Thứ hai, 27/03/2017 12:55 GMT+7

Hotline: 091.352.8198

Người mẹ đau khổ

18/11/2013, 10:22 (GMT+7)

Tôi không muốn đứa con ác độc lại được thỏa lòng tham, trong khi đứa con hiếu thảo lại thiệt thòi. Tôi biết làm sao đây?

Có lẽ vì không có nhan sắc, lại kém duyên mà lúc 32 tuổi, tôi mới được một người đàn ông làm nghề cai thầu xây dựng ngỏ lời cầu hôn.

Anh ta nói thẳng với tôi: Đang có một vợ và hai con gái, nhưng vợ bị bệnh tâm thần, lúc nào cũng ngơ ngơ. Không nỡ bỏ vợ nhưng cần có con trai, sẽ gắn bó với tôi. Anh còn nói nếu không tin, có thể cùng anh ta về thăm gia đình ở Thái Nguyên sẽ rõ tất cả. Một lần, tôi đã theo anh về, đúng như vậy. Tôi thấy việc trở thành vợ anh ta không có gì trở ngại nên đã thuận tình.

Chúng tôi chính thức sống với nhau nhưng không cưới, cũng không đăng ký kết hôn vì trên danh nghĩa, anh ấy vẫn đang có vợ. Nhưng anh đi biền biệt, lâu lâu mới về với tôi một lần. Anh nói phải đi theo những công trình xây dựng nay đây, mai đó.

Mỗi lần về (có khi chỉ nửa ngày), anh ta chỉ làm hai việc: Một là đưa tiền cho tôi tiêu và hai là... lên giường, chứ không có chút biểu hiện gì là chia sẻ, yêu thương. Rồi tôi có thai, sinh ra đứa con gái, đặt tên là Muộn. “Chồng” tôi vô cùng thất vọng vì mong con trai. Anh ta quẳng ra một tập tiền, nói với tôi:

- Cô sinh con gái, không đúng ý muốn của tôi. Hãy cầm khoản tiền này nuôi nó. Lần này tôi đi xa, không biết khi nào mới về. Đừng mong.

Nói rồi, anh ta khăn gói ra đi. Tôi đếm tập tiền thấy tất cả 10 triệu. Có nghĩa anh ta có thể chẳng bao giờ trở lại, sẵn sàng bỏ rơi giọt máu chỉ vì là con gái. Hóa ra anh ta trả 10 triệu cho hơn một năm ăn nằm với tôi để thay thế vợ với mong muốn có đứa con trai chứ nào có tình cảm gì. Giờ đây, “no xôi, chán chè”, đã “bỏ của, chạy lấy người”.

Thực lòng, tôi cũng chẳng có tình cảm gì nên chỉ buồn một thời gian ngắn rồi cũng quên. Tôi tập trung nuôi cháu Muộn, xác định cả đời sẽ chỉ có hai mẹ con, không trông mong gì ở người chồng “hờ”.

Khi Muộn lớn lên, nó không như tôi kỳ vọng. Nếu tôi dốc hết công sức chăm nuôi nó thì ngược lại, nó sớm có những biểu hiện không giống những đứa trẻ khác cùng lứa: Lười học, luôn trốn khiến cô giáo phải mời tôi đến gặp, cãi mẹ nhem nhẻm và có tính tắt mắt, rất hay lấy trộm những thứ nó thích.

Đến năm lên 7 tuổi, học lớp 2, nó còn hay gây gổ đánh bạn, mà đánh cả con trai khiến nhiều đứa phải sợ nó. Đúng lúc tôi đang rất buồn về đứa con gái còn bé tí đã để lộ quá nhiều tính xấu - rõ là nó mang gien của cha - thì một lần đi đường, tôi thấy một đứa trẻ sơ sinh bị vứt ở gốc cây. Nó chỉ mới vừa ra đời, rốn còn lòng thòng, thoi thóp.

Rất may, nơi đó gần bệnh viện. Không chần chừ, tôi bế nó đến và sau đó được cứu sống. Tôi quyết định nuôi nó, đặt tên là Hậu với mong muốn cuộc đời nó sẽ có hậu, gặp những điều may mắn, tốt đẹp nhất. Tôi có tình thương đặc biệt với Hậu, không nghĩ nó là con nuôi. Nhưng thật buồn, Muộn lại ghét bỏ nó. Hơn em 7 - 8 tuổi mà nó không hề biết nhường nhịn, luôn tranh chấp, ghen tỵ. Buồn vì đứa con đẻ bao nhiêu thì tôi lại vui bởi đứa con nuôi bấy nhiêu. Lớn lên, Hậu là một đứa bé gái rất xinh đẹp, hơn hẳn Muộn. Điều này khiến Muộn rất tức tối.

Ba mẹ con tôi cứ sống như thế. Tôi chịu đựng tính cách ngổ ngáo của Muộn, bù lại là sự hiếu thảo, ngoan hiền của Hậu. Đến năm 18 tuổi, Muộn yêu một thanh niên chưa có nghề nghiệp, lông bông, ngoài hai mươi tuổi vẫn ăn bám bố mẹ. Nhưng vì tôi quá thất vọng về đứa con đẻ mà muốn nó đi lấy chồng cho xong với hy vọng khi chúng nó có con, cả hai sẽ tu chí làm ăn.

Sau khi về nhà chồng, con gái tôi còn bộc lộ sự bất hiếu, hỗn hào với mẹ chồng. Thấy tôi ngoài ngôi nhà đẹp còn mảnh đất mấy trăm mét vuông, nó thẳng thừng nói tôi phải chia cho nó phần xứng đáng. Một lần tôi ốm rất nặng phải cấp cứu bệnh viện, chỉ có Hậu (mới hơn 10 tuổi) ở bên cạnh, còn vợ chồng nó không hề vào thăm. Nghĩ khả năng tôi có thể chết bất cứ lúc nào, nó yêu cầu tôi phải viết di chúc nói rõ toàn bộ ngôi nhà và mảnh đất thuộc về nó.

Tôi vô cùng tức giận nên từ chối. Không đạt được mong muốn, nó trắng trợn hăm dọa tôi rồi liên tục nhắn tin qua điện thoại khuyên tôi muốn yên ổn tuổi già thì đứng làm nó bực mình. Tôi còn linh cảm nó có thể làm điều ác với Hậu. Chưa bao giờ nó coi Hậu là em mà chỉ là kẻ thù, sẽ chiếm đoạt quyền lợi của nó.

Đứa con nuôi của tôi học giỏi, vào đại học rồi lấy chồng. Cuộc sống của nó rất tốt đẹp. Chồng nó cũng học đại học ra, con nhà tử tế, rất yêu thương nó. Thấy tôi chỉ vò võ một mình, đứa con rể đề nghị tôi bán ngôi nhà, gửi tiền vào ngân hàng, để lo về sau. Nó tha thiết đón tôi về ở cùng để tiện chăm sóc vì nó không còn cả bố lẫn mẹ.

Trước việc tôi đến ở với Hậu, Muộn lồng lộn. Nó sợ ngôi nhà và mảnh đất của tôi thuộc về đứa con nuôi nên càng tỏ rõ ác tâm muốn gây sức ép, thậm chí nói sẽ không để con Hậu có mặt trên đời. Trước sự việc này, tôi rất lo lắng. Năm nay tôi đã gần 70 tuổi, không muốn rắc rối nên đang không biết xử trí thế nào.

Vợ chồng Muộn chỉ để tôi và Hậu yên nếu tôi viết sẵn di chúc nói rõ quyền thừa kế bất động sản thuộc về nó. Nhưng tôi không thể làm vậy. Vợ chồng Hậu không cần gì, chẳng để tâm đến tiền bạc của tôi. Nhưng lương tâm tôi không cho phép mình nhắm mắt chấp nhận điều bất công. Tôi không muốn đứa con ác độc lại được thỏa lòng tham, trong khi đứa con hiếu thảo lại thiệt thòi. Tôi biết làm sao đây?

(Phạm Thị Nhạn - TP Tuyên Quang)

Trao đổi của chuyên gia tâm lý Nguyễn Đình San: 

 

Một người có tính cách như Muộn sẽ không chỉ dọa mà hoàn toàn có thể làm điều manh động, dại dột để thỏa lòng tham. Trong Luật Hình sự, đe dọa giết người là một tội danh. Bà có thể làm đơn, trình báo với công an về việc cô con gái ruột đe dọa tính mạng của bà và đứa con nuôi.

Ngoài ra, bất hiếu cũng là một tội, vi phạm pháp luật. Công an sẽ tư vấn cho bà cách đề phòng và ngăn chặn việc làm xấu xa của Muộn.

Share Facebook Share Google Share Twitter Share Zingme  

Gửi bình luận