Thứ hai, 10/12/2018 05:15 GMT+7

Hotline: 091.352.8198

Chị chết thảm, em nhập viện tâm thần

23/04/2012, 10:47 (GMT+7)

Nhờ chiêu bài tìm kiếm mộ liệt sỹ, những đối tượng hành nghề áp vong đã mê hoặc được rất nhiều người tin theo. Và, trong số những nạn nhân ấy, có người chết thảm, nhiều người phải nhập viện tâm thần.

Nhờ chiêu bài tìm kiếm mộ liệt sỹ, những đối tượng hành nghề áp vong đã mê hoặc được rất nhiều người tin theo. Và, trong số những nạn nhân ấy, có người chết thảm, nhiều người phải nhập viện tâm thần. Câu chuyện áp vong ở Hiệp Hòa (Bắc Giang) đang gióng lên hồi chuông cảnh tỉnh cho những ai còn tin vào áp vong.

Cậy nhờ “thủ trưởng” Nguyễn Văn Thạo ở xã Lương Phong, huyện Hiệp Hòa (Bắc Giang) tìm mộ người thân bằng áp vong, nhưng chỉ sau 3 ngày “làm phép”, cả 2 chị em Nguyễn Thị Bính và Nguyễn Văn Thắng đã hóa điên. Và, trong cơn điên rồ Thắng cùng với Thạo đã ra tay đánh chết chị Bính.

>> Bị chị ruột và em trai đánh đến chết vì nghi ma nhập

Ngôi mộ của chị Bính

Chị em "hỗn chiến"

Cái chết đớn đau và oan khuất của chị Nguyễn Thị Bính (SN 1978, ở xã Hương Lâm, Hiệp Hòa, Bắc Giang) đã diễn ra chục ngày nay, nhưng dư luận ở vùng quê này vẫn chưa hết thảng thốt. Nghĩa trang xã Hương Lâm nằm sát ngay bên đường trung tâm liên xã. Nơi đó, có nấm mồ đất còn mới nguyên của chị Bính khiến ai đi qua đây cũng xót xa, đắng lòng. Mới đây thôi, chị Bính to khỏe là thế, chị là trụ cột gia đình thế mà giờ đã thành người thiên cổ nằm sâu dưới mấy tấc đất.

Nhà anh Dương Văn Đạo, chồng chị Bính, nằm sâu hun hút trong con ngõ nhỏ tại thôn Hương Câu, xã Hương Lâm. Hôm tôi đến nhà, gia đình anh Đạo đang dùng bữa trưa. Ba bố con ngồi lặng thinh bên mâm cơm ngay trước bàn thờ có di ảnh chị Bính vẫn khói hương nghi ngút. Có khách, anh Đạo bỏ dở bữa, rồi đến 2 đứa con cũng hùa theo bố. Anh bảo, cả tuần nay ăn cũng như không, mỗi bát cơm chan đầy nước mắt và cổ họng anh lúc nào cũng nghẹn đắng.

  Ngôi nhà anh Đạo giờ trở nên trống vắng, thê lương sau khi chị Bính qua đời

“Tôi không có chuyện gì để nói đâu, chuyện đã rõ ràng rồi, ai cũng biết cả”, anh Đạo nói. Dù vậy nhưng anh Đạo vẫn mời khách ngồi, pha trà rót nước, rồi kể hết câu chuyện đầy bi kịch dẫn đến cái chết của vợ với muôn vàn nỗi ân hận.

Anh Đạo nói rằng, anh chẳng phải là người mê tín. Vì anh không tin lắm chuyện thần linh, ma quỷ nên khi bên nhà ngoại đi áp vong để tìm hài cốt người thân, chị Bính chẳng nói với anh Đạo một lời.

“Sáng ngày 30/3/2012 sau khi tôi đi làm thì vợ cũng sang nhà ngoại, tối tôi về thấy vợ đã ở nhà rồi. Ngày kế tiếp cũng thế và phải 2 ngày sau tôi mới biết vợ đang đi áp vong cho bên nhà ngoại”, anh Đạo kể lại.

Sau khi chị Bính cùng rất nhiều người thân bên ngoại tìm đến nhà Nguyễn Văn Thạo để áp vong thì tai họa đã xảy ra. Chẳng hiểu “thủ trưởng” Thạo (Thạo vẫn tự xưng mình như vậy và bắt mọi người gọi là “thủ trưởng” - PV) đã bùa phép thế nào nhưng sau 3 ngày, hồn liệt sỹ chẳng nhập mà chị Bính cùng em trai lại bị “yêu tinh” nhập. Rơi vào trạng thái mê sảng, chị Bính không còn làm chủ được mình, nói năng lảm nhảm, hành động vô thức. Em trai chị Bính là Nguyễn Văn Thắng cũng rơi vào cảnh tương tự. Thắng nói năng, hành động như người ở… cõi khác. Thắng luôn nhìn thấy con “yêu tinh” trong người chị gái mình. Thấy chị Bính quằn quại đau đớn vì bị “yêu tinh” quấy nhiễu, Thắng đã ra lệnh… đuổi yêu tinh.

Di ảnh chị Nguyễn Thị Bính

Khấn vái, lạy lục bằng những lời ngọt nhạt nhưng con “yêu tinh” chẳng hợp tác mà vẫn... bỏ ngoài tai. Đến nước này, Thắng đã lệnh cho mọi người phải dùng biện pháp mạnh. Cách làm “truyền thống” là dùng cành dâu để trừ tà. Cả chục cành dâu được đưa đến, Thắng đã ra tay tới tấp, đánh đập chị Bính không thương tiếc. Chưa đủ sức mạnh, Thắng hô hoán mọi người cùng giúp sức. Trong thời khắc chẳng còn tỉnh táo, mọi người cũng hùa vào, đặc biệt là “thủ trưởng” Thạo cũng hưởng ứng nhiệt thành. Với sức lực của Thắng, của Thạo, trận đòn kéo dài mấy tiếng đồng hồ đã khiến chị Bính gục ngã. Chỉ có điều, Thắng và Thạo vẫn chưa “đuổi” nổi con yêu tinh trong người chị Bính ra.

Giết sạch động vật để dâng... yêu tinh

Không chỉ mình chị Bính bị đánh mà 2 con của chị là cháu Dương Văn Minh (10 tuổi) và Dương Thị Hiền (15 tuổi) cũng bị đánh rất đau. Theo lý giải của Thạo, việc đánh 2 cháu bé là để các cháu khóc lóc từ đó “yêu tinh” thương tình mà tha cho mẹ chúng. Thế nhưng, dù đã đánh các cháu đến bầm dập cả lưng nhưng con “yêu tinh” chẳng hề thương cảm tẹo nào.

Sáng ngày 2/4/2012, sau khi dùng “biện pháp mạnh” để bắt “yêu tinh” không thành, kết quả là chị Bính đã hoàn toàn suy kiệt. Thấy tình hình nguy kịch, “thủ trưởng” Thạo đã gọi điện cho ai đó nói rằng đó là một “thầy” rất cao tay. Sau đó Thạo đưa máy cho anh Đạo chồng chị Bính nghe. “Thầy” phán: “Bây giờ phải đưa chị Bính về nhà ngay, nếu ở đây sẽ không thể bắt nổi con “yêu tinh”. Trong tình cảnh bấn loạn, “thầy” phán thế nào thì anh Đạo làm theo như vậy. Thạo lập tức bố trí ô tô đưa chị Bính về nhà. Đi theo chị Bính còn có 4 -5 “đệ tử” của Thạo cũng về cùng, đội quân này do Thắng chỉ huy.

Chuồng chim bồ câu gần 100 con bị giết sạch để cúng máu cho “yêu tinh” 

Mấy năm trước, Nguyễn Văn Thạo (Hiệp Hòa, Bắc Giang) vẫn là anh nông dân hiền lành chân chất với nghề đánh xe ngựa thuê. Đột nhiên, một ngày Thạo bảo được “giời thương” ban cho “khả năng đặc biệt” mà có lẽ đến các nhà tiên tri bậc thầy của thế giới nếu gặp cũng phải ngả mũ. Thạo có thể nhìn xuyên thấu quá khứ, tương lai, đuổi ma, trừ tà… gọi người đã chết cả chục năm trước về nói chuyện tâm tình. Nhờ “biệt tài” đó, Thạo hốt bạc vì sự cuồng tín và cuối cùng là gây họa khi làm chết người.

Về đến nhà, lập tức Thắng chỉ đạo mọi người phải giết sạch các con vật trong nhà, đây cũng là chỉ đạo của Thạo. Theo Thạo, giết chết các con vật, thì “yêu tinh” sẽ có máu mà uống, như vậy nó sẽ buông tha cho chị Bính. Đàn bồ câu nhà anh Đạo có gần 100 con, trong chốc lát đã bị giết gần hết. Gà vịt cũng có chung số phận.

Kinh hoàng hơn là hai con lợn trong chuồng đã bị đội quân này xiên những nhát dao chí mạng khiến máu chảy lênh láng. Người anh của anh Đạo thấy cuộc “tàn sát” khủng khiếp quá nên đã dắt hai con bò trong chuồng đi lánh nạn.

Số súc vật bị giết, Thắng ra lệnh gom lại rồi mang ra sông gần đó để “cúng” cho “yêu tinh”. Máu me kéo khắp đường làng, cả thôn Hương Câu được một phen kinh hãi mà không biết chuyện gì đã xảy ra. Khi đội quân của Thắng mang súc vật ra đến sông thì biết tin chị Bính ở nhà cũng đã tử vong.

Giờ chị Bính đã qua đời, em trai chị Bính là Nguyễn Văn Thắng cũng mới phải nhập Bệnh viện Tâm thần Bắc Giang, anh Đạo mới ngồi “gom” lại tất cả những gì đã xảy ra. Anh trách mình là đã không tỉnh táo mà lại đi nghe theo lời Thạo và em vợ.

“Thấy vợ bị như vậy nên tôi cũng muốn làm sao để vợ trở lại bình thường càng nhanh càng tốt mà không nghĩ được điều gì. Lúc ở nhà Thạo, tôi ngồi ngoài và nghe mọi người đánh vợ thùm thụp nhưng chỉ nghĩ là họ “giúp” vợ mình thôi. Rồi lúc Thạo bảo có “thầy” cao tay đang giúp tôi cũng tin. Tôi biết chắc là Thạo sợ vợ tôi chết tại nhà nên mới nghĩ ra trò đó. Nhưng giờ thì…”, anh Đạo nói trong nước mắt.

VĂN NGUYỄN

Đang được quan tâm

Gửi bình luận