Đường dây nóng : 091.352.8198

“Trông người lại ngẫm đến ta”

Một cái cúi đầu, những lời xin lỗi, và sau đó là lá đơn từ chức, là thước đo rằng những người có trách nhiệm để xẩy ra bê bối có còn một chút liêm sỉ nào không. Nhưng tiếc thay, chuyện đó chỉ có ở nước ngoài.

Trông người lại ngẫm đến ta
Ảnh minh họa
Tin bài khác

9 giờ ngày 16/4/2014, tại vùng biển ngoài khơi đảo Jindo ở tây nam Hàn Quốc khoảng 20 km, chiếc phà Sewol đã gặp nạn và bị chìm. Trong số 476 người có mặt trên phà, có 325 người là học sinh của một trường trung học ở Ansan thuộc tỉnh Gyeonggi, gần thủ đô Seoul. Tính tới 16 giờ ngày 26/4/2014, ít nhất 187 người được xác định là đã thiệt mạng và 115 người hiện vẫn đang mất tích.

Ngày 27/4/2014, tức là chỉ 11 ngày sau vụ chìm phà, trong cuộc họp báo ở Seoul, Thủ tướng Hàn Quốc Chung Hong won đã cúi đầu xin lỗi nhân dân Hàn Quốc và thông báo quyết định từ chức.

“Tôi muốn từ chức sớm hơn, nhưng xử lý vụ việc là ưu tiên hàng đầu và tôi nghĩ cần phải có trách nhiệm giải quyết trước khi ra đi. Nhưng tôi quyết định từ chức lúc này để không trở thành gánh nặng cho chính phủ. Tôi xin lỗi vì đã không thể ngăn chặn vụ tai nạn này và không xử lý thích hợp vụ việc sau đó. Tôi tin rằng là Thủ tướng, tôi chắc chắn phải nhận trách nhiệm và từ chức”, ông nói.

Nhìn hình ảnh cúi đầu trước ống kính truyền thông của vị đứng đầu Chính phủ Hàn Quốc và nghe những lời đó của ông, chắc chắn không ai không nghĩ đó là những lời gan ruột.

Giả sử (chỉ giả sử thôi) vụ chìm phà đó xảy ra ở nước ta?

Thì ngay lập tức người dân sẽ được nghe một “dàn đồng ca đổ lỗi”. Cấp trên đổ lỗi cho cấp dưới. Cấp dưới đổ lỗi cho cấp dưới nữa. Và đến cấp cuối cùng không đổ cho ai được nữa thì lỗi chắc chắn sẽ được đổ lên đầu người dân: Ai bảo các người đi trên cái phà đó làm gì? Còn việc mong một cái cúi đầu xin lỗi ư? Đừng hòng.

Mong người có trách nhiệm từ chức ư? Những kẻ mong đó chắc chắn đang nằm mơ giữa ban ngày, thậm chí còn bị coi là có dấu hiệu tâm thần. Ai không tin, thử nhìn qua lại một vài vụ việc sẽ rõ. Hàng chục năm qua, mỗi năm bình quân có trên vạn người chết và khoảng gấp 3 lần số đó nữa bị thương vì TNGT. Nhưng đã thấy ai cúi đầu xin lỗi nhân dân lấy một lần chứ đừng nói đến việc từ chức. Bởi các ông không có lỗi.

Lỗi là ở ý thức chấp hành Luật lệ giao thông của người dân kém. Vụ sập cầu vượt đường dẫn lên cầu Cần Thơ làm hơn trăm công nhân thương vong, ngoài mấy ông nhà thầu Nhật Bản cúi đầu xin lỗi nhân dân Việt Nam, đố thấy ông nào khác trong nước cất một lời xin lỗi. Vì các ông ấy có lỗi gì đâu? Lỗi là ở nền đất yếu. Và gần đây nhất là bệnh sởi khiến hơn một trăm đứa trẻ vô tội chết oan, đến mức các y bác sỹ phải trốn vào phòng vắng mà khóc vì bất lực, vì thương các cháu, thì Bộ Y tế ở đâu? Từ trụ sở Bộ đến bệnh viện Nhi Trung ương chỉ chưa đầy 2 cây số.

Nhưng chỉ sau khi Phó Thủ tướng Chính phủ Vũ Đức Đam đến thị sát tại bệnh viện, thì các vị có trách nhiệm ở Bộ mới đủng đỉnh xuống. Bởi, các vị không có lỗi. Bệnh sởi bùng phát, lỗi là do dân không chịu đưa con em mình đi tiêm vacxin...

Nực cười là sau những sự cố tang thương, có vị còn lên chức, như Dương Chí Dũng chẳng hạn. Sau lúc đẩy TCT Hàng hải Việt Nam vào cảnh làm ăn thua lỗ, nợ nần ngập cổ không có cách gì trả được. Sau lúc chi ra đến trên 500 tỷ đồng rước cái ụ nổi đồng nát 83M về chỉ để gây ô nhiễm môi trường và mỗi tháng tốn thêm cả tỷ đồng thuê bãi neo đậu.

Giờ có phá ra bán sắt vụn lấy vài chục tỷ cũng chẳng có ai mua, khiến Nhà nước thiệt hại tới 376 tỷ đồng, Dương Chí Dũng đã nhảy tót lên chức Cục trưởng Cục Hàng hải của Bộ GTVT. Bức ảnh Dương Chí Dũng ôm bó hoa tươi thắm, miệng nứt toác ra một nụ cười thỏa mãn hôm nhận quyết định bổ nhiệm làm Cục trưởng, hiện còn lưu trên nhiều trang mạng, mới đẹp làm sao. Dương Chí Dũng lên chức, vì ông ta không có lỗi. TCT thua lỗ là do khủng hoảng kinh tế thế giới. Cái ụ nổi đồng nát được mua về là do cấp dưới tham mưu…

Người đã chết không ai có thể sống lại. Tài sản của Nhà nước bị tàn phá, mười phần may ra chỉ vớt lại được một phần. Nhưng một cái cúi đầu, những lời xin lỗi, và sau đó là lá đơn từ chức, là thước đo rằng những người có trách nhiệm để xẩy ra những vụ việc đó có còn một chút liêm sỉ nào không. Nhưng tiếc thay, chuyện đó chỉ có ở nước ngoài. Ôi, trông người mà ngẫm đến ta…

 

 

Share Facebook Share Google Share Twitter Share Zingme  
Vũ Hữu Sự
Bình luận Gửi phản hồi