Thứ tư, 22/11/2017 11:07 GMT+7

Hotline: 091.352.8198

Vợ chồng ngủ riêng lợi bất cập hại

11/11/2017, 08:40 (GMT+7)

Vợ chồng anh Huy chị Thảo ngủ riêng do nhà chồng của chị không có điều kiện. Chị Thảo và đứa con phải ngủ tạm trên chiếc giường xếp đằng sau bếp còn anh Huy phải lăn lóc trên tấm đệm dã chiến kê tạm bợ cạnh mấy chiếc xe máy ở lối cửa ra vào.

08-46-01_trng_14
Ảnh minh họa

Câu chuyện thứ nhất

Sau khi sinh con, gia đình vợ chồng anh Tuấn chị Kiều chia thành hai phe vì bận bịu con mọn.

Vợ chồng anh giao ước, nếu có “nhu cầu”, cả hai sẽ chọn phòng khách, nơi anh Tuấn thường thức đến tận khuya để chơi game hay xem bóng đá. Trên thực tế, ban đầu, khi chọn giải pháp ngủ riêng, các cặp vợ chồng thường nghĩ đơn giản rằng, đây chỉ là biện pháp tình thế, chẳng ảnh hưởng gì tới mái ấm gia đình. Nhưng nhiều khi, chuyện không chỉ dừng lại ở đó.

Vì cả tin, chị Thảo thế chấp sổ đỏ cho bạn bè vay mượn. Người bạn làm ăn thất bại, lại bị lừa hụi, trắng tay, gia đình chị phải về tá túc bên nhà chồng. Nhà chồng chị cũng chẳng rộng rãi gì. Năm người phải ở trong diện tích chưa đến 30 mét vuông. Nhà cửa chật chội nên giữa vợ chồng chị, một cái ôm cũng trở thành xa xỉ. Biết bao đêm, chị Thảo khóc thầm vì buồn tủi do vợ chồng mỗi người ngủ một nơi. Rồi chị nhớ lại những lúc vợ chồng còn ngủ chung trong ngôi nhà hạnh phúc, chị được gối đầu lên tay anh mà thủ thỉ chuyện trò.

Giờ đây, vợ chồng chị phải tranh thủ khi ba mẹ chồng vắng nhà để “giải quyết nhu cầu” rồi mau chóng thu dọn cảm xúc, mỗi người trở về giường xếp, nệm đơn của mình. Có lúc, vợ chồng muốn đi nhà nghỉ nhưng vướng đứa con, lại ngần ngại lỡ bị người quen nhìn thấy. Chị Thảo càng không dám than thở vì mặc cảm mình là kẻ có tội đưa cả nhà vào đường cùng. Cuộc sống vợ chồng bỗng trở nên khó khăn hơn với chị mà ngay cả chồng mình cũng không thể chia sẻ.  

Câu chuyện thứ hai

Sau khi sinh đứa con thứ hai, chỗ của chị Kiều và con gái chưa đầy hai tháng là căn phòng ngủ rộng rãi, thoáng mát. Còn anh Tuấn qua ngủ chung với đứa con trai tám tuổi. Đến sinh nhật lần thứ ba của con gái, vợ chồng họ cũng không có dấu hiệu thay đổi tình hình, mặc nhiên chấp nhận chuyện chồng ngủ một nơi, vợ nằm một nẻo. Hai đứa con cũng chia phe, đứa theo cha, đứa đòi mẹ, vừa vắng hơi đã kêu la inh ỏi khiến vợ chồng chị không thể yên tâm âu yếm nhau.

Sau vài lần bất đồng quan điểm, cãi nhau, chị Kiều đùng đùng tuyên bố ly thân. Đang lúc nóng giận, anh Tuấn cũng cao giọng thách thức. Từ đó, hai người cứ như sống trong hai thế giới riêng, ngoài mặt không ai chịu nhường nhịn ai. Bấy lâu nay, vợ chồng họ chỉ chung giường với nhau trong những lúc gần gũi, giờ xảy ra chiến tranh lạnh, nên cơ hội làm hòa càng xa vời.  

Câu chuyện thứ ba

Vợ chồng chị Linh lại khác. Chị ở chung với gia đình chồng. Do mẹ ruột mắc bệnh hiểm nghèo, nhà lại đông các em còn tuổi ăn học nên chị phải thường xuyên chạy qua chạy lại để tiện việc chăm sóc mẹ. Khi anh Nguyên, chồng chị, can gián vì sợ ảnh hưởng đến sức khỏe của vợ thì chị lại trách anh phân biệt bên nội, bên ngoại. Anh đành ngậm ngùi chôn chặt nỗi cô đơn khi tần suất xa nhà của vợ cứ ngày mỗi tăng dần. Một đêm về nhà bất ngờ mà không thấy chồng, chị Linh gọi mãi vẫn không thấy anh nghe điện thoại. Rồi anh đầu bù tóc rối, quần áo xộc xệch bước vào. Chị đã sững sờ, không dám tin vào tai mình khi anh thú nhận không thể vượt qua chính mình trong hoàn cảnh thường xuyên phòng không chiếc bóng.

Vô cùng giận dữ, chị Linh mắng nhiếc chồng xối xả và kiên quyết đòi li hôn. Chị cảm thấy trong khi bản thân bị áp lực công việc và gánh nặng gia đình, chồng lại không thông cảm, chia sẻ, đã đến tuổi 50 còn làm điều đáng xấu hổ. Ban đầu, anh Nguyên im lặng nhưng khi thấy vợ nổi cơn tam bành, anh cũng thuận tình ly hôn vì tự ái và xấu hổ.  

Giải pháp hoàn hảo?

Không phải đang trong giai đoạn ly thân, cũng không phải vì bệnh tật hay trái tính trái nết như các cặp vợ chồng lớn tuổi, nhưng một số cặp đôi hiện nay vẫn ngủ riêng, với lý do là hoàn cảnh gia đình. Bởi với vợ chồng, chuyện ngủ chung là bình thường. Ngủ riêng mới là chuyện… bất bình thường, cho dù với bất cứ lý do gì. Họ tưởng đó là biện pháp hữu hiệu tạm thời, hóa ra lại lợi bất cập hại. Thật ra, vợ chồng dù không đồng sàng mà đồng lòng, cùng nhìn về một hướng vẫn tốt hơn “đồng sàng dị mộng”. Thế nhưng, chỉ nên áp dụng việc không đồng sàng như một giải pháp tình thế. Bởi tình trạng ngủ riêng nếu cứ kéo dài sẽ vô tình tạo cảm giác không cần có nhau, lâu dần dẫn đến thói quen dễ xa nhau.

TÚ UYÊN (Kiến thức gia đình số 44)

Đang được quan tâm

Gửi bình luận