Thứ sáu, 23/08/2019 04:55 GMT+7

Hotline: 036.902.4447

Chỉ cần có nhau dù ngôi nhà vắng tiếng cười trẻ thơ

28/07/2019, 13:25 (GMT+7)

Nam đã nhiều lần nói với Uyên rằng “Anh chỉ cần em, không cần con” để an ủi vợ sau một thời gian dài hai vợ chồng sống với nhau nhưng không có một tin vui nào.

Ảnh minh họa.

Trong mối tình của họ, một bên yêu thực lòng, còn bên kia nửa yêu nửa nhờ cậy khi thấy nhà vợ giàu có. Không phải Uyên không biết được điều đó, nhưng có thể do quá si mê anh, nên cô cứ tự nhủ rằng, ban đầu có thể như thế đấy, anh ấy đến với mình vì gia sản hơn là vì tình, nhưng theo thời gian, khi vợ chồng đã ăn ở với nhau lâu dài rồi tình nghĩa sẽ đến thôi.

Ngay cả người chồng cũng nuôi ý nghĩ đó. Nam cũng đã nhiều lần tự nhủ với bản thân rằng, một ngày nào đó anh sẽ yêu cô thật lòng. Thật ra người Nam yêu thực sự là một cô gái tên Trúc. Nhưng anh không cưới Trúc mà cưới Uyên cũng chỉ vì muốn thoát nghèo. So sánh nhan sắc giữa Trúc với Uyên, Nam phải thừa nhận rằng chẳng ai thua kém ai. Nhưng không hiểu tại sao anh yêu Trúc mười phần, còn với Uyên, tình cảm anh dành cho cô lại chẳng có mấy. Anh không thể tự lý giải được điều này, chỉ biết rằng trái tim anh không cảm thấy rung động trước Uyên. Đối với vợ, Nam chỉ thấy cảm kích trước những quan tâm tha thiết mà cô đã dành cho anh mà thôi.

Câu “Anh chỉ cần em, không cần con” cũng có thể chỉ là lời “Nói dối trắng”, nghĩa là nói dối mà không làm hại ai. Có những trường hợp để bảo vệ hạnh phúc, người ta nên nói dối trắng còn hơn là lời thật nói ra lại mất lòng. Nhưng chính thời gian đằng đẵng trôi qua mới là sự thử thách khó khăn nhất.

Như để bù đắp cho “khoảng trống tình cảm” mà Nam không thể tìm thấy được với vợ, anh lén lút nối lại mối quan hệ với Trúc. Cho đến khi Nam đã cưới vợ, Trúc có trải qua một cuộc hôn nhân, nhưng cô vẫn không tìm thấy được người tâm đầu ý hợp, vì thế sau khi lấy chồng được năm năm, có một con trai, cô đã ly dị chồng, quay về với cuộc sống độc thân.

Vì thế khi hai bên tình cờ gặp lại nhau ngoài phố, sau đó dần dần họ đã nối lại tình xưa. Một người là bà mẹ trẻ đơn thân thiếu thốn tình cảm, một người có gia đình nhưng vẫn chưa yêu vợ thật lòng, cả hai đã mau chóng đến với nhau. Tuy vậy, vẫn còn chút lương tri tạo thành một bức tường ngăn cản giữa hai người, khiến họ chỉ quan hệ với nhau ở mức độ tri kỷ thuần túy.

Đó cũng là quãng thời gian Nam sống với Uyên trong cảnh đồng sàng dị mộng. Đôi lúc cô cũng cảm thấy thái độ yêu đời khác thường của chồng, Nam hay ca hát nghêu ngao những bản tình ca đồng thời cũng chịu khó chăm chút ngoại hình nhiều hơn trước. Nhưng mỗi khi cô tò mò hỏi gặng, Nam chối bay thẳng thừng một cách trơn tru khiến Uyên cũng không nghi ngại gì.

Riêng Trúc vẫn cố gắng gìn giữ, không xâm phạm hạnh phúc gia đình của Nam, cô hiểu rằng mối quan hệ của họ không có tương lai, vì thế cô không muốn tiến xa hơn. Nhưng lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, dần dần Nam đã không thể tự kiềm chế được mình nên rốt cuộc Trúc đã mang thai. Trong khi cô hoảng sợ trước tình huống “không chồng mà chửa”, thì đối với Nam, anh ta vừa mừng vừa sợ. Mừng vì thật ra anh đã không phải là người vô sinh như vẫn tưởng từ bấy lâu nay, còn sợ là sợ vợ mình biết chuyện. Dẫu sao mối quan hệ giữa anh và Trúc vẫn là vụng trộm và bất chính. Hơn nữa, tình cảm vợ chồng giữa anh và Uyên hiện đang tốt đẹp, đặc biệt là kể từ khi Nam gian díu với Trúc.

Nhưng khi Trúc bắt đầu mang thai, Nam hiểu rằng anh phải đi đến một quyết định. Nam tìm cách gây bất hòa trong quan hệ vợ chồng với Uyên, cuối cùng thấy tình huống đã đi đến đỉnh điểm, anh tỏ ý muốn ly dị. Đứng trước quyết định tuyệt tình của chồng, Uyên vừa khóc vừa đề nghị hai vợ chồng nên cần có một thời gian cân nhắc suy nghĩ lại nhằm cứu vãn cuộc hôn nhân. Nhưng đang trong tình thế lửa cháy đến mày, Nam dứt khoát không đổi ý.

Dù đã biết trước, nhưng kết cục vẫn diễn ra khá bẽ bàng với Nam, vì khi bước ra khỏi nhà vợ, anh ta vẫn chỉ là tay trắng, nghèo vẫn hoàn nghèo. Tất cả từ gia sản cho đến ngôi nhà hai vợ chồng đang sống đều do Uyên đứng tên từ trước khi cô lấy chồng.

Nam quay về sống chung với Trúc. Trúc vốn đã có nghề buôn bán cửa hàng tạp phẩm, còn với Nam, anh đã bỏ nghề giáo viên từ dạo anh cưới Uyên rồi trở thành người quản lý cho cửa hàng lớn kinh doanh các vật dụng điện máy của nhà Uyên.

Cuộc sống một bước từ giàu có sung túc bỗng chuyển xuống nếp sống bình dân hơn vốn đã khó khăn, nhưng đối với Nam, có một biến cố khác còn cay đắng hơn nhiều mà mãi đến mấy năm sau anh mới phát hiện ra, đó là đứa bé mà anh cứ ngỡ là con trai của anh, thật ra đứa nhỏ đó chính là con của Trúc với gã chồng cũ của cô. Đó là kết quả của một đêm mặn nồng khi người đàn ông kia chợt quay về với cô. Và Nam, chẳng qua chỉ là bức bình phong giúp che đậy cho đứa con Trúc mà thôi. Trước sau Nam mới vỡ lẽ ra rằng mình vẫn hoàn vô sinh.

TRỊNH HOÀNG SƠN (Kiến thức gia đình số 30)

Đang được quan tâm

Gửi bình luận