Thứ bảy, 16/12/2017 04:55 GMT+7

Hotline: 091.352.8198

Quảng Bình: Về miền... cháy nắng

08/07/2010, 17:19 (GMT+7)

Sát trưa, chúng tôi mới về đến được trụ sở UBND xã Quảng Tiến (Quảng Trạch - Quảng Bình). Người dân nơi đây đang bức bối, khổ sở vì nắng hạn...

Sát trưa, chúng tôi mới về đến được trụ sở UBND xã Quảng Tiến (Quảng Trạch - Quảng Bình). Ông Tạ Quang Vĩnh - Bí thư Đảng ủy xã đẩy chiếc quạt đến gần khách, giải thích: “Nắng nôi vầy, anh ngồi gần gió tí cho hạ nhiệt kẻo đến 11 giờ là hết đó...”. Ông Vĩnh chưa dứt câu đã thấy ánh sáng trong phòng đột ngột tụt xuống và cánh quạt uể oải lắc thêm mấy vòng rồi đứng lìm. Cúp điện!

Nỗi khổ cúp điện vẫn chưa sánh được cảnh cháy nước sinh hoạt. Quảng Tiến được xếp vào vùng bán sơn địa, người dân ở đây thường ví là vùng “đồng khô, cỏ cháy”. Hai bên con đường về xã, đám cỏ lau, cỏ lách cháy trắng. Vào những trưa hè nhiệt độ lên đến 40 độ, có khi đá muối trắng phát nổ sinh lửa bén vào cỏ khô và cháy rừng như bỡn. Cách đây mấy năm, tổ chức phi chính phủ ICO về khảo sát và hỗ trợ xây cho Quảng Tiến 75 giếng nước. Hiện nay chỉ còn khoảng một nửa số giếng này còn nước, nhưng cũng chỉ được vài tấc so với đáy nên ai nhanh chân lấy được vào buổi sáng thì được. Khi giếng cạn và người tiếp theo phải chờ đến cả buổi mới có được thùng nước thứ 2.

Ông Tạ Quang Vĩnh: “Hơn 100 ha ruộng đồng Hà Tiến bỏ hoang vì không có nước...”

Cả xã có 4 thôn gồm Văn Hà, Hà Lưu, Hà Tiến, Đồng Tiến thì tất đều lâm vào cảnh thiếu nước sinh hoạt. Căng nhất là 2 thôn Văn Hà và Hà Lưu. Do địa thế nằm hơi cao so với Khe Sâu nên tất tật giếng nước đều trơ đáy. Người dân dùng nước tận dụng móc lên từ lòng khe hoặc đi mua. Thôn có 2 xe công nông đầu ngang (dù đã cấm nhưng ở vùng hẻo này chẳng có ai kiểm tra) được đưa vào “kinh doanh"... nước. Anh Trần Văn Khánh (thôn Hà Lưu) chủ xe công nông cho hay: “Tôi mua lấy tấm bạt ni lon phủ lên thùng xe rồi chạy đến mấy xã còn nước mua. Cứ bơm đầy 1 thùng (chưa tới 2 m3 nước) là trả cho người bán 20 ngàn. Chạy 5-7 cây số đưa về bán lại cho bà con. Nhà nào mua là tôi cắm máy bơm kéo ống xả nước tận bể. Mỗi lần vậy thì lấy 70 ngàn đồng. Trừ tiền dầu, tiền mua nước thì mỗi chuyến lãi 25 ngàn đồng. Có khi chạy cả ngày cũng được 4-5 chuyến, vì nước thì nhà ai cũng cần...”.

Không chỉ nước dùng cho sinh hoạt. Đến Quảng Tiến nước gì cũng bán được. Anh chàng Khánh còn “được” bà con đặt hàng mua nước ao hồ với giá mỗi thùng phuy (100 lít) với giá 20 ngàn đồng. Nước này dùng để phục vụ xây dựng công trình. Tại nhà ông Lê Văn Dũng ngổn ngang vật liệu. Ông người đầy mồ hôi kể lể: “Ngày giờ thì ấn định rồi. Ky cóp mãi mới gần đủ tiền sửa lại căn nhà. Đúng vào lúc hạn hán, nước khô ráo, vậy là phải mua. Nào là nước trộn hồ, nào là nước bảo dưỡng tường... Không lẽ vì thiếu nước mà dừng công trình lại thì biết đến bao giờ mới xong. Tiền công thợ tính ra hết khoảng 5 triệu đồng và tiền mua nước tăng thêm cũng chừng đó nữa. Thật là thiệt đơn, thiệt kép...”.

Chảy vòng vèo ôm lấy chiều dài Quảng Tiến là con Khe Sâu. Mùa mưa lũ, nước Khe Sâu dâng cao đến 4-5 m, chảy ào ào như thác. Bây giờ thì nó như con sông chết bởi không còn một dòng chảy nào cho dù nhỏ nhất. Ở những chỗ con khe uốn khúc thì còn lại vũng nước vàng quạch, nổi váng nhờn nhợt... Nước đó khó dùng được, bà con chọn những chỗ đáy khe có cát đào xuống chờ nước rỉ ra lấy mà dùng hay tắm giặt. Bên “ao” nước giữa đáy Khe Sâu, chị Phạm Thị Lý (thôn Văn Hà) đang cố gạn múc lấy thùng nước mang về nhà. Hôm qua, may có cơn mưa rào đúng vào khúc giữa con khe nên nước được đầy lên chút, nhưng lại đục ngầu. Vừa lấy nước chị vừa than: “Nhà có cháu nhỏ nên tắm nước bẩn là nó lên hết rôm sảy, tội lắm. Có khi hố nước đó tràn đầy bọt xà phòng rồi cũng phải đưa về nhà mà dùng, không lấy mô ra".

Người dân Quảng Tiến tranh thủ lấy nước động ở Khe Sâu dùng cho sinh hoạt

Cách Khe Sâu khoảng 100 mét là nhà cụ Phạm Thị Thảo, 71 tuổi. Cụ đứng bên chiếc giếng to sát sân nhà, nhìn xuống giếng một hồi rồi nói: “Giếng này do cụ ông thuê người đào sâu gần 20 m, được xếp vào to lớn nhất vùng. Vậy mà nó kiệt nước hơn tháng nay rồi. Nhà tôi về đây ở đúng 35 năm chỉ có 2 lần hạn làm khô giếng. Đó là vào hồi năm 2004, giếng cạn nước độ 2 tuần. Còn năm nay thì cạn riết hơn tháng nay rồi không biết khi mô có nước. Mà chắc còn lâu vì khe Sâu cạn rốc lên rứa thì lấy nước mô cho giếng có...”.

Nói về cái cần nhất của người dân Quảng Tiến, Bí thư Vĩnh trả lời ngay không chần chừ: “Nếu có được nguồn kinh phí nhà nước hỗ trợ (khoảng vài chục tỷ đồng) cho làm đập tràn Khe Am thì giải quyết được cái gốc nước tưới, nước sinh hoạt cho toàn bộ người dân. Lúc đó, diện tích lúa sẽ được mở rộng được 150 ha và đưa vào sản xuất 2 vụ; rồi cây tiêu, cây hoa màu khác có nước cũng sẽ phát triển tạo nguồn thu cho người dân. Nói thật, nếu không có đập hồ Khe Am thì tỷ lệ đói nghèo 37% của Quảng Tiến khó mà hạ thấp được...”.

TÂM PHÙNG

Đang được quan tâm

Gửi bình luận