Thứ ba, 17/10/2017 08:53 GMT+7

Hotline: 091.352.8198

Thổn thức cùng cô y tá nhỏ

08/10/2017, 14:05 (GMT+7)

Nhỏ mà không nhỏ! Đó là cảm nghĩ sâu sắc đầu tiên, bao quát nhất của tôi khi đọc xong dòng cuối cùng tiểu thuyết “Cô y tá nhỏ” của nhà văn  Nguyễn Thị Tuyết Sương, do NXB Thanh niên ấn hành.

16-45-02_trng_48
Nhà văn  Nguyễn Thị Tuyết Sương và tiểu thuyết “Cô y tá nhỏ”

Chiến tranh. Cuộc chiến nào cũng vậy, là mất mát, hi sinh nhưng cũng có cả tươi mát, sinh động, hình ảnh sáng chói, bao tấm gương xả thân cao cả, “quyết tử cho tổ quốc mãi còn”, những lí tưởng thơm lùng nhân sinh quan cách mạng, tâm hồn cao đẹp. Một lần nữa, tôi gặp lại ngay trước mắt mình, không phải trong mơ, những đồng đội, đồng nghiệp, những trận đánh, những ý chí kiên trung bất khuất, anh dũng nhất, quyết tâm đánh đuổi kẻ thù xâm lược đến cùng. Một thời đạn lửa – một thời không thể nào quên, một thời thân thương – không có thân thương nào bằng!   

Là một chiến sĩ quân y từng dép lốp, ba lô, hành quân theo chiều dài đất nước, tham gia các chiến dịch nóng bỏng, có lẽ tôi dễ bị cuốn hút, đồng cảm, ngỡ như sự “phải lòng” cùng “Cô y tá nhỏ” chăng? Những kỉ niệm của người chiến sĩ quân - dân y thời đánh Mỹ hiện về cuồn cuộn trên từng trang tiểu thuyết, từng dòng, từng chữ. Không ít người vẫn nghĩ “Ngành y tế trong chiến tranh chỉ là hậu cần, hậu cứ…”. Không sai, nhưng không hoàn toàn như vậy! Họ cũng là những người lính – người chiến sĩ kiên cường, trực diện trước họng súng, lưỡi lê kẻ thù, trước hòn chông mũi đạn, trước cọp beo, rắn độc, bầy vắt hút máu, sốt rừng ác tính, đói khát, và cả đổ máu hi sinh.

“Cô y tá nhỏ” nhưng không nhỏ, bởi những khái quát sâu sắc cuộc kháng chiến thần kì, vĩ đại của toàn quân, toàn dân kiên trì dành thắng lợi hoàn toàn; bởi những tấm lòng trong sáng,  hồn nhiên, tuy thân hình còi cọc, bé nhỏ nhưng bản lĩnh vững vàng, kiên trung bất khuất, xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước, “khó khăn nào cũng vượt qua, kẻ thù nào cũng đánh thắng”; bởi sự trung thực, dung dị trên từng trang sách… Sự logic về nhân sinh quan sống, cảnh vật, tâm trạng, lời thoại cũng rất thật, lung linh, dí dỏm.  

Hải Hà là hiện thân của tác giả? Đã có người hỏi vậy. Đúng thật rồi! Cô tham gia phục vụ cách mạng từ rất sớm, năm 14 tuổi, và đã trở thành “Cô y tá nhỏ” từ rất sớm. Đọc tác phẩm, tôi bị lôi cuốn, bởi văng vẳng đâu đó, lúc xa lúc gần, tiếng cười trong trẻo, lời thủ thỉ tâm tình, hồn nhiên, mộc mạc, vô tư, râm ran, nhí nhảnh, lan tỏa suốt tác phẩm. Tình yêu Hải Hà và Trí là tình yêu trải qua muôn vàn thử thách cân não, vượt qua định kiến vô lí, sự hiểu lầm độc ác, cả những thói đời ích kỉ nhỏ nhen. Tình yêu đôi bạn như lửa thử vàng, lớn dần cùng tình cách mạng, tình đồng đội, đồng nghiệp, gắn liền cuộc chiến tranh và trọn vẹn.   

Hải Hà tựa bông hoa tươi thắm rực rỡ sắc hương giữa núi rừng bao la, cô xinh dẹp, nhân từ, vui nhộn, hòa đồng, dễ thương. “Cô y tá nhỏ” bị không ít chàng trai, phái mạnh bao vây, tỏ tình, tấn công, có cả lời sàm sở…Nhưng cô đã chọn Trí – một chiến sĩ thương tật, nghèo khó, đơn côi. Cô từ chối Hoàng, bác sĩ trẻ khỏe, đẹp trai. Đó là niềm hạnh phúc lớn với Hải Hà – lấy được người mình yêu thương.   

Tình yêu trong sáng, tình bạn, tình đồng chí, đồng đội thủy chung son sắt. Hải Hà ăn năn trăn trở, không thể vuốt mắt được nữa cho Hào, khi địch giết, chặt đầu bạn mang về lĩnh thưởng; Hải Hà gồng mình, gắng sức đưa bằng được thi thể Khang, to cao, nặng hơn mình nhiều, lau mặt, đặt môi hôn bạn mình sắp tắt thở. Nụ hôn vô tư, hồn nhiên, chia sẻ trong vòng tay nồng ấm của Hải Hà.

PHẠM ĐÌNH PHÚ (Kiến thức gia đình số 39)

Đang được quan tâm

Gửi bình luận