Thứ sáu, 20/04/2018 05:30 GMT+7

Hotline: 091.352.8198

Sám hối

16/02/2012, 10:50 (GMT+7)

Nghe bố nài nỉ, Thoa quay mặt đi. Hai hàng nước mắt lã chã chảy dài trên khuôn mặt u sầu của cô bé tuổi 18 thật tội nghiệp! Anh Hiến vẫn kiên trì với giọng sám hối của người cha mắc lỗi:

- Thoa ơi, ăn đi con! Bố biết bố có tội với mẹ con con rồi, hãy tha thứ cho bố đi!

Tiếng thút thít của đứa con và giọng nói đầy ân hận của người cha từng mắc lỗi khiến tôi không cầm được nước mắt. Anh là chỗ thân quen với chồng tôi nên từ lâu anh chị coi chúng tôi như người nhà, có việc gì cũng tham khảo, hỏi han.

Anh chị ở một xã đầu huyện Vĩnh Bảo (Hải Phòng). Gia đình thuần nông lại nuôi bốn đứa con ăn học nên họ phải đánh vật với mấy sào ruộng. Chị là một phụ nữ nông thôn hay lam hay làm, thương chồng con hết mực đến mức quên cả bản thân mình. Chị nhịn ăn nhịn mặc, quần quật ngoài đồng từ tinh mơ đến nhọ mặt người mới về. Tối đến lại trăm thứ việc, có khi nửa đêm mới đi ngủ. 

Chị như "cái mồi câu ếch" thật tội nghiệp! Anh thì cày thuê cuốc mướn cho những gia đình neo người. Rồi anh xin đi học tại chức lớp thú y do Hội Nông dân huyện tổ chức. Trâu bò, chó mèo, lợn gà nhà ai trong xã ốm đau đều tay anh chữa. Bà con các xã lân cận cũng đều nhờ đến anh. Anh làm không hết việc, kinh tế gia đình dần được cải thiện.

 Các cụ nói: "Thuận vợ thuận chồng, tát biển Đông cũng cạn" thật không sai. Hàng chục năm tích cóp, ngôi nhà rạ thấp lè tè mục nát được thay bằng căn nhà lim anh lặn lội mua tận Lào Cai chở về. Nội thất trong nhà toàn thứ đắt tiền. Đúng là cuộc đổi đời. Khách vào chơi đều choáng ngợp trước căn nhà cổ bề thế, nhưng lại bùi ngùi cho nữ chủ nhà. Dù kinh tế khá giả, chị vẫn giữ nếp xưa, vẫn ăn mặc tuềnh toàng đến mức lôi thôi. Người vẫn "màn hình phẳng".

Một lần, có người bạn anh đến chơi đã bóng gió nói:

- Nhà ông chơi những hai ti vi màn hình phẳng cơ à?

Anh thật thà:

- Có một cái thôi, sắm nhiều con cái không học hành được thì chết!

Người bạn thấy anh chưa hiểu liền hất hàm về phía chị đang lúi húi ngoài sân. Lúc ấy, anh mới hiểu ra, mặt đỏ lên vì xấu hổ. Mấy tháng sau, một hôm chị ra đồng, có người phụ nữ cùng làng ý tứ:

- Chị phải chịu khó bồi dưỡng và ăn mặc cho tươm tất vào kẻo mất chồng đấy!

- Có thách kẹo nhà tôi cũng chả bỏ được mẹ sề!

- Ôi dào! Thời buổi này chuyện gì cũng có thể xảy ra. Anh ấy chữa bệnh gia súc giỏi biết đâu lại chữa bệnh cho cả người cũng nên ấy chứ!

Trước khi về, chị ta để lại cho chị cái nhìn đầy khó hiểu. Chị giật mình nghi hoặc về nói với Thoa, cô con gái lớn. Thoa âm thầm làm thám tử tư. Mọi chuyện mới sáng tỏ. Thì ra, anh đã phải lòng người đàn bà góa ở một xã cuối huyện. Biết anh có của, chị này đã chủ động tấn công. Nhiều lần, anh đã giữ mình. Thế rồi, anh liên tục nhận được điện thoại đến chữa vật nuôi nhà cô ta. Khôn ba năm dại một giờ, nhìn cô ta phốp pháp, ăn mặc gọn gàng, đôi mắt lúc nào cũng đong đưa, nói năng ngọt như mía lùi, khác hẳn với thân hình teo tóp, lếch thếch, nói năng cộc cằn của vợ, anh đã "xin chết".

Họ thậm thụt qua lại cả năm, mà mẹ con chị không hay biết. Cuốn sổ tiết kiệm hơn trăm triệu để lo cho con học đại học đứng tên anh chỉ còn số dư 50.000đ. Anh vun vén đắp xây cho mẹ con cô ta ngôi nhà ba gian đàng hoàng. Khi chị hỏi, anh thú nhận tất cả. Chị nằm bệp trong buồng khóc tức tưởi, đôi mắt sưng mọng. Mấy ngày không ăn uống gì, trông chị càng tiều tụy.

Chị em Thoa cũng kiên quyết từ bố. Anh vô cùng ân hận, đã tuyệt giao với người phụ nữ kia. Hàng ngày anh làm quần quật mọi việc trước đây chị gánh vác. Anh cắt thuốc bắc bồi bổ cho chị. Có lúc anh khóc với các con như đứa trẻ.

Sự phục thiện của anh đã lay động tấm lòng vốn bao dung của chị. Chị đã tha thứ. Chị biết trong lỗi lầm "say nắng" của anh có một phần do mình. Giờ chị không chỉ chăm chút chồng con mà biết chăm sóc cho cả bản thân. Đó là việc làm cần thiết để củng cố hạnh phúc gia đình. Sóng gió đã qua, bình yên trở lại. Làng trên xóm dưới đều mừng cho họ!

TRỊNH THỊ THUẬN

Đang được quan tâm

Gửi bình luận