Báo Nông Nghiệp
Báo Nông Nghiệp
Báo Nông Nghiệp

Thứ tư, 24/04/2019 11:03 (GMT +7)

| Hotline: 0983.970.780

Cháu có sở thích và cái nghiệp của mình, đừng ray rứt quá mà chi

Thứ Sáu 14/08/2015 , 15:19 (GMT+7)

Cô khen cháu và bạn gái đã dám ba lô lên đường tự khám phá những nơi mà mình hằng ao ước. Du lịch là sở thích bản năng của con người, một nhu cầu khám phá quan trọng.

Cô ơi!

Sau 4 năm ăn học, trong lúc chờ việc, cháu và một cô bạn nữa ba lô lên vai bắt đầu du lịch bụi trong nước.

Lần đầu tiên phượt bằng tiền dành dụm của những ngày hai đứa cật lực làm thêm, cháu thấy rất tự tin và hãnh diện với ba má đó cô.

Đáng lý cháu phải về nhà tiếp giúp ba má và hướng dẫn các em kỹ năng học hành, kỹ năng ôn luyện để thi cử nhưng cơ hội đi trong lúc giao thời của cuộc đời tươi trẻ này thật quan trọng.

 Cháu lên đường trong tâm trạng vừa háo hức vừa ray rứt như vậy đó.

Cháu đến Bình Thuận thấy nông dân ở đó xác xơ sau khô hạn. Cháu đi tiếp ra Nha Trang và thấy nhiều resort đẹp quá nhưng chỗ tắm biển của dân sở tại bị thu hẹp đi một cách vô lý.

 Cháu lên tàu lửa từ đây để đến với "thành phố đáng sống" là Đà Nẵng, quả là người dân ở đây rất tự hào về nơi họ sống và luôn miệng nhắc nhớ người đã có công làm nên Đà Nẵng ngăn nắp, an toàn, không có ăn xin, trộm cắp.

Cháu đến Hội An và rời khỏi đó như một giấc mơ, cháu và bạn đã bỏ lại phía sau một thiên đường.

Chúng cháu quyết định không đi nữa, phần vì cũng cạn tiền, phần vì muốn lưu giữ những gì tốt đẹp của nửa chặng đường mình đã cả gan đi qua bằng cái túi chẳng phong lưu gì.

Cháu trở về cái nơi khiến cháu muốn ra đi như thể "tìm đường cứu nước" vậy cô.

Không giấu gì cô, ba má cháu có một nhà hàng khách sạn ở gần chợ nổi nổi tiếng của miền Tây sông nước. Nhưng hai người cứ muốn bán nó đi vì ba chị em cháu không nối nghiệp hay là thừa kế gia sản này.

Vì sao sao cô biết không? Là vì ở chỗ cháu người ta làm du lịch kiểu được chăng hay chớ.

Cháu ao ước một ông Nguyễn Bá Thanh như Đà Nẵng hay là ông Nguyễn Sự của Hội An để người dân của quê cháu được làm ăn đàng hoàng tử tế. Cái sự tử tế ây giờ cần hơn mọi thứ, bởi nó đang khan hiếm dần.

Cháu không biết chia sẻ nỗi buồn này cùng ai. Mong cô thông cảm cho những lời sơ sài nhưng rất thật của tâm trạng cháu và bạn cháu.

 Chúng cháu không dám viết trên facebook vì sợ bị người nhà xứ cháu ném đá, nói mới đi một bước mà bĩu môi với nơi đã nuôi sống mình.

Cháu không hiểu sao trong cùng một quốc gia mà có nơi như Đà Nẵng, Hội An, lại cũng có nơi người ta cùng khổ đi, hay là cứ muốn bỏ đi làm việc khác như ba má cháu?

----------------------

Cháu thân mến!

Cô khen cháu và bạn gái đã dám ba lô lên đường tự khám phá những nơi mà mình hằng ao ước. Du lịch là sở thích bản năng của con người, một nhu cầu khám phá quan trọng.

Chưa ra khỏi biên giới được thì mình hãy đi trong nước, đi gần rồi đi xa, ôi thiên nhiên phong phú của một đất nước nhiều ưu đãi.

Cô đã đi như vậy và nhận thấy, có những nơi người ngoại quốc đến ngày mỗi đông, có người còn ở hẳn như Hội An, Đà Nẵng.

Đúng như cháu nhận định, nơi đó trước hết phải có người dám nghĩ dám làm, đứng mũi chịu sào, yêu nước thương dân.

Các tỉnh thành của ta như một tấm chăn bông trên tấm chăn chung, mỗi nơi đều có nét riêng và nơi nào chính quyền khéo chăm chút thì nơi đó nổi bật lên, tươi thắm, yên bình.

Cháu đã đến những nơi điển hình về sự tốt đẹp và cả những nơi người dân còn chật vật, ngơ ngác. Cô tin rồi ở đâu cũng phải có người tốt được bầu lên để lòng dân được yên ổn, cuộc sống của người dân an toàn, hạnh phúc.

Cô không nghĩ vì quê cháu làm du lịch xập xệ mà ba mẹ cháu bán cơ ngơi của mình. Lý do chính là vì không người nối nghiệp. Ai cũng có cái công việc yêu thích để hiến dâng, các cháu không chọn ngành du lịch cũng không phải các cháu sai lầm hay bất hiếu.

 Cái duyên của ba mẹ với công việc ấy đã cạn, các cháu có sở thích và cái nghiệp của mình, đừng ray rứt quá mà chi.

Cô đi Chợ Lách, Mỹ Tho, Bến Tre, Cao Lãnh, Trà Vinh, Sóc Trăng, Bạc Liêu, cô thấy ở miền Tây nếu dựa vào nhà vườn, sông nước, ẩm thực mãi thì sẽ nhàm và môi trường méo mó.

 Cô mơ những làng an sinh cao, những bến sông trau chuốt, những chợ nổi văn minh, những con đường đẹp như tranh vẽ. Dân mình còn tự phát và chụp giựt lắm. Phải có người dẫn dắt dân chúng làm gì có lợi nhất cho họ và rồi tự họ sẽ có sáng kiến và sáng tạo.

Giá như cháu nối nghiệp ba mẹ và là ngôi sao của xứ mình để rồi thế hệ các cháu đảm trách cương vị có ích cho quê hương và dân chúng. Thương dân quá đi thôi, người ta nhớ ơn ông Thanh và ông Sự vì các ông ấy đem lại cho người ta danh dự, miếng cơm và an lành.

Tiếng thơm ấy sẽ lan tỏa, những nơi khác cũng không thể chỉ có cầm chừng, nhiệm kỳ và thụ động mãi. Mươi năm trước có ai nghĩ Đà Nẵng và Hội An như hôm nay nó đang là, đúng không?

Hy vọng cháu đừng chán nản sớm, xin được việc và nhớ, làm bất cứ cái gì, đều lấy sự tử tế ra mà sống thì quê hương sẽ biết đến và cuộc đời sẽ ghi nhận. 

Có nên ở lại nhà chồng?

Có nên ở lại nhà chồng?

Tâm sự Dạ Hương 10/07/2020 - 09:11

Chưa ra tòa ly dị thì anh ấy ung thư phổi rồi mất. Giờ về ôm bàn thờ cha chồng, chồng, rồi sẽ là mẹ vợ nữa, sao cháu thấy kỳ kỳ.

Thoát được thì hãy thoát ngay, cháu nhé

Thoát được thì hãy thoát ngay, cháu nhé

Tâm sự Dạ Hương 09/07/2020 - 10:15

Nếu thoát sớm được, thì thoát. Cơ hội còn dài, cháu mềm lòng nghe H năn nỉ nhưng biết đâu, mẹ H gầm lên là cậu ta như bún thiu ngay. Cẩn trọng nhé.

Muộn phiền vì con gái vô tâm, con rể như khách

Muộn phiền vì con gái vô tâm, con rể như khách

Tâm sự Dạ Hương 06/07/2020 - 15:33

Hãy trò chuyện thẳng với các con và ai về nhà nấy, sẽ tốt hơn, tôi tin chàng rể sẽ hoan hô và có khi, con gái của ông anh cũng thấy ra vấn đề.

Đừng đổ thừa khi con hư

Đừng đổ thừa khi con hư

Tâm sự Dạ Hương 03/07/2020 - 11:01

Chỉ có người mẹ mới kéo con mình lại gần được lòng mình. Cháu thử và cố làm đi, không thì ngồi khóc ròng đấy nhé. Đừng đổ thừa cho ai khi con mình hư.

Nỗi buồn của một cuộc đời... viên mãn

Nỗi buồn của một cuộc đời... viên mãn

Tâm sự Dạ Hương 30/06/2020 - 08:33

Nghĩ rằng đi qua cay đắng thế thì ngọt bùi sẽ ngọt bùi mãi, không đâu thưa chị. Cuộc đời tôi "viên mãn" mà lại rất buồn.

Con gái 'đoảng'

Con gái 'đoảng'2

Tâm sự Dạ Hương 29/06/2020 - 09:19

Con gái cháu là con gái rượu, được ăn theo khẩu vị, bây giờ đã 16 tuổi rồi mà không biết làm một món gì...

Rắc rối chuyện định hướng cho con trai

Rắc rối chuyện định hướng cho con trai

Tâm sự Dạ Hương 26/06/2020 - 09:13

Mới định cho con vào TP.HCM, ông bà nội đã hấm hứ, nói em chỉ muốn nhàn thân, đàn bà sao có loại đàn bà chỉ vui chơi tỉa tót! Chồng em cũng lắc đầu...

Má buồn chuyện tình duyên của cháu

Má buồn chuyện tình duyên của cháu1

Tâm sự Dạ Hương 24/06/2020 - 08:54

Bà nói thương con gái trí thức mà phải là tập 2 của người ta và phải cảnh mẹ ghẻ con chồng. Giờ con chúng cháu đã bốn tuổi mà bà ngoại vẫn buồn.

Chán không buồn cưới

Chán không buồn cưới1

Tâm sự Dạ Hương 16/06/2020 - 09:00

Nếu không có đại dịch, chúng cháu đã tìm đường đi. Nhưng giờ thì thôi rồi cô. Và thực sự không muốn cưới hỏi hôn nhân gì cả, kệ...

Khúc tình xưa

Khúc tình xưa

Tâm sự Dạ Hương 15/06/2020 - 09:27

Hóa ra em yếm thế trong từng tế bào của em, bẩm sinh, hẩm hiu, mặc cảm. Những người như vậy mà lưu giữ ai thì chết hình chết bóng người đó luôn.

'Nhấp nhổm' chuyện 30 vẫn chưa yên bề gia thất

'Nhấp nhổm' chuyện 30 vẫn chưa yên bề gia thất

Tâm sự Dạ Hương 12/06/2020 - 10:58

Phụ nữ 30 tuổi mà chưa yên bề gia thất, cha mẹ Việt Nam nào cũng nhấp nhổm cả, cháu ạ. Vì làm con người, đôi lứa và sinh đẻ là hai việc hệ trọng...

Chồng có 'phòng nhì' nhưng lại sốc khi bị tôi rời bỏ

Chồng có 'phòng nhì' nhưng lại sốc khi bị tôi rời bỏ1

Tâm sự Dạ Hương 10/06/2020 - 09:30

Tôi đã âm thầm có kế hoạch ở quê, về kề cận bố mẹ già. Chồng tôi rất sốc chị ạ, giờ anh sốc, nói anh bị tôi bỏ rơi. Có buồn cười không chứ?

Xem thêm
Báo Nông Nghiệp
Đất có phải chịu Trời?

Đất có phải chịu Trời?

Tôi vừa biết được một tin chẳng lành về gia đình con dâu tương lai. Đó là công việc bất chánh của người anh trai.

Cá vào ao

Cá vào ao

Bé Vân Nhi chạy sang, ôm chầm lấy bà, giọng con bé méo xệch: Bà ơi... bà ơi bà... bố cháu... bố cháu đánh cháu...