Đường dây nóng : 091.352.8198

Khi xã tiền hậu bất nhất

Theo tường trình của bà Phan Thị Túc (xóm Đình, thôn Phương Trù, xã Yên Phương, huyện Yên Lạc, tỉnh Vĩnh Phúc), thì năm 1987,...

Tin bài khác

Theo tường trình của bà Phan Thị Túc (xóm Đình, thôn Phương Trù, xã Yên Phương, huyện Yên Lạc, tỉnh Vĩnh Phúc), thì năm 1987, bố chồng bà là lão thành cách mạng Trần Văn Miêu được cấp một suất đất ở, có diện tích 7 thước rưỡi Bắc bộ (180m2).

Năm 1988, cụ Miêu cho vợ chồng bà ra đó ở. Trước mặt khu đất ở của cụ Miêu có một cái ao, gọi là ao Chùa, gia đình bà Túc đã đắp một cái bờ ra một phần ao, nhưng không được sử dụng phần mặt nước đó.

Năm 1993, thấy HTXNN có chủ trương bán ao Chùa làm đất ở, ông Trần Kim Dũng, chồng bà Túc, đã làm đơn xin mua phần ao đến chỗ bờ do gia đình mình đắp, và được HTX chấp nhận, bán cho ông với giá 568.800 đồng.

Đáng nói khi bán, HTX không xác định diện tích, mà chỉ lấy cái bờ do gia đình ông Dũng đắp làm mốc giới. Gia đình ông Dũng đã nộp tiền làm 3 lần. Sau khi nộp tiền, ông đã lấp dần ao, chỉ còn lại một phần mặt nước.

Năm 2001, xã tiến hành làm thủ tục để cấp có thẩm quyền cấp Giấy chứng nhận QSDĐ (sổ đỏ) cho các hộ dân. Do khi xác định mốc giới, không có ai trong gia đình bà có mặt, và khi nhận sổ đỏ, thấy trong sổ chỉ ghi phần đất đã cấp cho cụ Miêu (180m2) và một phần ao đã lấp, tổng cộng là 302m2 (gồm 200m2 đất ở và 102m2 đất vườn), còn thiếu phần mặt nước mà gia đình mình đã mua nhưng chưa lấp hết, nên bà Túc không chấp nhận, tiếp tục khiếu nại lên UBND xã.

Nhưng từ đó đến nay, UBND xã không giải quyết, mà trái lại, năm 2015, còn cho lấp phần ao đó để làm nhà văn hóa.

Cổng nhà bà Túc ở phía Nam, giáp đường xóm. Đầu năm 2017, để bê tông hóa con đường xóm theo chương trình xây dựng nông thôn mới, UBND xã Yên Phương vận động gia đình bà Túc phá cổng, phá tường bao, hiến một phần đất để mở rộng đường.

Gia đình bà Túc đồng ý hiến diện tích đất có chiều dài 11m, chiều rộng 1m, không đòi bồi thường tiền xây cổng và tường, nhưng với một điều kiện, là sau khi hiến đất, thì số diện tích đất còn lại của gia đình bà, đo thực tế là 365m2, UBND xã phải có trách nhiệm làm thủ tục để cấp có thẩm quyền cấp lại sổ đỏ cho gia đình bà.

UBND xã đồng ý. Sáng 3/1/2017, hai bên đã lập biên bản. Phía UBND xã có phó chủ tịch và một số cán bộ như địa chính xã, trưởng xóm... Biên bản đã thể hiện đầy đủ các nội dung trên. Sau khi lập biên bản, bà Túc đòi được cầm một bản, thì mới cho xã phá cổng, phá tường. Nhưng mọi việc không đơn giản:

- Cán bộ nói với tôi là cầm biên bản về UBND xã để phó chủ tịch ký và đóng dấu, rồi chiều sẽ giao cho gia đình tôi. Giờ đến chiều chẳng còn bao nhiêu thời gian, gia đình cứ cho phá cổng, phá tường đi.

Nghe vậy cũng phải, tôi đồng ý. Thế là họ phá băng ngay. Nhưng buổi chiều, tôi ra xã xin cái biên bản, thì họ chối phắt, nói là không có. Và phần đất ấy không phải do tôi hiến, mà là đất thừa, xã thu hồi lại. Nghe vậy, tôi chết lặng người.

Không hiểu sao là chính quyền mà lại xử sự với một người dân như thế. May mà con trai tôi còn chụp ảnh lại được tờ biên bản đó, tuy trong tờ biên bản không có chữ ký của đại diện xã, nhưng có đầy đủ chữ ký của tất cả các thành phần tham gia. Và phần đầu tờ biên bản còn ghi rành rành sự hiện diện của ông phó chủ tịch UBND xã.

Nói đến đây, bà Phan Thị Túc không nén nổi nỗi bức xúc:

- Từ trước tới nay, từ xã đến huyện, không có bất cứ một văn bản nào khẳng định rằng gia đình tôi thừa đất, và thừa vì lý do gì. Diện tích đất của gia đình tôi từ trước đến nay không bị ai tranh chấp, gia đình tôi cũng không tranh chấp với ai. Giả sử gia đình tôi có thừa đất thật, thì xã cũng không có thẩm quyền thu hồi. Thẩm quyền đó là của UBND huyện.

Mấy mét vuống đất làng, có đáng gì đâu. Gia đình tôi đã đồng ý hiến rồi, đã thực hiện đúng cam kết rồi. Vậy mà biên bản còn chưa ráo mực, xã đã nuốt lời. Thế này thì còn biết tin vào ai được nữa?

Share Facebook Share Google Share Twitter Share Zingme  
Thanh Vũ
Bình luận Gửi phản hồi