Thứ tư, 22/11/2017 10:01 GMT+7

Hotline: 091.352.8198

Tiếng guốc gỗ Hội An

29/01/2012, 08:43 (GMT+7)

Hồi tôi còn ở ngoài Bắc, đi sơ tán  tránh máy bay Mỹ, lúc ấy không có nhiều giày dép như bây giờ. Đi đất chỉ  có chân trần cả mùa hè lẫn mùa đông. Ba tôi thấy vậy, sắm cho anh em  tôi, mỗi người một đôi guốc gỗ.

Đôi guốc gỗ hình như làm bằng gỗ xoan  thì phải, mộc mạc, đơn giản. Một chiếc quai bằng cao su vắt từ bên này  qua bên kia. Thân guốc được đẽo cho vừa bàn chân người đi. Mới đầu chúng  tôi đi đôi guốc gỗ ấy hơi khó chịu, cứ trật lên, trật xuống. Sau rồi cũng  quen.

Hôm ấy, chúng tôi đi học nhóm về, tiếng guốc gỗ gõ vào nền sân gạch. Ba tôi đang ngồi ngoài hiên nghe đài, tự nhiên ông lặng người, bỏ chiếc đài xuống, nét mặt bần thần. Ông nói với tôi: "Trời ơi! Tiếng guốc gỗ, ba nhớ Hội An quá".

Một tiếng  guốc gỗ bình thường làm cho Ba tôi trở về với một kỷ niệm lớn, nhớ cả  một vùng quê, một ký ức xa xưa dội về. Tiếng guốc gỗ phải như thế nào mới có tác động lớn như thế trong tình cảm của ba tôi. Tôi muốn hiểu!

Những năm đầu giải phóng, tôi về lại Hội An, ở trong ngôi  nhà cổ của ông bà để lại. Ban đêm cái không gian cổ kính mờ mờ, tỏ  tỏ. Tất cả trầm mặc, lặng lẽ đến độ nghe thấy cả tiếng cánh dơi đang  bay. Tôi nằm một mình trên gác, thả hồn mình vào những suy nghĩ mông  lung, rồi chập chờn đón giấc ngủ chuẩn bị kéo đến. Bất chợt, những tiếng guốc gỗ nghe từ xa dội lại dọc con hè ngoài hiên đánh thức, làm cho tôi  tỉnh ngủ. Tiếng guốc gỗ của người bán trứng vịt lộn dạo từ xa đi đến gần, thả vào không gian đêm vắng như một lời mời gọi.

Qua tiếng guốc gõ ấy, tôi hình dung ra trước mặt một người phụ nữ đi đứng đoan trang, cố  cất bước thật nhẹ nhàng, cố không muốn làm ảnh hưởng đến những người  đang ngủ say, chỉ là sự lay động, chạm thật nhẹ cho những ai còn thức hay  mơ màng đang muốn tỉnh. Gần một chút nữa, tiếng guốc gỗ gõ nghe có vẻ  mạnh hơn, không vội vàng mà rõ từng tiếng.

 Bất chợt một tiếng rao như  hát cất lên: "Ai trứng vịt lộn đây!", tiếng guốc gỗ vẫn gõ đều đặn,  giống một điệu nhạc nâng tiếng rao như hát ấy, luyến láy bay thêm xa  trong đêm thanh vắng. Nghe tiếng guốc gỗ cùng với tiếng rao đẹp như vậy  dù ai đó có buồn ngủ đến mấy, cũng phải tỉnh. Tiếng guốc gỗ cùng lời rao  đi xa dần, để lại trong tôi một sự luyến tiếc, y như mình phải tiễn  người yêu đi xa, mong có ngày gặp lại.

Mà cũng thật kỳ lạ,  tiếng guốc gỗ hình như đấy là một "sản phẩm độc đáo, duy nhất" của Hội An, không phải ai cũng được tận  hưởng. Phải là những người say Hội An, muốn thức cùng Hội An, nhất là  những đêm rằm, khi con trăng tròn vành vạnh treo trên những mái nhà cổ, gió mát từ biển thổi vào, những ngôi nhà cổ chỉ còn leo lét ánh đèn, người vẫn thức với những hoài niệm quá khứ mờ ảo đôi khi lẫn lộn...

Rồi,  tự nhiên có tiếng guốc gỗ gõ trên vỉa hè, làm cho sự liên tưởng liền  mạch. Thế là bao nhiêu hình ảnh, kể cả những khuôn mặt của người đã  khuất cứ ào ạt hiện về trong tâm tưởng, thật rõ ràng. Chẳng đúng thế  sao, tiếng guốc gỗ theo chân ba, như có lần ba kể với tôi, đi vào lớp  học cùng với chiếc quần trắng, áo dài đen, tay cắp cặp. Rồi cũng tiếng  guốc gỗ, ba kể, hồi còn nhỏ ríu ran, lộp cộp theo ba chạy ra đầu ngõ đợi  nội đi chợ về cho chiếc kẹo vừng.

Và cũng tiếng guốc gỗ đã chứng kiến  ngày mẹ tôi về làm dâu bên nội. Đôi guốc gỗ giản dị ngoại đã đóng cho  mẹ, với những tiếng gõ ngập ngừng trước cổng nhà của ba, khi ba đón mẹ về trong những ngày hạnh phúc hợp hôn...

Một tiếng guốc gỗ, gợi trong ba tôi bao nhiêu kỷ niệm thiêng liêng, ba kể cho tôi cả ngày không hết. Tôi hiểu, phố cổ Hội An đẹp, cũng do có những ngôi nhà cổ tường  rêu phong, một chứng nhân bất diệt của thời gian. Hội An còn đẹp nữa, bởi có những tiếng guốc gỗ gõ nhịp xuống vỉa hè hằng đêm.

Tiếng guốc gỗ ấy là mạch sống, là một ký ức của những thế hệ sinh ra và lớn lên ở Hội An.

Tiếng guốc gỗ làm cho tình cảm con người gắn với quê hương hơn.

TRẦN KỲ TRUNG

Đang được quan tâm

Gửi bình luận