Đường dây nóng : 091.352.8198

Mẹ nuôi

Quan hệ giữa ông Mài và bà Mậu là thế này: Vợ ông Mài là chị ruột bà Mậu. Bởi thế, Thạch, con trai ông Mài, phải gọi bà Mậu bằng dì. 

Tin bài khác

Thạch năm nay đã hai mươi bảy tuổi, có bằng kỹ sư cơ điện, hiện đang là trưởng phòng cơ điện của một công ty xây dựng, làm ăn khá phát đạt. Mới làm việc có hai năm, Thạch đã mua được xe ô-tô trả góp.

Bà Mậu khi còn trẻ cũng khá mặn mà. Nhưng về đường chồng con lại lận đận. Lấy chồng được bốn năm, chồng chết. Đã vậy, lại không có con. 

Tuy nhiên, trời chẳng lấy đi của ai tất cả. Sau ngày chồng chết được một năm, bỗng có đứa bé gái đến ở với bà. Đây là con của một người bạn cũ.

Chưa sinh con, thì chồng bị tai nạn chết. Sinh con ra được hơn một năm, bà ta lại mắc bệnh hiểm nghèo. Gia đình họ hàng không có ai để nương tựa, nên bà phải nhờ cậy bà Mậu, là người bạn thân từ thuở nhỏ, để bà bạn nuôi hộ con mình.

Thế là cái Tèo được bà Mậu nuôi từ đó.

Hiểu rõ thân phận mình, con Tèo coi bà Mậu như mẹ đẻ, ăn uống chả có gì mà lớn nhanh, khỏe mạnh. Mới năm tuổi đã giúp được cho mẹ nuôi nhiều việc. Bà Mậu cũng cảm thấy được an ủi. Ấy chính là sự bù đắp của tạo hóa, để một đứa trẻ không nơi nương tựa, lại nương tựa vào một người đàn bà cô đơn.

Đến năm bảy tuổi, bà Mậu cũng cố gắng cho cô con gái nuôi cắp sách đến trường. Học được bốn năm, thì bà mắc chứng thấp khớp, đi lại khó khăn, gia cảnh lại túng bấn, nên con Tèo phải nghỉ học. Cũng xin nói thêm, là khi đi học, Tèo mới được làm giấy khai sinh, lấy họ Nguyễn của bà Mậu, có tên là Thắm. Nguyễn Thị Thắm.

Nghỉ học, Thắm phải giúp mẹ công việc đồng áng và việc nhà. Một buổi chiều cuối năm, bà Mậu bỗng có khách đến chơi. Đó chính là Thạch, con trai ông Mài.

Anh đến để mời bà Mậu chủ nhật tới sang ăn giỗ. Ngồi chơi được một lúc, thì Thắm đi làm đồng về. Lúc này, cô thôn nữ đã bước sang tuổi mười bảy, người phổng phao, xinh xắn. Cô lí nhí chào Thạch, rồi vội vã ra ao rửa ráy.

Chỉ mới thoáng gặp, ai ngờ Thạch thấy bàng hoàng trước sắc đẹp chân quê của cô con gái bà dì. Thạch sửng sốt là phải, khi mà quanh năm suốt tháng, anh toàn tiếp xúc với những cô gái mắt xanh mỏ đỏ, váy ngắn váy dài, tóc mi uốn nhuộm đủ kiểu đủ màu.

Bây giờ bất chợt thấy một cô gái chân quê, với cái đẹp mộc mạc, tự nhiên, nó khác hẳn với vẻ đẹp “nhân tạo” ở thành phố. Nhất là cái bẽn lẽn của cô gái khi bất chợt thấy khách lạ, càng tôn thêm vẻ đẹp tự nhiên của một cô gái quê, chưa hề vướng gợn thú chơi thị thành.

Thế là đang định ra về, Thạch bỗng không sao rời khỏi nhà bà dì. Dường như bà dì cũng đã nhận ra sự thay đổi của cháu, từ lúc cô con gái bước vào nhà. Bà bèn nhướn người, gọi to: “Tèo ơi! Vào u bảo”.

Có lẽ chỉ người ngoài, mới gọi tên Thắm. Với bà Mậu, vẫn chỉ là con Tèo bé bỏng của bà. Nghe tiếng gọi, Thắm vội vàng: “U gọi gì con ạ?”. Bà Mậu gắt yêu: “Đã bảo vào thì cứ vào. Vào u nhờ”.

Cô gái gọn gàng với mái tóc vừa cặp lại. Bộ quần áo thì vẫn còn sót vài vết bùn khô. Bất chợt Thạch sửng sốt lần nữa. Biết bao nhiêu mốt áo quần, màu mè…, vậy mà sao cái áo vải phin nhuộm nâu, đích thị là nhuộm bằng củ nâu, lại nền nã, ưa nhìn đến thế?

Cái áo nâu mỏng, như càng tôn lên vẻ hấp dẫn của bộ ngực tròn căng dưới áo. Cô gái khép nép ngồi núp sau bà Mậu.

“Con này! Đây là anh Thạch, con bác Mài. Anh Thạch mời u con mình chủ nhật này sang ăn giỗ". Cô gái bỗng hơi vùng vằng: “Ấy chết! Mình u đi thôi chứ. Con thì…Với lại con phải ở nhà. Còn gà, còn lợn. Còn…”.

Bà Mậu mắng át đi: “Cứ chuẩn bị trước. Rồi bà Dạm sang hộ một buổi. Có sao? Ngày xưa u trái nắng giở giời, bà ấy vẫn sang trông nom u hàng mấy ngày, nữa là”. “Thôi! Mình u đi. Con chả đi đâu”. Nói xong, cô gái vùng vằng chạy xuống bếp. “Ơ hay! Cái con này. Cãi giả u từ bao giờ thế?”. Bà Mậu cao giọng, nhưng vẫn chỉ là cái giọng mắng yêu thôi.

“Dì à! Dì cứ để cháu thuyết phục em ấy. Đến chiều thứ bảy, cháu lại sang”. Ấy là lời của Thạch. Bà Mậu cũng ngầm hiểu ý, Thạch đã bị cô con gái nuôi của bà hút hồn rồi.

Thấm thoắt đã gần đến Tết Nguyên đán, cuộc tình của hai người càng ngày càng nồng. Có lẽ cũng là nỗi mong mỏi của bà Mậu. Với Thạch thì không có điều gì phải băn khoăn. Va vấp với con gái thành thị đã nhiều, khi gặp Thắm, thì Thạch chợt như người đã quá ngán với những sơn hào hải vị, nay được thưởng thức món hương đồng gió nội.

Vả lại, người cần nhất với Thạch lúc này không phải một người vợ có tài, có bằng cấp, có địa vị, mà là một người vợ cần cù, nết na, chiều chồng, chăm con. Cái tiêu chí ấy, thì không ai thích hợp hơn là Thắm.

Bây giờ thì thứ bảy, chủ nhật nào, Thạch cũng về quê. Mỗi lần Thạch về, Thắm lại có một món quà nho nhỏ. Rồi có lần, Thắm được đi dự hội cấy của huyện, Thạch về không gặp, đã viết một lá thư dài, phong lại cẩn thận, gửi bà Mậu đưa cho Thắm.

Có một hiệu ứng xảy ra, mà ngay cả Thắm và Thạch không lường hết được. Từ lúc đầu ra sức vun vén cho đôi trẻ, nay thấy Thạch có vẻ yêu chiều hơi thái quá với Thắm, bà Mậu bỗng thấy chạnh lòng. Bức thư của Thạch, khiến bà cảm thấy một nỗi hậm hực vô cớ. “Nó lại viết cái gì cho con bé đây? Biết đâu chẳng là…”. Không kìm được, bà đã lén mở ra…

Thấy những lời lẽ “có cánh” của Thạch, nào là “Anh sẽ đưa em ra thành phố, thoát khỏi cảnh chân lấm tay bùn…Em sẽ được tiếp xúc với nền văn minh đô thị…Em sẽ…Em sẽ…”

“Ôi chà! Cái ngữ này mà ra thành phố, mà ăn trắng mặc trơn, rồi lại thành cái loại người mắt xanh mỏ đỏ, có về thăm quê, chắc nó không dám ngồi vào cái ghế cái giường cái chõng của u nó. Ối chà! Rồi thì hỏng hết! Hỏng hết. Biết thế, bà đã chẳng vun vào, bà cứ để cho chết già ở quê. Ối giời!”

Bà Mậu cứ rên rỉ vậy cho đến khi Thắm đi dự hội cấy về. Rồi bà giấu biệt lá thư, và cũng giấu biệt chuyện Thạch đã đến…

Share Facebook Share Google Share Twitter Share Zingme  
Đỗ Gia Trang
Bình luận Gửi phản hồi