Chủ nhật, 21/07/2019 06:39 GMT+7

Hotline: 036.902.4447

Có lẽ cái sự không hạnh phúc của ba mẹ như ba từng tâm sự nó khó nói, khó nhận ra!

03/12/2018, 06:41 (GMT+7)

Khi ba vào tuổi thất thập ba mới tâm sự với con và em gái rằng, ba chấp nhận cuộc sống vừa đủ như ba từng có. Ba không hạnh phúc vì mẹ bỏ bê ba hàng chục năm...

Cô kính mến!

Mẹ con là người cực kỳ tháo vát và ham công tiếc việc. Hồi đó ba mẹ con yêu nhau lắm, nhưng khi ba về hưu sớm thì ba tụt hậu so với mẹ. Cũng nhờ thời, mẹ làm đâu thắng đó, cơ ngơi nở ra, các con đều được nhờ vào tài và lộc của mẹ.

Khi ba vào tuổi thất thập ba mới tâm sự với con và em gái rằng, ba chấp nhận cuộc sống vừa đủ như ba từng có. Ba không hạnh phúc vì mẹ bỏ bê ba hàng chục năm, hàng hai chục năm rồi. Ba đâu có cần nhiều nhà, ba không cần nhiều ô tô, ba chỉ muốn vợ chồng hôm sớm có nhau. Thực ra trước khi hưu, ba cũng đã gây dựng nhà mặt phố và một nhà chung cư cao cấp cho thuê, công thức sống tuổi già của ba mẹ sẽ là như vậy.

Nhưng mẹ bị cái trớn làm ăn nó cuốn. Phải nói mẹ gây dựng luôn cho các con, hai chàng rể của mẹ nể mẹ gần chết, bảo gì nghe nấy, không dám ho he. Nhưng ba không cần biết mẹ có bao nhiêu tiền, nuôi bao nhiêu công nhân, càng ngày ba càng thu mình với nhóm bạn nhỏ, đọc sách, du lịch gần, tự nấu tự ăn. Nhà mặt tiền thừa thãi, ba cho thuê nguyên tầng dưới để đêm hôm có người khi mẹ đi vắng. Mà mẹ vắng suốt, ở chỗ công ty, ở dưới tỉnh, giờ thêm trang trại nông sản nữa.

Cô ơi, ba đột quỵ năm 73 tuổi, khi mẹ hay được thì ba đi rồi. Chỉ có mấy chị  của người thuê tầng dưới phát hiện. Ba bị đột quỵ đó cô. Sau này bà con, bạn bè của ba đều an ủi mẹ con con rằng ba đi vậy là tốt, khỏi vướng ai, khỏi cực ai mà ba cũng nhàn, nếu cứu được ba ngồi xe lăn thì ai cũng khổ. Nhưng các con vẫn thấy như vậy không phải, chắc ba ức lắm khi ba bị mà không có ai ở bên.

Mẹ nghĩ sao không biết mà sau giỗ đầu của ba, mẹ chuyển vô căn hộ chung cư cao cấp sống. Mẹ bắt các con về sống cùng, mua thêm những căn khác cùng tầng để sống cạnh nhau. Căn nhà bao kỷ niệm với ba mẹ ngăn phòng tạm cho thuê. Nhưng cô có tin tâm linh không, các chị ở tầng dưới bảo thấy ba về suốt. Còn những người thuê hai tầng trên kiểu phòng trọ, cũng bị ma nhát, bị bóng đè, họ trả phòng hết rồi.

Con và em khuyên mẹ về căn nhà đó sống để hương hồn ba ấm áp rồi ba sẽ siêu thóat. Mẹ không chịu. Mẹ bị xe quẹt, bị giật tiền, bị phản, làm ăn bắt đầu trục trặc. Hai chị em đi xem nói ba hận, ba không hài lòng, nhiều thứ. Có nên tin không cô? Nếu mẹ không quay về căn nhà đó thì hai đôi của bọn con về, có được không cô?   

Cháu thân mến!

Vậy là ba và mẹ không tương hợp khi về già. Một người đã thấy đủ, cần thong dong và quan niệm của ba quá đúng. Nhưng mẹ có tài kinh doanh, mẹ đã lên lưng cọp, mẹ là đầu máy của cái guồng do mẹ sinh ra, mẹ phải xả thân cho nó. Bi kịch bắt đầu có tên là Đồng tiền. Không phải mẹ ham tiền mà mẹ thấy mình có quyền lực, ngay cả hai gã đàn ông là rể của mẹ cũng sợ mẹ một phép.

Ba không thấy như mẹ. Vì ba là chồng. Ba đã từng làm ra nhà mặt tiền để ở và cho thuê, nhà chung cư cao cấp để cho thuê đủ sống tuổi già, ba có cái uy chồng mà ba biết chứ mẹ không biết hết. Vấn đề là, thời gian lý ra phải hạnh phúc bên chồng thì người đàn bà lại bôn ba, ăn với thuộc hạ, đi không dừng, và đồng tiền cứ thế đầy lên. Quy luật thuận mà ta tưởng nghịch, rằng tiền vào thì nhiều thứ sẽ đội nón ra đi.

 Rất tiếc cho mẹ khi ba ra đi không có người thân bên cạnh. Ấy là sự ân hận ai cũng phải có với một người vợ. Nhưng biết làm sao. Không ai biết cuộc đời mình sẽ kết thúc ra sao, ba đã ra đi nhẹ nhàng, như ba muốn, độc lập, không cần ai. Chỉ những người ở lại mới bứt rứt nọ kia. Còn gì bằng chết là chết, 73 không trẻ nữa, không đau đớn, quá có phúc đó cháu à.

Nhưng cô không hiểu sao mẹ dọn đi. Có lẽ cái sự không hạnh phúc của ba mẹ như ba từng tâm sự nó khó nói, khó nhận ra nhưng ba cảm nhận rõ ràng, vì ba là người đứng lại ở cái chỗ ấy, chỉ mẹ là bước đi, có khi, ít khi ngoảnh lại. Đã vậy mà giỗ đầu vừa xong đã dọn ra, rời cái căn nhà ấy, mẹ sợ hay mẹ đã muốn như vậy từ lâu, một môi trường khác, một quãng đời khác, thực sự cao cấp.

Cô nghĩ vong linh ba không nhẹ nhàng, vì khi sống, thanh cảnh nhưng nội tâm nặng nhọc, phức tạp. Các cháu nên về, để bàn thờ ở đó, ấm áp. Các cháu sẽ được phù hộ. Nếu mẹ không nghe thì các cháu đã đến lúc tự mình quyết định. Ba đã bị bỏ rơi lâu rồi, giờ cứ nghĩ ba vẫn còn đó, các cháu sẽ phụng dưỡng bàn thờ, nhang khói, ngày rằm ngày cuối tháng, giỗ chạp tận tâm dỗ dành cho ba nhẹ nhàng như đã từng. Và rồi ba sẽ siêu thoát.

DẠ HƯƠNG

Đang được quan tâm

Gửi bình luận