Đường dây nóng : 091.352.8198

Phiên tòa với những chứng cứ mơ hồ

Hai thanh niên bị tố “hiếp dâm” bạn gái khi cô này đến chơi. Sau đó, một người “mất tích”, người còn lại bị tòa tuyên phạt 102 tháng tù giam với những chứng thiếu thuyết phục và đầy mâu thuẫn.

Phiên tòa với những chứng cứ mơ hồ
Giải bị cáo ra xe về trại
Tin bài khác

Bị cáo kêu oan, cho rằng bị ép cung, không thừa nhận hành vi cưỡng hiếp mà được sự đồng ý của nạn nhân, nhưng không được tòa xem xét.

NHIỀU MÂU THUẪN

Bản án trên được HĐXX TAND thị xã Dĩ An, tỉnh Bình Dương tuyên ngày 10/6 đối với bị cáo Dương Văn Hiếu (SN 1993, ngụ Hương Khê, Hà Tĩnh). Trước đó, trong phiên xử kín ngày 6/6/2014, Hiếu một mực kêu oan, cho rằng việc quan hệ là được sự đồng ý của nạn nhân là Hán Thị T (SN 1993, bạn học cấp 3 ở quê với Hiếu, sinh viên ở TX Dĩ An).

Theo kết luận điều tra của công an TX Dĩ An: Khoảng 8h ngày 30/10/2013, Hiếu và người bạn tên Thắng (chưa rõ lai lịch), cùng gọi T đến phòng trọ của mình chơi rồi 3 người cùng ăn trưa với nhau. Ăn xong, Hiếu rủ Thắng cùng “làm bậy” với T.

Trong lúc Hiếu ra ngoài mua nước, Thắng ở lại dùng dao Thái Lan khống chế T lên gác để “hiếp dâm”. Lúc sau, Hiếu về phòng cũng đòi T cho “quan hệ”. Còn cáo trạng ghi: Khoảng 12h ngày 30/10/2013, Hiếu nảy sinh ý định muốn “quan hệ” với T nên rủ Thắng khống chế T để “làm”. Tại tòa, Hiếu không thừa nhận nội dung kết tội trên và cho rằng đã bị ép cung.

Tham gia bào chữa cho bị cáo Hiếu, Luật sư Nguyễn Hồng Cơ, Đoàn Luật sư TP.HCM cho rằng, Hiếu kêu oan là có cơ sở vì có những mâu thuẫn, sai sót trong quá trình điều tra. “Hiện Thắng đi đâu không rõ, nên không thể đối chất với lời khai của Hiếu. Theo Điều 72 Bộ luật Tố tụng hình sự (BLTTHS): “Không được dùng lời nhận tội của bị cáo làm chứng cứ duy nhất để kết tội”, thì chưa đủ cơ sở để kết tội “hiếp dâm” đối với bị cáo”, luật sư Cơ phân tích.

Cáo trạng nêu: “Sau khi kề dao vào cổ T, Thắng dùng tay cởi quần T. T chống cự bằng cách dùng 2 chân đạp Thắng rồi đứng dậy nên Thắng dùng tay tát vào mặt T”.

Trong khi đó, tại bút lục số 36, T khai: “Thắng lấy dao dí vào lưng ép tôi lên gác “quan hệ”, chứ không phải “kề dao vào cổ” và không có tình tiết “T dùng 2 chân đạp Thắng và đứng dậy” như trong cáo trạng. Hơn nữa, dù bị kề dao vào lưng (hay cổ), nhưng T vẫn bình tĩnh xách theo túi xách. Trong các bút lục khác, lúc thì T khai Thắng đấm vào mắt phải, lúc lại đấm vào mắt trái. Chi tiết dùng cán dao đánh vào đầu, tay, lúc có, lúc không…

“Thắng tát T có để lại dấu vết không? Lấy gì khẳng định lời khai của T là thật?”, luật sư đặt câu hỏi và nhận định: Theo mô tả của nạn nhân thì với sức của một thanh niên to khỏe như Thắng, chắc chắn sẽ để lại dấu vết trên mặt nạn nhân. Nhưng chi tiết này không được nhắc đến trong cáo trạng cũng như trong kết luận điều tra.

Tiếp theo, tại bút lục số 44, T khai: Khi lên gác, Thắng ngồi cạnh tôi, dùng tay nhấc đầu tôi để lên đùi Thắng, 2 tay Thắng giữ 2 tay tôi. Như vậy là mâu thuẫn với bút lục số 40, cũng T khai: Hiếu gọi Thắng lên gác, Thắng dùng tay đè tay và cổ tôi để cho Hiếu “làm”.

Mặc dù khai bị Hiếu –Thắng “cưỡng hiếp”, nhưng T vẫn tỉnh táo nghe thấy tiếng động ngoài cửa và nói: “Có người”, sau đó nghe Hiếu bảo: “Không có ai”. Những tình tiết này cho thấy, T không hề hoảng sợ.

Tại tòa, T. thừa nhận việc đòi gia đình Hiếu bồi thường 500 triệu đồng. Cha Hiếu cũng đã đến tận nhà T. ở quê đưa cho gia đình T. 10 triệu đồng. Sau đó, vào tận Bình Dương đưa cho T.10 triệu đồng nữa. Nhưng do thấy ba nạn nhân không còn tiền đi xe về nên T. đưa lại cho ông 1 triệu làm lộ phí.

Mâu thuẫn tiếp theo thể hiện tại bút lục số 56, Hiếu khai: Đi mua nước về gõ cửa thì Thắng bảo: “Đang bận, chờ chút”. Chi tiết này khớp với bút lục số 36, do T khai. Nhưng tại tòa, khi luật sư hỏi T: Hiếu về có gõ cửa không? Ai trả lời? Thì T lại đáp: “Không ai gõ cửa, không ai trả lời”.

VI PHẠM LUẬT TỐ TỤNG?

Tại phiên tòa, luật sư Cơ nhận định, từ khi khởi tố vụ án đến lúc tạm giam bị cáo, không biên bản nào ghi rõ: Người bị tạm giữ, bị can có yêu cầu hay từ chối người bào chữa? Trái với thông tư số 70/2011, của Bộ Công an (điều 4 qui định: Khi giao Quyết định tạm giữ, trong biên bản phải ghi rõ ý kiến của người bị tạm giữ về việc có nhờ người bào chữa hay không?).

 Trong “Biên bản bắt người” (bút lục số 7) không xác định bắt lúc mấy giờ, kết thúc khi nào? Sai với qui định tại khoản 1, Điều 95 BLTTHS “Trong biên bản phải ghi rõ địa điểm bắt, ngày, giờ, thời gian bắt đầu, thời gian kết thúc…”.

Về biên bản xem xét dấu vết trên thân thể: Luật sư cho rằng, bút lục số 55 tại CQĐT TX Dĩ An chưa khách quan, bởi chỉ có điều tra viên Phan Văn Hùng và bị can Hiếu thực hiện là trái qui định tại Điều 152 BLTTHS: “Việc xem xét thân thể phải do người cùng giới tiến hành, và phải có người cùng giới chứng kiến”.

Các bút lục số 36, 38, 39, 40 không gạch chéo phần còn lại của biên bản trước khi ký, để tránh ghi thêm. Trong đơn tố cáo và đơn yêu cầu truy cứu trách nhiệm…của bị hại, CQĐT cũng không xác định thời gian, không ghi ngày, tháng.

Với những mâu thuẫn trong lời khai, cùng một số vi phạm thủ tục tố tụng nêu trên, Luật sư Cơ cho rằng: “Vụ việc còn nhiều tình tiết chưa rõ ràng, cần điều tra bổ sung làm rõ. “Thắng là một mắt xích quan trọng trong vụ án, nay đang bỏ trốn. Cho nên, nhiều chi tiết như đã trình bày ở trên cần làm rõ. Không thể kết luận, tuyên án vội vàng, bởi bản án này có thể theo suốt cuộc đời một con người.

Đặc biệt, cần làm rõ việc bị cáo khai tại tòa là bị ép cung, các tài sản cá nhân trước khi bị tạm giam vẫn đeo trên người (nhiều người làm chứng), nay không còn...”.

Share Facebook Share Google Share Twitter Share Zingme  
Phúc Lập
Bình luận Gửi phản hồi