Đường dây nóng : 091.352.8198

Nàng dâu hư

Chỉ được độ vài tháng, nàng dâu bắt đầu lộ hết những bản tính hư xấu khiến mẹ Tuấn từ thất vọng chuyển qua đau khổ. 

Tin bài khác

Ngày cậu Tuấn, con trai bà Hồng lấy vợ ai ai trong xóm cũng mừng vui lây cho gia đình bà, bởi nhà bà thuộc dạng vất vả, nghèo khó nhất xóm, khi chồng mất sớm, bà ở vậy nuôi con một mình chứ không đi bước nữa.

Tuấn, con trai bà đã ngoài 30 tuổi, và bà phải giục mãi nó mới chịu nghe lời khi quyết định lấy vợ về để cho mẹ vui, đồng thời cũng có thêm người gánh vác việc đồng áng.

Sở dĩ Tuấn lấy vợ muộn vì cậu luôn đưa ra lý do với mẹ là: “Nhà mình nghèo quá, liệu có cô gái nào chịu lấy mình không?! Với lại, liệu nghèo quá khi lấy được vợ rồi cuộc sống có hạnh phúc…”.

Những trăn trở, đắn đo của Tuấn rồi cũng đã bị dẹp bỏ khi có người làng làm mai mối cho một cô gái ở làng bên năm nay vừa tròn 20 tuổi. Cô gái không xinh nhưng gia đình thuộc dạng có điều kiện kinh tế hơn nhà Tuấn, và đám cưới diễn ra nhanh chóng sau 2 tuần Tuấn tìm hiểu.

Đám cưới xong, hàng xóm gặp bà Hồng đều tay bắt mặt mừng nói rằng từ nay có con dâu thì bà đỡ vất vả khi không phải ra đồng làm việc, mọi chuyện đã có con dâu, con trai lo, và bà chỉ quẩn quanh ở nhà cơm nước phục vụ con.

Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang, chỉ được độ vài tháng, nàng dâu của bà bắt đầu lộ hết những bản tính hư xấu khiến bà từ thất vọng chuyển qua đau khổ. Những buổi đi làm đồng về, thấy bà sửa soạn cơm nước chưa xong nàng dâu mặt nặng mày nhẹ, thậm chí có hôm nó còn không thèm chào hỏi bà. Vì nghĩ con còn trẻ nên bà cũng không nói qua nói lại.

Giai đoạn đầu con dâu bà Hồng chỉ dám “đá thúng đụng nia” thế thôi, về sau thì nó “bật” bà tanh tách khi bà nói một câu là con dâu cãi lại ngay, bất kể đúng, sai. Có bữa, ở đồng về, thấy bà Hồng đang nấu cơm trong bếp, lúc đó đã hơn 11 giờ trưa, Thủy- con dâu bà nói vọng từ khu giếng nước: “Ở nhà có mỗi nấu bữa ăn mà giờ này chưa xong! Chẳng biết làm gì, sờ sẫm gì mà giờ này mới nấu…”.

Nghe con dâu nói vậy, bà Hồng rất buồn, nhưng bà vẫn để bụng, đợi cơm tối xong, con trai đi chơi nhà hàng xóm bà mới gọi con dâu ra bảo: “Thủy này, con đừng có cái kiểu nói mẹ xách mé, trống không như thế! Con biết rằng ở nhà mẹ cũng phải làm bao việc không tên chứ mẹ có chơi đâu. Nếu con cảm thấy mẹ ở nhà là nhàn hạ thì mai mẹ ra đồng…”.

Không chịu tiếp thu mình sai, Thủy đốp chát lại ngay: “Mẹ nói việc không tên là những việc gì! Mẹ chỉ giỏi sang nhà hàng xóm buôn dưa lê chứ mấy cái việc không tên như quét dọn nhà cửa, nấu cơm nước con chỉ làm rốn. Nếu mẹ thích thì mẹ cứ ra đồng làm, việc đó trưa đi làm về con sẽ đảm nhiệm hết…”.

Từ bữa mẹ chồng con dâu sinh ra nhiều chuyện hục hặc, đôi lúc mặt nặng mày nhẹ đến cả tuần không chào hỏi nhau, Tuấn cũng khó xử lắm. Nếu nói, dạy vợ thì Thủy lại đổ vạ cho anh bênh mẹ, mà góp ý với mẹ thì mang tiếng là bênh vợ, hắt hủi mẹ. Nhiều lần thấy Thủy cãi mẹ quá đáng, Tuấn đã tát vợ và Thủy lại càng láo với bà Hồng vì nghĩ bà xúi giục chồng đánh mình.

Chuyện gia đình bà Hồng lục đục vì nàng dâu- mẹ chồng như vậy quả là buồn và hàng xóm đều thương cho bà Hồng, bởi ai cũng thừa biết là bà hiền từ, mẫu mực khi gặp phải nàng dâu hư láo, vô học. Có mấy người hàng xóm chứng kiến gia cảnh nhà bà và họ có “góp ý” với Thủy đôi ba lời về cách sống với nhà chồng sao cho phải phép, thì Thủy cũng bỏ ngoài tai hết.

Không những vậy Thủy còn nói: “Nhà các bà, các ông thì biết cái gì mà xía mũi vào chuyện của gia đình tôi. Ở trong chăn lâu ngày mới biết chăn có giận!”. Và thế là Thủy ghét cả những người hàng xóm “thừa lời dỗi hơi” ấy và đi đâu gặp ngoài đường, ngoài đồng Thủy cũng phớt lờ không thèm chào hỏi.

Đỉnh điểm của sự hư láo mà Thủy xử sự với mẹ chồng đó là sau một hôm cãi nhau to, Thủy đã nhất quyết “đuổi” bà ra ăn riêng, chứ không ăn chung mâm nữa. Thủy nói với bà Hồng rất xấc láo: “Từ ngày hôm nay bà ăn riêng ra. Nếu nhà tôi không đồng ý như vậy thì giải tán luôn chứ không thể chấp nhận được. Ruộng của bà, bà làm, của vợ chồng tôi, tôi làm…”.

Tuấn không có nhà do thường xuyên đi làm thuê trên tỉnh nên không được chứng kiến nhiều sự vụ cãi cọ giữa mẹ và vợ, anh chỉ nghe kể lại từ hàng xóm, từ mẹ và vợ.

Hôm ở tỉnh về sau một chuyến làm thêm, thấy mẹ dọn mâm ăn cơm một mình, Tuấn hỏi: “Ở nhà mẹ và cái Thủy lại cãi nhau hay sao mà như vậy?!”. Bà Hồng kể lại sự việc cho con trai về sự quá đáng của con dâu khi đuổi và bắt bà phải ra ăn riêng. Sau khi sang dò hỏi thông tin từ những người hàng xóm và nghe họ góp ý, ngay ngày hôm đó, đợi Thủy đi làm về Tuấn đã “tẩn” cho vợ một trận và đuổi thẳng cổ về bên ngoại.

Trước khi đuổi vợ về bên ngoại Tuấn đã chỉ thẳng mặt bảo: “Mẹ tôi là người đã quá khổ, đã hi sinh cả tuổi thanh xuân chỉ để bù đắp cho tôi vậy mà cô không biết điều! Cô quá hư láo khi suốt ngày sinh chuyện với mẹ, và nếu mẹ tôi là người không biết nghĩ phải trái, trước sau thì đã dắt cô trả về bố mẹ đẻ từ lâu rồi chứ không đợi đến bây giờ…”.

Bà Hồng cũng đau khổ và buồn lắm khi con trai ra tòa bỏ vợ nhưng nỗi buồn ấy cũng sẽ nguôi ngoai theo thời gian, bởi trong tận đáy lòng bà không bao giờ chấp nhận một đứa con dâu hư láo như vậy. Mong ước cuối đời của bà là được nhìn thấy con hạnh phúc trong một gia đình êm ấm thuận hòa…

Share Facebook Share Google Share Twitter Share Zingme  
Nguyễn Việt Hà
Bình luận Gửi phản hồi