Đường dây nóng : 0913.378.918

Kiều nữ mưu cao

Không hề có ý mỉa mai hay giễu cợt, bài viết này chỉ nhằm “mua vui cũng được một vài trống canh” cho ngày xuân thêm chút phẩm vị hào hứng!
Tin bài khác

Xưa nay người ta thường dùng câu “sắc bất ba đào dị nịch nhân” để cảnh tỉnh rằng mỹ nhân không phải sóng gió nhưng vẫn còn thể làm chìm đắm kẻ si tình. Thế nhưng, khi kinh tế thị trường đánh thức toàn bộ trí thông minh trong thiên hạ, thì chuyện “thua mẹo đàn bà” càng trở nên phổ biến hơn.

Những ai cho rằng “chân dài óc ngắn” có lẽ không thuộc đẳng cấp đại gia nằm trong vùng phủ sóng của các chân dài! Không hề có ý mỉa mai hay giễu cợt, bài viết này chỉ nhằm “mua vui cũng được một vài trống canh” cho ngày xuân thêm chút phẩm vị hào hứng!

Vì đặc thù nghề nghiệp, bao nhiêu năm qua tôi tiếp xúc với rất nhiều người đẹp ở mọi giai tầng trong xã hội. Càng gặp gỡ càng lắng nghe, tôi càng kinh ngạc về sự khôn khéo vượt trội của các chân dài. Thậm chí có mỹ nhân một tay lèo lái đưa cả gia đình mình tiến những bước ngoạn mục trên hành trình xóa đói làm giàu. Tất nhiên, để làm được điều phi thường ấy phải cần một chút cơ duyên trời cho nữa.

Một tay gây dựng cơ đồ

Người đầu tiên tôi muốn nhắc đến là một chân dài thuộc thế hệ người mẫu đầu tiên tại TP.HCM, mà bây giờ tôi có viết đầy đủ họ tên chắc cũng không ai còn nhớ, nên tạm gọi là Thiên Kim. Thế nhưng, tài sản hiện tại của Thiên Kim thì công chức chăm chỉ suốt đời chẳng thể nào mong có được. Khi đang là sinh viên năm thứ nhất ngành sư phạm, Thiên Kim tham gia biểu diễn thời trang như một cách kiếm thêm thu nhập. Trong sự tình cờ đưa đẩy, Thiên Kim hạnh ngộ một quý tử nhà giàu vừa du học nước ngoài trở về. Khi nhận lời đến thăm tư dinh của chàng, Thiên Kim để ý thấy bố mẹ chàng mong muốn có một cô dâu theo nghề gõ đầu trẻ “mai mốt biết dạy dỗ con cái”. Sau một đêm suy nghĩ, Thiên Kim quyết tâm rời khỏi giới người mẫu, dù tương lai của cô trên sàn catwalk đang rộng mở. Phàm đã là Bạch Mã hoàng tử thì vây quanh bao giờ cũng có nhiều bóng hồng. Thiên Kim mặc kệ tất cả, cô cứ ôm vở đến giảng đường, và tranh thủ lúc rãnh rỗi chạy sang đi chợ cùng... thân mẫu của chàng để tỉ tê rằng bản thân mồ côi mẹ từ nhỏ nên luôn khao khát được sống trong tình mẫu tử thiêng liêng. Cứ thế, Bạch Mã hoàng tử đưa chân dài nào về ra mắt bố mẹ đều bị lắc đầu từ chối thẳng thừng. Khi Thiên Kim cầm bằng cử nhân sư phạm thì bố mẹ của Bạch Mã hoàng tử ban tối hậu thư cho con trai: “Hoặc là cưới Thiên Kim, hoặc là tay trắng đánh đu với các mỹ nhân có danh xưng hoa hậu hoặc diễn viên kia!”.

Thắng thế, Thiên Kim đưa cha và anh trai đến chào... sui gia tương lai. Tội nghiệp, bố và anh trai của Thiên Kim vốn quen cuộc đời lam lũ nên choáng ngợp trước sự giàu sang phía nhà Bạch Mã hoàng tử. Được mời ăn cháo tổ yến, cha và anh trai của Thiên Kim cứ nắc nỏm khen “cái món miến này sao mà lạ và ngon quá”. Khó xử hơn. bố mẹ của Bạch Mã hoàng tử nói câu gì thì cha và anh trai của Thiên Kim cũng cúi rạp người xuống và “dạ” thật to. Mỗi lần như vậy, Thiên Kim đứng giữa dùng hai tay đẩy lưng cho cha và anh đứng thẳng lên.

Nghe Thiên Kim kể mà tôi không khỏi thán phục bản lĩnh của cô. Đám cưới của Thiên Kim và Bạch Mã hoàng tử vừa diễn ra chỉ chừng 10 năm thôi, nhưng hiện tại không ai có thể dễ dàng nhận ra cha và anh trai của Thiên Kim nữa. Vì hai người đàn ông dạo nào không phân biệt được miến và yến, mỗi người đã làm chủ một khách sạn hoành tráng. Còn chân dài Thiên Kim dĩ nhiên đã trở thành đại gia thứ thiệt!

Kỹ nghệ “năng nhặt chặt bị”

Đường vào hào môn thăm thẳm thác ghềnh, muốn có kỳ tích như Thiên Kim không đơn giản. Chân dài muốn quen đại gia thì nhanh, nhưng muốn làm... bà chủ của hàng chục tỷ hoặc hàng trăm tỷ thì... hơi bị lâu đấy. Chưa kể, cầm được giấy đăng ký kết hôn rồi vẫn có ngày kiện tụng nhau ì xèo để tranh giành tài sản như trường hợp người mẫu NT. Các đại gia cũng đâu dễ gì “dưới cơ đàn bà”. Chân dài biết tính kế rộng như sông, thì đại gia cũng biết tính kế sâu như biển. Miếng thịt nướng miễn phí chỉ có trong cái bẫy chuột thôi nhé! Vì vậy, cuộc quần long ác đấu có màu sắc thị phi giữa chân dài và đại gia ngày càng gay gắt và khốc liệt.

Cặp kè với nhau, đại gia rất hiếm khi đưa tiền mặt cho chân dài. Thích gì, thì đại gia mua. Muốn gì, thì đại gia cũng mua. Với một điều kiện bất di bất dịch: đại gia phải trực tiếp thanh toán và lấy hóa đơn. Công chúng thấy người mẫu này đi siêu xe, diễn viên kia ở biệt thự, nhưng họ không có quyền bán vì... tất cả đều do đại gia đứng tên. Nếu “hợp đồng yêu đương” chấm dứt thì chân dài sẽ... thê thảm ngay. Phải tự cứu mình trước khi cầu nguyện Thượng Đế rũ lòng thương hại, chân dài nghĩ ra đủ trò để móc túi đại gia. Cách phổ biến nhất là đồ đạc bỗng dưng biến mất. Một buổi sáng đẹp trời, đại gia nhận được thông báo của chân dài rằng “tối qua em bị giật túi xách rồi anh ơi”. Nghĩa là sao? Nghĩa là bên trong cái túi xách hàng hiệu kia có cả điện thoại mô-đéc nhất cỡ Iphone vài chục triệu đồng hoặc Vertu vài trăm triệu đồng, cộng với máy tính bảng và cộng với bộ mỹ phẩm dành cho giới thượng lưu nữa. Để an ủi “của đi thay người”, đại gia đành phải cắn răng sắm lại đầy đủ “mâm quả” cho chân dài, dù không thể suy đoán mớ “đạo cụ” cũ đã được chuyển nhượng cho ai!

Đại gia nào mà đầu không có sạn. Chiêu hèn của chân dài làm sao qua mặt được đại gia, nhưng đành mắt nhắm mắt mở mà tiếp tục đong đưa tình chàng ý thiếp. Đại gia trách móc thì mang tiếng hẹp hòi. Đại gia than thở thì mang tiếng hà tiện. Chỉ một lần duy nhất, vì quan hệ thân thiết, một đại gia buột miệng kêu ca với tôi trong một bữa cà phê: “Báo mạng bây giờ đáng sợ lắm, thứ gì cũng đưa lên, làm khổ thân tui!”. Đúng quá nhỉ, chân dài có cái tin bị mất trộm trên báo mạng làm bằng chứng, thì đại gia làm sao thoái thác nghĩa vụ vinh quang “anh hùng cứu mỹ nhân”.

Tuy nhiên, dẫu đại gia đề phòng cách nào cũng không thoát được sở thích... nghiện mua sắm của các chân dài. Đã được đại gia nào mời đi du lịch Hồng Kong, Mỹ hoặc Pháp, thì các chân dài tranh thủ shopping hết tốc độ. Cái áo đầm màu nhạt cũng mua, mà cái khăn choàng màu đậm cũng mua. Chỉ cần chân dài mấp máy môi thơm thủ thỉ “cái này ở Việt Nam không có, em thích quá anh à” như rót mật vào tai đại gia, thì có thể sở hữu mấy va li trang phục mang về nước, còn có sử dụng hay không cứ hạ hồi phân giải. Một chủ cửa hàng chuyên kinh doanh quần áo cao cấp nổi tiếng tại Sài Gòn hé lộ cho tôi kiểu kinh doanh khá độc đáo: “Nhiều người cứ thấy cô X và cô Y hay lui tới tiệm của tui, nhưng họ không phải đến mua, họ đến để bán đấy! Mỗi chuyến đi đâu đó về, họ đến đây đổ ra vài chục món, đều nguyên đai nguyên kiện, mới cứng!”. Hàng không vốn, chân dài bán lại với giá khá mềm, và chủ cửa hàng cũng “trúng mánh”, cả hai cùng có lợi từ phút giây đại gia yếu mềm hào phóng!

Tranh thủ tình thương mến thương

Trong bối cảnh kinh tế khó khăn, các đại gia cũng cắt giảm chi tiêu, nên các chân dài cũng mệt mỏi theo. Ví dụ, đại gia H trước đây có gần chục mỹ nhân dưới trướng, gọi là “em nuôi” hoặc “học trò”. Mỗi tháng, đại gia H chuyển khoản cho mỗi nàng ba ngàn USD tiêu vặt. Từ khi suy thoái tài chính, đại gia H không còn “làm từ thiện” nữa, khiến các chân dài dạt đi khắp nơi. Ngay cả một chân dài trước đây như hình với bóng cùng đại gia H cũng công khai hò hẹn với một doanh nhân nước ngoài. Đại gia H cay đắng lắm, nhưng rừng đã hết thỏ thì cung nỏ để làm chi!

Khéo co thì ấm, đại gia khó giải ngân thì chân dài nghĩ cách khác để tăng “lãi suất huy động”. Nhà thiết kế thời trang V kể cho tôi nghe một chuyện dở khóc dở cười. Chân dài M cùng đại gia đến tiệm đặt may áo dài. Chân dài chọn 5 kiểu khác nhau, và đại gia trả tiền sòng phẳng, rồi cả hai tình tứ dìu nhau ra về. Khi nhà thiết kế thời trang V đang chuẩn bị hoàn thành sản phẩm, thì chân dài M gọi điện thương lượng: “Anh may một bộ áo dài thôi, còn bốn bộ kia anh quy ra tiền thối lại cho em ăn Tết!”.

Phương pháp ứng xử của chân dài M tuy không hay lắm, nhưng cũng tạm chấp nhận. Theo tôi, kinh hãi nhất là cách moi tiền của chân dài T. Dù đã qua thời vàng son trong nghề diễn viên, nhưng T vẫn còn chút danh tiếng. Vậy mà, chỉ cần sơ giao với đại gia nào thì nửa đêm T gọi điện khóc lóc: “Anh ơi, em nợ tiền bọn xã hội đen. Tụi nó đang đứng trước cửa nhà đòi chém em. Anh giúp em mấy trăm triệu đi anh!”. Đấy không còn là đấu trí, mà là đấu... nước mắt cá sấu! Tội nghiệp thay, và xót xa thay!

Share Facebook Share Google Share Twitter Share Zingme  
Tuy Hòa
Bình luận Gửi phản hồi