Kêu trời vì nửa năm không xong giấy phép sản xuất phân hữu cơ

19/04/2017, 09:34 (GMT+7)

Cty TNHH Công nghệ Nông nghiệp Nam Phương làm hồ sơ “xin” cấp giấy phép sản xuất phân hữu cơ gửi ra Cục Trồng trọt từ ngày 17/10/2016 nhưng đến nay vẫn còn nằm trên bàn giấy. Tại sao?

Qua sông lụy đò

Cty Nam Phương vốn có sẵn nguồn nguyên liệu than bùn tại huyện Ia Grai, tỉnh Gia Lai, nên từ đầu năm ngoái, bà Châu Kiều Phương (quận 10, TP.HCM) cùng một số cổ đông ở TP.HCM góp vốn đầu tư xây dựng Nhà máy sản xuất phân hữu cơ tại làng Blang, xã Ia Dêr, huyện Ia Grai, có công suất ban đầu 4.000 tấn/năm.

15-10-00_h1
Một trong những thiết bị Nhà máy sản xuất phân hữu cơ của Cty Nam Phương “trùm mền” nửa năm nay do chưa xin được Giấy phép.

Sau khi tham khảo một số đồng nghiệp, mất một tháng trời, Cty mới hoàn thành bộ hồ sơ gồm hơn chục loại để xin Cục Trồng trọt cấp “Giấy phép sản xuất phân hữu cơ”.

Trong đó, hai loại tốn nhiều thời gian và đi lại nhất là quyết định phê duyệt báo cáo đánh giá tác động môi trường và phương án phòng chống cháy nổ của tỉnh. Còn lại là giấy tờ thuyết minh về qui trình công nghệ sản xuất, hình ảnh máy móc thiết bị, dây chuyền vận chuyển, hệ thống định lượng nguyên liệu, hệ thống đóng bao và cân định lượng; danh sách đội ngũ quản lý, kỹ thuật, điều hành và danh sách người lao động trực tiếp sản xuất... có đơn giản hơn.

Sau khi làm xong, Cty Nam Phương điện thoại ra Cục Trồng trọt hỏi, mới biết phòng Quản lý đất và phân bón là nơi thẩm định xét duyệt. Phòng này chỉ có 3 người gồm trưởng phòng là ông Phạm Văn Thành, 2 chuyên viên là ông Nguyễn Văn Quang và bà Đào Ngọc Chính.

Điều đáng nói, tất cả hồ sơ xin cấp Giấy phép bắt buộc phải gửi qua đường bưu điện. Sau khi tiếp nhận, lãnh đạo Cục giao cho phòng phân bón “phân loại” thẩm định. Tại đây, ông trưởng phòng giao tiếp cho hai nhân viên là ông Quang và bà Chính làm nhiệm vụ xem xét thẩm định. Từ đây, hồ sơ có được trình lên lãnh đạo Cục ký duyệt cấp hay không (cấp), thời gian nhanh hay chậm là tùy thuộc hoàn toàn vào quyền “sinh sát” của hai vị này.

Thế nên, ngày 17/10/2016, Cty Nam Phương gửi bộ hồ sơ ra Cục Trồng trọt qua đường chuyển phát nhanh. Trên hồ sơ ghi địa chỉ và số điện thoại để Cục phản hồi. Chờ mãi nửa tháng, đại diện Cty Nam Phương gọi điện mới biết ông Thành đã phân công nhiệm vụ cho bà Đào Thị Chính thụ lý.

Sau khi mày mò xin được số ĐTDĐ bà Chính, đại diện Cty điện hỏi, bà này cho biết mình bận quá “nhiều việc” chưa thể xem xét, hồ sơ còn để trong tủ.

Hơn 1 tháng sau, bà Chính trả lời bằng bản thảo của Cục Trồng trọt qua mail cho đại diện Cty Nam Phương với yêu cầu bổ sung thêm một số giấy tờ, bao gồm tài liệu chứng minh Cty đáp ứng các điều kiện theo quy định của pháp luật về phòng chống cháy nổ; bảng kế hoạch an toàn - vệ sinh lao động theo mẫu tại phụ lục số 2 của Thông tư số 01/2011/TTLT-BLĐTBXH-BYT; tài liệu chứng minh việc huấn luyện, bồi dưỡng kiến thức cho người lao động trực tiếp sản xuất..

Thôi thì, qua sông lụy đò, dù biết có những yêu cầu bất hợp lý, chẳng hạn lao động trực tiếp sản xuất như may bao đóng gói, cân đo, bốc vác, làm gì mà được huấn luyện, ai cấp giấy chứng nhận cho...?  

Nửa năm công cốc

Sau khi bổ sung, đại diện Cty Nam Phương mong muốn được cầm bộ hồ sơ ra Cục Trồng trọt làm việc trực tiếp, nhưng bà Chính cũng cản và nói có ra cũng không ai giải quyết mà yêu cầu gửi ra theo đường bưu điện và ghi tên bà.

15-10-00_h2
Mail của bà Chính thẩm định hồ sơ Cty Nam Phương

Ngày 10/12/2016, Cty Nam Phương đóng bộ hồ sơ hoàn chỉnh gửi ra. Nhưng cũng vì bận quá nhiều việc nên bà Chính chẳng thèm trả lời, đại diện Cty điện thoại nhắc nhở xin sớm xem xét vì thời gian quá lâu, hồ sơ đã ngâm hơn 3 tháng.

Ngày 16/2/2017, bà Chính gửi mail và lại yêu cầu Cty tiếp tục bổ sung thêm như: hình ảnh nhà điều hành, nhà xưởng..., và “vui” nhất là: “Bổ sung tài liệu chứng minh đáp ứng yêu cầu về phòng cháy chữa cháy (Cty mới có phương án PCCC); bổ sung kế hoạch an toàn vệ sinh lao động năm 2017, nội dung phải phù hợp với Cty (ủng chịu được axit, quần áo chống phóng xạ...). Ghi rõ thời gian hoàn thành, biện pháp phải phù hợp... (trích nguyên văn).

Đến nước này, Cty Nam Phương chỉ biết ngửa mặt kêu trời, bởi riêng việc bà Chính yêu cầu bổ sung nội dung “quần áo chống phóng xạ” thì quá sức tưởng tượng, bởi không lẽ công nhân sản xuất phân bón hữu cơ trong môi trường độc hại đến mức buộc doanh nghiệp phải trang bị quần áo chống phóng xạ cho họ hay sao???

Chưa hết, theo bà Chính, khi bộ hồ sơ được xem xét thẩm định xong thì chuyển qua một bước nữa, đó là bà sẽ sắp xếp thời gian cùng với một vài anh em trong phòng đi kiểm tra thẩm định thực tế tại nhà máy. Chỉ khi nào đạt yêu cầu cả hai (nội dung hồ sơ và thực tế) thì mới trình lãnh đạo Cục ký cấp giấy phép.

Vì mùa vụ bón phân ở Tây Nguyên đang cận kề, Cty Nam Phương ráng chạy “ngược xuôi” theo yêu cầu bà Chính gửi ra Hà Nội từ ngày 26/2/2017. Thế nhưng, bà Chính chắc bận quá “nhiều việc” nên hồ sơ vẫn cứ “từ từ”.

Đùng một cái, ngày 24/3/2017, theo quyết định 929/QĐ-BNN-TCCB của Bộ NN-PTNT, chức năng quản lý phân bón chuyển qua cho Cục BVTV, trong đó phòng Quản lý đất và phân bón đổi tên thành phòng Sử dụng đất và môi trường. Mặc nhiên, từ thời điểm đó đã đặt dấu chấm hết trách nhiệm của bà Chính, điều này có nghĩa hồ sơ của Cty Nam Phương sau nửa năm bị “hành” nay được chuyển về cho Cục BVTV thẩm định lại từ đầu.

Vậy ai phải chịu trách nhiệm về việc tắc trách này?

ĐỖ QUYÊN