Đường dây nóng : 091.352.8198

Tản mạn quanh chiếc xe buýt nhanh

Buýt nhanh (BRT) sẽ hoạt động trơn tru, mang lại hiệu quả như mong muốn nếu ý thức tham gia giao thông của người Việt được cải thiện.

Tin bài khác

Hãy thử tưởng tượng hàng ngàn phương tiện ồ ạt lấn làn thì BRT nào có thể đi nhanh được?


 

Văn hóa giao thông ở xứ ta quả là câu chuyện dài tập. Tuy chưa phải nước giàu nhưng tất cả các loại hình giao thông trên thế giới có thì Việt Nam đều có và cũng là một trong số ít quốc gia sở hữu phương tiện giao thông hiện đại như buýt nhanh (BRT) hay metro. Dẫu vậy nhưng tắc cứ tắc, kẹt cứ kẹt, ùn ứ cứ mãi ùn ứ.

Một lần ngồi cà phê với mấy người bạn là nhà báo tại một ngã tư lớn ở TP.HCM, tại giao lộ này bốn bên đều có đèn tín hiệu giao thông nhưng hễ cứ đến đèn đỏ lại xuất hiện dòng người “nho nhỏ” thản nhiên leo lên lề đường băng tắt qua phía sau cột đèn tín hiệu giao thông như là cách tốt nhất để cho rằng đèn đỏ không phải dành cho mình! Ai cũng leo lề mình leo tí có sao đâu!?

 Khi né đèn đỏ để băng qua trục đường ngang những người này thản nhiên bấm còi inh ỏi, cố nhích từng chút để qua đường mặc dù dòng lưu thông này đang được tín hiệu đèn xanh ưu tiên. Cứ thế, hễ bên này có tín hiệu đèn đỏ thì y như rằng bên kia kẹt xe và ngược lại. Vòng tuần hoàn “đèn đỏ”, “vượt”, “kẹt” cứ hoán đổi cho nhau ngày này qua tháng nọ, quen đến nỗi ai cũng cho đó là quá đỗi bình thường!

Chẳng biết ở Hà Nội, TP.HCM còn bao nhiêu cái ngã tư “vô tư” như thế, hình như xưa nay việc chống kẹt xe chỉ tập trung “đánh” vào phương tiện, hạ tầng kỹ thuật nhưng có ai biết người Việt đang “kẹt” từ …trong ý thức, cứ ra đường sẽ thấy!

Lạ thay, nhiều người hối hả vượt đèn đỏ chỉ để tấp vào quán cà phê và ngồi đó hàng giờ đồng hồ, họ có thể lai rai trong quán nhậu cả buổi nhưng không thể chờ đợi được vài chục giây đồng hồ đèn đỏ. Ra đường ai cũng muốn nhích lên, luồn càng nhanh càng tốt, bị cản trở thì bấm còi đinh tai nhức óc, rồi khi “nóng” trong người sẵn dàng dùng nắm đấm…

Trở lại với BRT mới được triển khai tại Hà Nội làm “nóng” các mặt báo mấy hôm nay, nhiều người nhìn nó với con mắt nghi kỵ, e chừng sẽ chẳng đâu vào đâu. Những ngày hoạt động đầu tiên đã chứng kiến cảnh tạt đầu, lấn làn của các phương tiện khác mặc dù đã có chế tài xử phạt đối với các hành vi xâm phạm đến không gian hoạt động của BRT. Sự phân làn hoạt động này là điều cần thiết bởi chẳng có hạ tầng giao thông nào có thể đáp ứng được mọi phương tiện cùng di chuyển trên một làn đường.

Hà Nội và TP.HCM chưa phải những thành phố có mật độ dân số cao nhất ở khu vực nhưng mức độ ùn tắc giao thông luôn ở vị trí số 1. Việt Nam cũng không phải là quốc gia có phương tiện cá nhân thuộc tốp đầu và xe ôtô của ta cũng chưa thể phổ biến bằng các nước trong khu vực chứ chưa nói đến thế giới.

Ở đây, vấn đề không phải là lựa chọn phương tiện nào, đầu tư bao nhiêu triệu đô la mà mấu chốt nằm ở tầm nhìn quy hoạch đô thị, ý chí của những nhà quản lý và ý thức tham gia giao thông của người dân.

Khác với các nước khác, hầu hết người Việt có tâm lý coi phương tiện giao thông là tài sản lớn, là “tấm áo choàng” trong ngoại giao, quan hệ thế nên ai cũng phải sở hữu bằng được xe máy hoặc xe ô tô con. Thời buổi này ai không có một cái xe riêng thì chẳng khác nào người đến từ hành tinh khác.

Nói vậy để thấy rằng, chống kẹt không chỉ có mở thêm đường, mua thêm xe và phải có nhiều tiền mà trước hết phải chống từ trong tư duy, gạt bỏ tư duy quy hoạch “lãng mạn”, manh mún, nhiệm kỳ, kiểu “ông nói gà bà nói vịt”, bởi quy hoạch giao thông đô thị không phải chỉ để đi lại mà còn tính đến phương án chống ngập cục bộ trong mùa mưa.

Share Facebook Share Google Share Twitter Share Zingme  
Trương Khắc Trà
Bình luận Gửi phản hồi