Thứ tư, 21/02/2018 04:20 GMT+7

Hotline: 091.352.8198

Ứng xử

09/12/2010, 10:41 (GMT+7)

Quán cà phê anh Hòa mọi hôm nhạc ầm ĩ vậy, hai hôm nay không nghe một tiếng nhạc mà khách vẫn đông như thường lệ.

Quán cà phê anh Hòa mọi hôm nhạc ầm ĩ vậy, hai hôm nay không nghe một tiếng nhạc mà khách vẫn đông như thường lệ.

Một thanh niên phàn nàn: “Uống cà phê mà không có nhạc thì buồn chết đi được, ông chủ quán ơi mở nhạc lên đi!”. Tiếng anh Hòa nhẹ nhàng: “Mấy chú thông cảm! Uống chay mấy bữa giùm đi, vài bữa nữa tôi sẽ mở thoải mái cho các chú nghe, muốn loại nào cũng được". Nghe anh Hòa nói vậy mấy thanh niên không còn ý kiến gì nữa.

Vốn là bạn thân của anh Hòa tôi tò mò hỏi: “Tại sao quán cà phê mấy hôm nay không mở nhạc”. Anh ngồi xuống cạnh tôi rồi nói: “Nhà hàng xóm bên cạnh có người vừa mới mất, mình là hàng xóm láng giềng trong lúc họ đau buồn mà mình nổi nhạc lên thì thật là không nên. Mặc dầu họ không phải bà con họ hàng gì với mình cả nhưng là hàng xóm tối lửa tắt đèn có nhau. Nỗi đau của họ cũng là nỗi đau của mình, mình đã không chia sẻ được nỗi mất mát đó bằng hành động thì mình cũng cần chia sẻ nỗi đau đó bằng tinh thần. Tôi không mở nhạc, người con của gia đình bên ấy sang nói: “Ba cháu mất là việc của gia đình nhà cháu, chú mở nhạc lên mà bán quán kẻo mất hết khách”. Tôi trả lời: “Không có nhạc mấy ngày cũng chẳng sao, ai uống thì uống mà họ không uống thì thôi, buôn bán cốt ở cái tâm và chất lượng hàng hóa chứ đâu có phải một vài ngày không có nhạc là đã mất khách đâu”. Nghe tôi nói vậy người con cảm ơn tôi rồi ra về.

Ừ nhỉ! Có thể cậu ấy nói đúng, trong cuộc sống cơ chế thị trường này mọi người ai cũng muốn chạy đua theo đồng tiền mà nhiều khi quên đi tình cảm trong cuộc sống cộng đồng. Có thể những việc không ai bắt mình phải như thế này hay phải như thế nọ, nhưng trong cuộc sống mình phải dùng lương tâm mà phán xét lẽ đúng sai ở đời. Tiền bạc có thể ngày một ngày hai kiếm ra, nhưng tình cảm đích thực thì khó có thể tìm được...

Nghe anh Hòa nói tôi mới vỡ lẽ ra nhiều điều mà trước đây tôi cứ tưởng là trong thời buổi cơ chế thị trường người ta chạy đua theo đồng tiền mà quên đi tình cảm, tình người. Nhưng tôi đã nhầm dù trong bất kỳ điều kiện hoàn cảnh nào, con người Việt Nam chúng ta luôn sống trong nhân tình đạo lý, sống có trước có sau..., như anh Hòa - bạn tôi là một minh chứng.

HOÀNG BÍCH HÀ

Đang được quan tâm

Gửi bình luận