Thứ năm, 23/11/2017 05:04 GMT+7

Hotline: 091.352.8198

Nghệ sĩ Lê Bình: Ám ảnh vai diễn nông dân

25/07/2011, 10:26 (GMT+7)

Nghệ sĩ Lê Bình từng có tới hơn trăm vai diễn trên truyền hình và sân khấu kịch, nhưng sau thành công với vai ông Đơn, bố Huyền Diệu trong Cô gái xấu xí ông mới được cả nước biết tới.

Nghệ sĩ Lê Bình từng có tới hơn trăm vai diễn trên truyền hình và sân khấu kịch, nhưng sau thành công với vai ông Đơn, bố Huyền Diệu trong Cô gái xấu xí ông mới được cả nước biết tới.

Vai ông Đơn trong phim Cô gái xấu xí đã đưa ông đến số đông khán giả, nhưng vai diễn nào mới là vai mà diễn viên ông tâm đắc nhất?

Đó là vai ông Năm Na trong phim Vịt kêu đồng, tôi nhận được giải Nam diễn viên phụ được yêu thích nhất của HTV (Đài Truyền hình TP. HCM) bình chọn. Vai diễn đó lột tả được hết cái khó nhọc của người làm nghề nuôi vịt bị dịch. Vai diễn đó giúp tôi thấy được nỗi đau bên trong của người nông dân, tôi đã truyền được nỗi đau đó đến với những người thành phố. Khi một người bỗng chốc mất tất cả tài sản, vốn liếng vào một trận dịch thì kinh hoàng ra sao. Vai diễn đó ám ảnh tôi.

Đa số các vai ông diễn đều có cuộc sống khá vất vả và bi kịch. Những vai diễn đó có vận vào đời ông không?

Tôi từng là trụ cột về kinh tế trong nhà như bất cứ người đàn ông nào. Ngày xưa thì phải tính từng bữa, nếu một tuần chỉ có hai suất diễn thì mình phải tính toán thế nào để ăn trong hai suất đó. Giờ thì cuộc sống đã đỡ hơn vì mình đi làm nhiều năm rồi, cũng có chút tích lũy.

Tôi nghĩ cuộc đời ai cũng có lúc thăng lúc trầm. Tôi chỉ là anh diễn viên đi lên từ phong trào quần chúng. Những năm mới vào nghề không có nhiều đất diễn, ngày đó kiếm được một vai trong một vở khó lắm. Cuộc sống khó khăn, tôi phải đi vẽ, đi trang trí cho các nhà hát, thỉnh thoảng có vai mới về đoàn tập. Tôi từng chỉ được coi là anh diễn viên nghiệp dư. Nhưng rồi vì trót đam mê mà mình đi mãi với nghề, và một ngày thì thành công.

Sau này khi đã có nhiều vai, tôi lại sáng tác, viết kịch bản. Đến nay, tôi cũng có được mười mấy kịch bản, may mắn là cái nào cũng được lên sân khấu. Vở Ai sợ ai được Nhà hát Tuổi trẻ dựng lại, đến nay cũng diễn được mấy trăm suất.

Cuộc sống tôi từng trải qua không có gì sung sướng nhưng tôi hài lòng. Tôi luôn nghĩ đó là số phận, chưa chắc không làm nghề diễn, không diễn các vai khổ thì mình bớt khổ.

Có một điều lạ, xem các vai nghèo mà Lê Bình diễn vẫn có thể cười. Bí quyết của ông trong nghề diễn là gì?

Tôi nghĩ có hai dạng vai: bi và vai hài, và vai diễn nào cũng có số phận hết. Nhưng tôi quan niệm, người nghèo vẫn có cái vui của họ, nên khi diễn các vai này tôi thường chinh phục khán giả bằng những câu thoại dí dỏm. Có nhiều người đóng vai xe ôm, hoàn cảnh nghèo khó, họ diễn thật bi thương, để lấy tình cảm, nước mắt của khán giả, tôi thì không hẳn muốn như vậy. Số phận của nhân vật thường được quy định từ đầu theo ý đồ của tác giả nhưng lúc diễn, diễn viên có quyền sáng tạo, có quyền thêm một hai câu thoại cho bớt căng thẳng.

Người ta nói sân khấu là cuộc đời, không biết trong hơn 50 năm sống cùng nghề, sân khấu đã mang tới cho ông bài học nào mà ông không thể quên?

Tôi nhớ khi diễn vở Kính thưa ôsin, vở diễn kết thúc, một đôi vợ chồng trẻ nhìn rất thành đạt, cầm một bó hoa rất đẹp tới tặng tôi và nói: “Coi xong kịch này cháu rất nhớ ba mẹ cháu, thấy mình có lỗi, hai vợ chồng cứ lo làm ăn mà không ghé thăm ông bà dù nhà không cách xa là mấy”. Tôi động viên họ tuần này về thăm hai ông bà già luôn đi, được gặp mặt con, thấy con cháu khỏe là niềm vui của người già.

Cuộc sống bây giờ con người bị cuốn vào vòng xoáy công việc, chính mình đôi lúc cũng quên đi cái linh cảm của mình. Ngay bản thân tôi cũng vậy, đi hết phim này qua phim nọ, khi về đến nhà thì mệt mỏi rồi, có lúc chú, bác anh em, dòng họ bị bệnh tranh thủ lắm cũng chỉ tạt qua thăm chút, nhiều khi còn không tới thăm được. Nhiều khi tôi cũng giật mình và cố gắng xắp xếp lại mọi thứ.

Thời gian này trên báo chí hay nhắc tới "thảm họa" phim truyền hình. Ông nghĩ thế nào về tình trạng này?

Đúng là diễn viên giờ có nhiều cơ hội để làm nghề hơn trước, nhưng có lẽ vì có nhiều cơ hội nên họ không trân trọng nó như thời chúng tôi nữa. Sau thành công của Cô gái xấu xí tôi nhận được nhiều lời mời hơn nhưng không phải vai nào tôi cũng nhận. Tôi sợ nhất cái câu người ta hay nói: Thằng bợm làm tất cả vì tiền. Với mỗi lời mời, tôi phải xem kịch bản, vai diễn có hợp với mình không. Chuyện gọi là “thảm họa” gì đó tôi không có bàn luận, nhưng nếu mỗi người khi nhận vai, dành thời gian sống với nhân vật thì tôi nghĩ phim dở sẽ được hạn chế.

Xin cám ơn nghệ sĩ!

HÀ LIÊN

Đang được quan tâm

Gửi bình luận