Thứ bảy, 23/03/2019 11:39 GMT+7

Hotline: 036.902.4447

Chỉ cần người ấy là con người mà cháu mong đợi, mọi thứ khác thành cỏn con hết!

24/12/2018, 06:50 (GMT+7)

Anh bảo, em sẽ làm dâu, bố anh ở một mình quá lâu rồi, anh là đích tôn của nhà nội anh, ôm bàn thờ. Nhưng bố mẹ cháu băn khoăn lắm. Bố cháu dễ hơn mẹ, mẹ cháu kiên quyết, rồi hạ giọng, rồi lên giọng...

Cô Dạ Hương kính!

Anh không phải người yêu đầu của cháu. Cô cũng biết là các cô gái thường thầm yêu trộm nhớ hồi cấp ba cơ. Đến khi thành nữ sinh viên thì không còn mấy người ngơ ngác con nai vàng nữa.

Hồi ấy, cháu với anh lớp 12 kéo dài với nhau đến năm thứ hai của cả hai dù không học cùng trường. Một đứa đi Tự nhiên, đứa vào Xã hội. Mẹ cháu cứ mến người cấp ba này, bởi mẹ rất chân phương nghiêm túc, mẹ quan niệm đã có hôn là có trao gửi, hôn là có ký ước. Cháu bảo sao mẹ biết bọn con đã hôn, mẹ còn đỏ mặt khi nghe cháu hỏi lại và mẹ đã không trả lời. Về lý, yêu là phải có hôn nhau, với mẹ cái hôn đầu thanh tân và thiêng liêng, không sao quên được.

Nhưng hai đứa cùng tuổi, yêu sớm thì tan sớm. Cháu chủ động chia tay, thấy càng ngày mình càng bỏ xa người ấy. Con gái trưởng thành sớm hơn, rồi cũng sẽ già dặn hơn và già cả nghĩa đen nữa. Người ấy sốc rất lâu, qua bạn bè cháu biết anh chưa yêu ai khác.

Rồi cháu gặp người yêu bây giờ. Anh trai cả, cũng là trai độc nhất của gia đình có ba anh em. Năm nay anh đã 29 rồi. Vấn đề khiến cháu phải viết thư cho cô là bố mẹ anh bỏ nhau khi anh mới học lớp 6.

Mẹ anh khi đó, đã có người khác và đứa em gái kề anh không phải em cùng bố với anh. Nhưng bố anh nói bố biết nhưng bố không chấp, bố sẽ bỏ qua. Khi sinh em ấy ra, bố thấy nó giống bố nên bố nghĩ, khi đó mẹ anh chỉ nói tướng lên thế thôi, cái ngữ ấy cao chạy xa bay chứ có làm như đã hứa với mẹ anh là bỏ vợ đâu.

Chưa hết cuộc đời tình ái của mẹ anh. Sau đó, bà vẫn ly dị chồng, dọn đi, anh ở với bố. Rồi mẹ anh có người khác nữa, lại đẻ con và người ta vẫn sống ở nhà người ta. Anh kể, anh thương mẹ quá, em của anh còn bé, mẹ lại sinh em bé nữa, nhà đi thuê, anh chạy về với mẹ để đỡ đần mẹ. Khi ấy anh vào lớp 9. Phải nói mẹ anh là phụ nữ tân thời, dám làm dám chịu. Bố của anh vẫn chưa có ai, một mình ngôi nhà từng của bố và mẹ anh.

Anh bảo, em sẽ làm dâu, bố anh ở một mình quá lâu rồi, anh là đích tôn của nhà nội anh, ôm bàn thờ. Nhưng bố mẹ cháu băn khoăn lắm. Bố cháu dễ hơn mẹ, mẹ cháu kiên quyết, rồi hạ giọng, rồi lên giọng. Mẹ nói anh ngày xưa còn nguyên đó, báu gì đi húc vào chỗ ba con mà có thể là ba ông bố, vẫn cảnh không chồng đi sớm về khuya một mình, đàn bà loại ấy không vừa.

Chuyện đang kẹt như vậy đấy cô. Cháu muốn nghe ý kiến của cô.

---------------------

Cháu thân mến!

Cô áng, bố mẹ cháu và bố mẹ cậu chàng 29 tuổi là lứa của thế hệ trước 1970, chưa hết chiến tranh, còn bao cấp. Đời ông bà của cháu, tức bố mẹ của họ, gia phong, nho giáo dù họ có thể từng là người tham chiến rất sâu. Nền tảng ấy, cộng với cái nghèo sạch, nghèo đều khắp, nên mới có người mẹ như mẹ cháu, quan niệm đã hôn là có đính ước, phải thành thân.

Tuy nhiên, mẹ của cậu trai không như mẹ cháu. Sống tung trời, yêu ai nói yêu, không yêu nữa bỏ, yêu người khác. Phụ nữ vậy là phóng túng, hoặc nổi loạn mà thôi. Dưới con mắt của người đã có gần 20 năm thế kỷ 21, thế kỷ toàn cầu hóa mà mẹ cậu ấy vẫn bị xét nét ghê thế. Quả là hơi nghịch, mẹ cháu quá bảo thủ chính chuyên mà cháu lại đưa mẹ vào cái thế có bà thông gia đối trọng, thậm chí đối lập với mình.

Nhưng cô không thấy cháu viết nhiều về người cháu chọn. Thanh niên 29 tuổi, vừa vặn để lập gia đình. Hoàn cảnh bố mẹ bỏ nhau, cậu ấy luôn phải chọn lựa và sâu xa, cậu ấy khổ tâm lắm. Chỉ cần người ấy là con người mà cháu mong đợi, mọi thứ khác thành cỏn con hết. Cháu đã yêu đến đâu, yêu chết sống hay yêu vừa vừa. Yêu nhiều lắm mới có thể làm dâu theo đề nghị của cậu ấy, nghĩa là sống chung nhà với bố cậu ấy, một người đàn ông dang dở đã lâu và chắc là khó tính.

Cháu hãy nghe lòng mình. Nó khiến cháu nhắm mắt lại và hình dung. Không có người ấy, chắc chết. Đến mức ấy thì nghe theo nó, kẻo buồn đến chết thật à nha. Còn mẹ cậu ấy, văn minh hiện đại dũng cảm thế, chắc sẽ dễ coi nhau như bạn.

Và khi đã rõ ràng mình sẽ cậu này chứ cậu cũ đã qua rồi, cứ để qua luôn đi, cháu phải quay lại thuyết phục mẹ mình, rằng duyên và nợ, rằng đời có số, kén chọn tới mẹ chồng giống như mẹ chắc con bỏ nguyện vọng có chồng luôn. Nhé, xác định và xác tín và dấn thân lên.

Yêu là khổ, có chồng vui chứ không sướng đâu và làm dâu, ôm bàn thờ, sứ mệnh đấy, tránh thì chết buồn nên dù biết cực mà ai cũng lao vào đấy.

DẠ HƯƠNG

Đang được quan tâm

Gửi bình luận