Thứ hai, 25/06/2018 02:02 GMT+7

Hotline: 091.352.8198

Đồng bào dân tộc trồng điều

17/09/2014, 10:13 (GMT+7)

Anh Dương Văn Sấn (SN 1965) ở thôn Đăk Côn, xã Bù Gia Mập, huyện Bù Gia Mập (Bình Phước) là người dân tộc Nùng rất mê cây điều. 

Đồng bào dân tộc trồng điều
Anh Sấn thường xuyên cải tạo vườn điều để đạt năng suất cao

Nhờ trồng điều, gia đình anh đã cất được nhà và giúp nhiều hộ thoát nghèo, vươn lên làm giàu.

Ông Phạm Thành, Chủ tịch xã Bù Gia Mập cho biết: “Đây là xã biên giới, tỷ lệ đồng bào dân tộc thiểu số chiếm tới 70%, gồm 14 dân tộc anh em như Stiêng, Mơnông, Tày, Nùng… hội tụ sinh sống.

Cả xã có 3.010 ha trồng giống điều hạt, hầu hết đã cho thu hoạch. Nhờ trồng điều, nhiều hộ đã hết nghèo, có điều kiện nuôi dạy con cái ăn học tốt hơn. Anh Dương Văn Sấn là một trong những điển hình SX giỏi và là khuyến nông viên giúp bà con chăm sóc, cải tạo vườn điều cho năng suất, chất lượng cao".

Trao đổi với PV, anh Sấn cho biết, gia đình anh quê ở huyện Tràng Định, tỉnh Lạng Sơn. Năm 1991, đang lúc nông nhàn, anh vào Bình Phước chơi với bạn, thấy đất đai rộng, màu mỡ, lại có chính sách khai hoang (không phải mua bán) nên quyết định về quê đưa vợ con vào lập nghiệp.

Lúc mới vào, xung quanh toàn là rừng núi hoang vu, chưa có đường lớn, chỉ có đường mòn, ban đêm không dám đi ra đường vì nhiều thú dữ. Đêm đêm nhìn qua cửa sổ thấy hàng đàn heo rừng đi ăn, thi thoảng còn thấy cả mấy con báo rình mồi sau những đám cây rậm rạp ven suối.

Ngồi nhớ lại những ngày đầu vào lập nghiệp, anh Sấn kể: “Trước khi ở quê vào đây, tôi phải bán cả cơ nghiệp (con trâu) để lấy tiền tàu xe, ăn đường. Vào tới xã Bù Gia Mập số tiền còn lại chỉ mua được 20 kg gạo, tiền mua mắm muối cũng không có, trong khi một nách hai con nhỏ, chỗ ở thì không. Hai vợ chồng phải địu con trên lưng, người cắt cỏ tranh, người chặt cây dựng tạm một cái chòi để có chỗ che nắng che mưa”.

Những cố gắng nỗ lực của anh đã được cơ quan chức năng ghi nhận, trao tặng nhiều bằng khen và giấy khen, trong đó có Kỷ niệm chương "Vì sự nghiệp phát triển của nông dân”.

Có chỗ ở, anh chị tranh thủ phát rẫy để trồng lúa nương, củ mì, khoai lang… Muốn có thức ăn thì xuống suối bắt cá, ra vườn đào củ măng đắp đổi qua ngày.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, một mùa gặt lúa trên quê hương mới đầy hứa hẹn, do đất tốt năm ấy lúa được mùa, thu hoạch xong phơi khô chất đầy cả chòi. Anh chị vui mừng khôn xiết và nghĩ trong bụng từ nay không phải lo thiếu ăn nữa.

Nào ngờ niềm vui vừa hé mở đã vụt tắt, năm ấy một trận hỏa hoạn đã thiêu rụi hết cả chòi lẫn thóc lúa, vật dụng, quần áo, bao nhiêu công sức mồ hôi nước mắt bỗng chốc tan thành mây khói. Vợ buồn chán cứ đòi về quê, anh phải động viên mãi mới chịu ở lại. “Thua keo này ta bày keo khác, cháy lúa thì ta chuyển sang trồng điều, lo gì”, anh Sấn nói.

Ngay sau đó, anh chị bắt đầu chuyển qua trồng điều (tự đi xin hạt về ươm). Lúc đầu trồng năng suất thấp, 1 ha điều chỉ thu được 7 - 8 tạ hạt.

Thời gian sau, anh Sấn được bầu làm Phó Chủ tịch Hội Nông dân kiêm khuyến nông viên của xã nên có điều kiện tham quan, học hỏi các mô hình SX giỏi và tham dự nhiều lớp tập huấn về áp dụng cho vườn điều. Từ đó, năng suất cây điều của anh Sấn nâng lên rõ rệt, tới nay bình quân đạt từ 3 - 3,5 tấn/ha.

Sau những năm đi xây dựng quê hương mới, gia đình anh Dương Văn Sấn đã có trong tay 7 ha điều, mỗi năm cho thu hoạch hàng chục tấn điều chất lượng cao, thu nhập 250 - 300 triệu đồng/năm.

HIẾU CẦU

Đang được quan tâm

Gửi bình luận