Đường dây nóng : 091.352.8198

Nhiều lời

Người ta thường không thích ai đó lắm lời, điều đó quả không sai. 

Tin bài khác

Hòa là bạn thân nhất dạy cùng trường với tôi. Hòa xinh xắn, tác phong nhanh nhẹn tháo vát. Là một giáo viên dạy văn có kinh nghiệm, nhưng khổ một nỗi là hay nhiều lời. Ngày chủ nhật Hòa gọi điện rủ tôi đến nhà để cùng đi siêu thị, vốn đã lâu chưa đi siêu thị nên tôi đồng ý ngay.

Mới vừa đến cổng nhà Hòa tôi đã nghe tiếng réo trong nhà: “Chồng con gì, vợ nhờ vá giùm chiếc xe từ hôm qua đến nay vẫn chưa làm, có chồng mà cũng như không”. Nghe vậy tôi cười lớn và bảo: “Việc gì mà cậu làm ầm ĩ lên vậy, có đi siêu thị nữa hay không thì bảo”.

Nghe tôi hỏi vậy thì Hòa lại càng được thể: “Chồng với con thế đấy! Không nói làm sao được. Hôm qua xe bị thủng xăm nhờ anh ấy đi vá thế mà sáng nay dắt xe ra vẫn chưa vá, cậu thấy thế có bực mình không?”.

Quay sang chồng, Hòa chi chiết: “Hết giờ làm việc lại đi rượu chè với bạn bè, anh coi cái nhà này chẳng khác gì cái quán trọ, mọi việc trong nhà một mình tôi phải lo hết”. Chồng Hòa vẫn ngồi yên không nói câu nào, mặc cho chị muốn nói gì thì nói. Riêng tôi, thừa biết tính của Hòa, tức ai thì không bao giờ nể mặt, có thể lôi cả chuyện quá khứ ra nói mà không có hồi kết.

Trong lúc Hòa "nghỉ giải lao" tôi chêm vào: “Anh Lâm mau mà đi vá xe đi. Còn Hòa cậu đi siêu thị với mình, hai đứa đi một xe có sao đâu, vừa đi chúng mình vừa trò chuyện lại đỡ mất mấy nghìn gửi xe”.

Anh Lâm dắt xe ra thì Hòa gắt lên: “Anh không đi đâu hết! Để xe đó tôi về rồi tự vá, không nhờ anh nữa. Giờ mà anh đi vá xe không chừng lại mất bóng cả ngày. Ra khỏi nhà không rượu chè, bia bọt thì cũng tấp vào mấy quán karaôkê với mấy con “mắt xanh mỏ đỏ”. Tôi lạ gì đàn ông các anh".

Mặt anh Lâm lúc này tím lại, vì có tôi nên anh kiềm chế được cơn giận dữ của mình. Tiếng anh đanh gọn: “Em nói vậy mà nghe được à! Không sợ Bích cười sao? Hòa như quên có tôi liền đốp chát: “Kệ nó! Nó cười thì hở mười cái răng”, lúc này mặt tôi đang đỏ chuyển sang tái mét.

Tôi không trách gì câu nói của Hòa, vì biết tính của Hòa nói xong là thôi, nhưng tôi lại càng thấm thía câu nói của các cụ: “Nóng quá mất khôn”. Tôi lay vai Hòa: “Thôi cậu đừng nói nữa có được không? Nói dai, nói dài thành nói dại, từ nãy tới giờ mình thấy anh Lâm có nói gì đâu, việc cỏn con vậy có nên nhiều lời như vậy không?”.

Nghe tôi nói vậy, cháu Hà con gái của Hòa đang học lớp sáu liền nói theo: “Dì ơi! Dì cứ để cho mẹ cháu nói, tính mẹ cháu xưa nay vốn thế mà, không chừng hai ba con cháu phải nghe cả ngày, mẹ cháu chưa buông tha cho ba cháu đâu, tối nay hai ba con cháu lại được nghe “cải lương” nữa đấy”.

Nghe cháu Hà nói vậy, Hòa đang ngồi bỗng đứng bật dậy như một chiếc lò xo quát con: “Con với cái, tao mang nặng đẻ đau, nuôi nấng mày, giờ mày trả ơn tao vậy à!”. Cháu Hà bỏ đi nói với theo một câu: “Mẹ cháu bắt đầu chuyển gam sang cháu rồi đấy dì ạ!”.

Lúc này chồng Hòa không ở đây nữa, giờ chỉ còn lại tôi với Hòa. Hòa đổi giọng: “Khổ cái thân mình vậy đó, chồng với chả con”.

Chờ cho Hòa nguôi cơn giận tôi đưa ly nước mát cho Hòa và nói: “Cậu thật chẳng giống ai! Chỉ có thủng chiếc săm xe mà cậu làm to chuyện. Lẽ ra cậu không nên nói nhiều, như vậy làm mất hòa khí trong nhà. Cậu chỉ cần nói một câu nhỏ nhẹ thôi là anh Lâm đã biết lỗi rồi. Đàn ông là vậy, họ không thích những người lắm lời, lúc nãy có mình nên anh ấy nhịn cậu đấy”.

Hòa như chợt hiểu ra sự nóng nảy vô lý của mình. Hòa thổ lộ: “Ừ nhỉ! Nhiều lúc mình cũng không hiểu nổi mình nữa, có lẽ mình nên bỏ cái tật xấu nói nhiều đi thôi, không thì cái gia đình mình cũng có ngày đổ vỡ phải không cậu?”. Tôi đồng ý, và cả hai chúng tôi đều cảm thấy vui.

Cũng vừa lúc ấy anh Lâm bước vào: “Xe anh đã vá xong rồi đây! Hai chị em tranh thủ đi siêu thị kẻo trưa”. Tôi đề xuất: “Anh Lâm chở Hòa đi cho vui”. Hòa cười rất tươi, nụ cười của người biết lỗi.

Share Facebook Share Google Share Twitter Share Zingme  
Hoàng Bích Hà
Bình luận Gửi phản hồi