hộ Y Tai Bya phá trắng 24,2 ha, hộ Lương Văn Minh hơn 12 ha, ông Hoàng Văn Páo hơn 17ha…

Ông Tư Thanh Quảng, một người dân sở tại cho rằng, việc giao đất, giao rừng có sự nhập nhằng khó hiểu. Có người chỉ được vài ha, người lại lên đến hàng chục ha. Và việc bình xét để giao rừng cho dân cũng không được thực hiện công bằng. Cụ thể như ở bản Than, lẽ ra được nhận hơn 13 ha song sau 3 năm vẫn chưa nhận được 1 mét đất nào. Theo ông Quảng chính sự nhập nhằng khó hiểu này là nguyên nhân mất rừng. Một người làm thuê cho một “đại gia” ở đây khăng khăng cho rằng có sự đồng lõa phá rừng giữa “lâm tặc” và một số cán bộ.

Theo ông Kháng, người thường xuyên kiểm tra việc quản lý bảo vệ rừng thì trách nhiệm thuộc về kiểm lâm địa bàn. Ông Kháng cho biết, suốt 3 năm qua, chính ông đã kiểm tra, báo cáo toàn bộ sự việc lên cấp trên, tuy nhiên tất cả các vụ việc đều không được xử lý. Ông Tư cũng thừa nhận, “biện pháp” từ trước đến nay của xã là “họp để quán triệt”.

PHƯƠNG DUY

Đang được quan tâm

Gửi bình luận