Chủ nhật, 19/08/2018 06:43 GMT+7

Hotline: 091.352.8198

Chuyện vợ tôi mất tiền

06/12/2010, 10:17 (GMT+7)

Vô ý đánh rơi 500.000, vợ tôi đổ riệt cho cô bé ôsin lấy cắp. Quá uất ức, cô bé viết thư để lại rồi rời khỏi nhà...

“Thưa cô chú.

Chắc cô chú đọc được những dòng chữ này sẽ không thấy ngạc nhiên, chỉ có điều sự ra đi của cháu quá nhanh khiến gia đình không thể lường. Đúng. Lẽ ra cháu phải đợi cô chú về, có lời chào đàng hoàng và tháng này cháu còn chưa nhận lương. Nhưng thôi, cháu không cần. Cháu sẵn sàng từ bỏ mấy trăm nghìn để ra đi, vì cháu muốn rời bỏ căn nhà này sớm phút nào hay phút ấy - căn nhà đã 3 năm gắn bó với cháu.

Tuy không phải là nhà của cháu và mọi người không phải là ruột thịt nhưng cháu cũng có những kỷ niệm và tình cảm nhất định, nhất là bé Tũn khiến không bao giờ cháu có thể quên. Nhưng cháu ra đi vì không thể nào chịu được sự nghi ngờ của cô chú. Cô đã khẳng định cháu lấy khoản tiền. Còn chú tuy không nói gì nhưng chắc chắn là cùng ý nghĩ với cô, vì biết sự việc này, biết cô nghĩ cháu lấy mà chú không có biểu hiện gì.

Thưa cô chú. Cô nói là bị mất hơn 500 nghìn. Với cháu, đó là khoản tiền đáng kể. Nhưng gấp 10, gấp 100 lần thế cháu cũng không bao giờ để ý khi nó không là của cháu. Cháu vô cùng buồn bã, đau khổ với ý nghĩ: Không hiểu do đâu cô lại có thể cho rằng cháu lấy. Phải chăng 3 năm ở với cô chú, cháu có biểu hiện gì đáng để cô chú không tin cháu?

Từ biệt cô chú

Hoà"

Tôi về nhà trước vợ. Mở cửa vào nhà, tôi đã thấy trên bàn tờ giấy và chùm chìa khoá. Linh tính báo có chuyện không bình thường. Tôi đọc vội vàng lá thư Hoà để lại. Việc cô bé ôsin bỏ đi không quá bất ngờ đối với tôi vì sáng nay vợ tôi đã hỏi gặng nó về khoản tiền hơn 500 nghìn cô ấy đánh mất, nhưng nó một mực nói là không biết. Vì vội đi làm, trước khi ra khỏi nhà, cô ấy chỉ kịp nói với nó một câu: “Mày cứ nghĩ cho kỹ rồi chiều tao về , khai thật ra. Tao sẽ cho qua, còn cho một ít”.

Tôi chỉ ngạc nhiên là những suy nghĩ của nó- một đứa bé mới 15 tuôỉ - sao có thể ra dáng như thế. Nó thể hiện rõ là một đứa biết suy nghĩ, tự trọng, không thể coi thường. Tôi đọc đi đọc lại lá thư, lòng suy nghĩ mông lung. Linh tính cho tôi thấy là nó không lấy, mà do vợ tôi sơ ý để quên ở đâu đó hoặc tiêu gì không nhớ ra. Đến lúc vợ tôi về, tôi đưa thư cho cô ấy đọc.

Cô chỉ đọc lướt qua rồi nói: “Con bé này gớm thật, như bà cụ non. Chẳng nó lấy thì còn ai vào đây nữa. Chỉ còn anh và con, không lẽ hai cha con lấy? Nó đúng là “gái đĩ già mồm”...Thế là chúng tôi trở nên găng và thành cãi nhau. Thâm tâm tôi nghĩ nó không thể lấy, bởi đó là một đứa bé rất thật thà trung thực, chiếm trọn niềm tin cuả tôi suốt 3 năm qua.

Có nhiều lần tôi để tiền trên bàn làm việc, vợ tôi tắm bỏ quên dây chuyền trong nhà tắm, nó đều cầm để một chỗ, chiều về nói lại. Đi chợ thừa tiền, nó đều không bao giờ tham. Có lần nhà đông khách cùng đến chơi, ra về họ bỏ quên điện thoại di động, nó thu dọn rất cẩn thận rồi cho tôi biết. Mỗi lần nó về quê, vợ chồng tôi cho tiền tàu xe nó còn không nhận. Nhưng vợ tôi cứ khăng khăng khẳng định, còn cho rằng trước đây nó tốt, nhưng nay khôn ra, sẽ nghĩ đến tiền. Không tin được.

Thực sự tôi thấy thương cô bé. Đêm hôm ấy tôi không sao chợp mắt được, cứ nghĩ vẩn vơ: Không hiểu con bé sẽ đi đâu, có về quê không? Vợ tôi thì sau một hồi cãi nhau với tôi, đã lăn ra ngủ ngon lành. Nhà nó không có điện thoại. Tôi không thể có cách nào gọi xem nó có về nhà không. Tôi quyết định sáng mai sẽ xin cơ quan nghỉ để về quê tìm nó. Nếu nó bị làm sao thì chúng tôi sẽ có tội, sẽ ân hận suốt đời.

Sáng hôm sau, tôi nói rõ ý định với vợ tôi. Cô ấy cằn nhằn cho tôi là dở hơi và rất cực đoan: “Anh nhớ thay ổ khoá cửa ngay. Đề phòng vẫn hơn”. Thì ra cô ấy còn nghĩ đến khả năng cô bé đánh chìa khoá khác trước khi bỏ đi. Tôi quá giận vợ, to tiếng: “Em quá lắm. Có đến rước nó về rồi cho cả đống tiền nó cũng không thèm đâu”.

Sáng hôm sau vợ tôi ra khỏi nhà trước. Tôi định từ nhà gọi điện đến cơ quan xin phép rồi sẽ ra tàu về quê cô bé. Trong lúc đang lúi húi soạn mấy thứ cần thiết, tôi thấy tiền được cuộn lại, rơi ở một vị trí khuất. Vậy là vợ tôi đã vô ý đánh rơi, không tìm thấy. Tôi tức tốc ra ga tìm về quê cô bé. Nhưng gia đình nói không thấy về. Tôi lại hốt hoảng trở ra Hà Nội.

Vô cùng giận vợ, thương cô bé, tôi trút tất cả nỗi bực mình lên vợ. Chẳng những vợ tôi không tỏ ra ân hận, còn có phần giễu cợt việc tìm kiến cô bé cuả tôi. Từ lần đó tôi thấy chán vợ. Nỗi day dứt hối hận cứ dày vò và hình ảnh cô bé cứ ám ảnh tôi không nguôi. Tôi biết là nếu bỏ công đi tìm kiếm thì vợ chồng sẽ bất hoà, mà chiều ý vợ cứ mặc kệ cô bé thì lương tâm cắn rứt. Tôi nên thế nào thưa các anh chị?  

Nguyễn Thành Lương- Quận Hoàn Kiếm, Hà Nội)

Trao đổi của chuyên gia tâm lý Nguyễn Đình San:

Anh quả là người có trách nhiệm và giàu lòng nhân ái. Không thể bình tâm như vợ anh được. Phải thuyết phục vợ, cần thì nói chuyện này với nhiều người (họ hàng bạn bè), để mọi người gây áp lực lên cô ấy. Đúng là chưa tìm ra để biết rõ cô bé ở đâu, vợ chồng anh sẽ còn cắn rứt lương tâm. Hãy nhờ đến công an, đồng thời thông tin trên đài truyền hình. Cần phải tìm thấy cô bé trong thời gian ngắn nhất.

 Đây là tư vấn của chuyên gia tâm lý, bạn có thể chia sẻ với anh Lương qua nongnghiep.vn

Đang được quan tâm

Gửi bình luận