Đường dây nóng : 091.352.8198

Vợ 'cậy của'

Từ khi đứa con trai đầu lòng ra đời, vợ chồng Hoàng bắt đầu có những rạn nứt, lúc này bản chất con người trong Thủy, vợ anh mới bộc lộ rõ nét nhất của người con gái có tiền lên mặt.

Vợ cậy của
Ảnh minh họa
Tin bài khác

Sinh ra và lớn lên tại một vùng quê, vốn là một người thông minh, nên chuyện học hành của Hoàng rất thuận buồm xuôi gió, từ cấp 1 cho tới cấp 3, Hoàng đều đạt danh hiệu học sinh xuất sắc.  Vì đạt giải nhất trong kỳ thi tuyển học sinh giỏi cấp quốc gia năm học lớp 12, nên Hoàng được tuyển thẳng vào một trường đại học danh tiếng ở Hà Nội.

Sau mấy năm đại học, tốt nghiệp với tấm bằng loại giỏi, Hoàng được nhận vào làm tại một cơ quan Nhà nước. Mối tình đẹp của Hoàng với cô bạn học cùng trường, người Hà Nội gốc cũng đi tới một kết thúc có hậu, đó là đám cưới được tổ chức ngay sau thời gian Hoàng nhận được công việc.

Thủy, vợ Hoàng là một cô gái có nhan sắc trung bình, nhưng cô có khiếu ăn nói, lại có nền tảng gia đình rất giàu có, bố mẹ cô đều đang sở hữu vài cửa hàng buôn bán lớn ở một con phố trung tâm sầm uất. Anh trai của Thủy cũng mở một công ty chuyên kinh doanh vật liệu xây dựng, và cũng ăn nên làm ra.

Khi tốt nghiệp đại học, Thủy không đi làm Nhà nước mà về thay bố mẹ quản lý chuỗi cửa hàng của gia đình. Khi lấy Thủy, hai vợ chồng Hoàng được bố mẹ vợ cho một căn nhà theo kiểu biệt thự liền kề, rất sang trọng tại một khu đô thị mới.

Gia đình Hoàng ở thôn quê vốn rất nghèo, bố mẹ vẫn phải nai lưng ra làm ruộng để nuôi 2 đứa em của Hoàng ăn học mà vẫn không cung ứng đủ, nên việc Hoàng được bố mẹ vợ cho căn nhà đắt giá là quá may mắn với anh.

Bởi trong suy nghĩ của Hoàng sẽ chẳng bao giờ mơ có tiền để mua được nhà ở thành phố, mà chỉ quẩn quanh trong các căn phòng trọ chật hẹp, nay đây mai đó mà thôi.

Là người có học thức, bản chất hiền lành, sống có nghi lễ, phép tắc... nên Hoàng không chỉ được bố mẹ vợ, mà còn đại đa số những người bên nhà vợ quý mến. Từ lúc yêu nhau, cho tới lúc cưới, giữa Hoàng và Thủy không có vấn đề gì trong chuyện tình cảm, hai người luôn tỏ ra tâm đầu, ý hợp.

Thủy luôn yêu quý Hoàng, thậm chí luôn “nhường” chồng trong mọi vấn đề, và luôn chịu ... thua trong các tranh cãi, tranh luận.

Thế nhưng, từ khi đứa con trai đầu lòng ra đời, vợ chồng Hoàng bắt đầu có những rạn nứt, lúc này bản chất con người trong Thủy, vợ anh mới bộc lộ rõ nét nhất của người con gái sinh ra trong gia đình giàu có, được nuông chiều từ nhỏ.

Mặc dù những rạn nứt tình cảm không xuất phát từ kinh tế, bởi gia đình Hoàng không thiếu tiền, trong tủ lúc nào cũng thường trực mấy chục triệu đồng tiền mặt để tiêu xài. Như đã nói, Hoàng làm công chức Nhà nước, nên đồng lương ít ỏi với mấy triệu bạc một tháng, nên tiền bạc, tài sản trong nhà Hoàng tất tật đều là do nhà vợ mà có.

Trong cuộc sống hàng ngày, Thủy hay nói xa, nói gần với chồng đại loại như: “Đồng lương làm Nhà nước giờ sống sao nổi...”, hay “Nếu cả hai vợ chồng đều thu nhập như anh có mà chết đói...”. Vốn con nhà nghèo, lại hay suy nghĩ, nên khi nghe vợ nói những điều đụng chạm tới kinh tế như thế Hoàng thấy chạnh lòng.

Thủy nói thế còn tế nhị, có lần cô ta còn chẳng coi chồng ra gì, chỉ vì chuyện Hoàng lỡ nặng lời mà cô ta đã “tát nước” vào mặt chồng: “Anh đúng là thằng đàn ông tồi, hèn. Anh học cao hiểu rộng đấy nhưng anh xem mình đã bằng ai chưa?”.

Hoàng chịu nhẫn nhục không nói không rằng gì, bởi anh nghĩ, khi nóng giận lên con người thường không kìm hãm được tính khí bốc hỏa, cũng như những câu phát ngôn thiếu suy nghĩ. Anh cũng không chấp vợ, và tự chủ động xin lỗi vợ để làm hòa, cốt để cho gia đình êm ấm.

Cuộc sống đôi khi không như người ta nghĩ, không như người ta mong muốn, khi Hoàng càng nhún nhường, càng biết điều, thì Thủy càng lấn tới, càng bộc lộ bản chất, cùng những suy nghĩ không phải phép của một người vợ hiền.

Đỉnh điểm của sự quá đáng khiến Hoàng phải “hành động”, đó là một bữa, do vài người bạn cùng học đại học, sau giờ tan sở rủ đi cà phê để hàn huyên sau thời gian dài không gặp nhau. Hoàng cũng đã gọi điện thông báo với vợ từ ban chiều.

Ấy vậy mà khi về nhà vào buổi tối, Thủy mặt mày xưng xỉa bảo Hoàng: “Anh nói là anh đi chơi với bạn học. Tôi nghĩ anh đi với gái, lấy lý do này nọ cho hợp lý. Anh tưởng tôi khờ dại lắm à, con này không ngu đâu...”.

Mặc dù giải thích hết lời, Thủy vẫn đay nghiến, không chịu nghe. Quá quắt hơn, Thủy còn miệt thị Hoàng bằng những lời lẽ không thể chấp nhận được của một kẻ có thói cậy tiền: “Anh chán tôi rồi hả? Anh tưởng anh quý hiếm lắm đấy, anh xem lại mình đi khi bước về cái nhà này anh đã mang được những gì nào. Đồng lương của anh liệu có đủ bỏ vào mồm anh không”.

Nghe những lời lẽ thốt ra từ miệng vợ, Hoàng đau đớn, lặng người. Tuy vậy, anh không ủy mị, mà vẫn đủ can đảm của một thằng đàn ông khi thẳng tay tát một cái trời giáng vào mặt vợ để cảnh cáo. Được thể, Thủy càng kêu la, càng chửi rủa thậm tệ chồng, và mặc kệ, Hoàng đã bỏ đi khỏi nhà.

Đêm ấy, Hoàng đã bắt xe về quê ngay tức thì. Hoàng kể đầu đuôi câu chuyện, cuộc sống của vợ chồng nơi thành phố cho bố mẹ nghe. Lúc này mẹ Hoàng mới bùi ngùi khuyên con trai: “Từ trong sâu thẳm thì bố mẹ luôn mong muốn các con hạnh phúc.

Thế nhưng, chuyện này là của con, và bố mẹ cũng để con tự quyết định tương lai hạnh phúc của mình. Mẹ muốn nói thêm với con một điều nữa là, mình là con nhà nghèo, nhưng nghèo không có nghĩ là hèn, là phải sống nhục con ạ”.

Nghe mẹ nói vậy, hai hàng lệ Hoàng ứa trào, chảy dài trên má. Và ngay sáng hôm sau, Hoàng đã viết lá đơn ly hôn để quyết định chấm dứt cuộc sống “ăn đậu, ở nhờ” chẳng khác gì một kẻ tầm gửi nơi tổ ấm với người vợ quá quắt, luôn mang trong mình suy nghĩ, cách đối xử của kẻ cậy tiền, coi khinh chồng...

Share Facebook Share Google Share Twitter Share Zingme  
Nguyễn Việt Hà
Bình luận Gửi phản hồi