Thứ ba, 16/07/2019 02:54 GMT+7

Hotline: 036.902.4447

Không có gì ngăn cản được, kể cả chồng nếu mình muốn

18/06/2019, 14:51 (GMT+7)

Nếu các con đã đi hết, cháu nên xông ra. Làm gì cũng được, rồi cháu sẽ biết phải làm gì tiếp theo.

Cô kính mến!

Chúng cháu yêu nhau thời sinh viên cô ơi. Con gái tóc dài tha thướt, con trai tuấn tú khôi ngô. Ai cũng trầm trồ hai đứa đẹp đôi. Mà cháu cũng tự thấy đẹp đôi thật.

Vì cùng tuổi nên ra trường, anh có việc là phải cưới. Có bầu ngay, cháu ôm bầu và đẻ con nuôi con, không thuê người làm, vì nghĩ, thuê người cũng hết lương vợ, thôi thì ém đi, còn lớn hẵng tính. Con đầu mới ba năm, lại bầu, lại đẻ, lại con nhỏ, lại tặc lưỡi, người giúp việc trông sao bằng mình trông.

Thời gian thấm thoát. Khi con đầu vào cuối cấp I, đã phải đưa đón học thêm mãi rồi cô. Học tiếng Anh và học Văn, học Toán. Giáo khoa kiểu gì mà mẹ không dạy giúp con được. Chồng kiếm tiền vật vã, về nhà mọi chuyện phó thác cho vợ, ai cũng vậy mà. Vợ bắt đầu nghĩ, được chồng nuôi thì phải gánh, đừng thở than.

Từ bao giờ mình tự biến mình là kẻ được chồng nuôi vậy? Khi con lớn vào cấp III và con nhỏ cũng cấp II, thong dong việc chăm sóc nhưng lo lắng nhiều hơn, có lúc ba mẹ con trên yên xe, đi như xe ôm, như xe thồ.

Khi ấy mới biết chồng là con chim trống, tha mồi, con chim mái ôm tổ và nuôi con, chăn con, bao nhiêu hiểm nguy rình rập. Không còn mặc cảm nữa, cháu tự nhủ, việc ai người ấy phải làm cho giỏi, không ai ăn bám ai đâu.

Chồng của cháu tháo vát nhưng hiền lành. Cháu nội tướng, khỏi phải bàn. Tiền như vậy như vậy, lo nội lo ngoại ra sao, cháu không bo bo cho mình. Nhưng các con đã thực sự lớn rồi, chỗ trống của nó sắp để lại trong ngôi nhà, nó du học chẳng hạn, thì cháu đối diện ra sao với chống chếnh này?

Sắp rồi, đứa anh đi được thì đứa em cũng phải đi, chân trời mới, chân trời xa, hấp lực ghê gớm. Cháu giật mình. Đi làm gì bây giờ? Lỡ nhịp rồi ư? Cháu thấy mình buồn, mình tàn và… cô giúp cháu đi cô.

---------------------

Cháu thân mến!

Có một phụ nữ Mỹ bạn của cô nói cô mới biết, ở Mỹ, phụ nữ không đi làm nhiều lắm. Vậy sao? Cô ngạc nhiên quá. Cô ấy bảo, đi làm thì con cái ai trông, thuê người giúp việc đắt tiền lắm, cực giàu mới lo nổi. Vậy sao? Rồi cô biết người Nhật cũng nhiều phụ nữ như vậy, học đại học xong, ở nhà chăm con. Và họ chăm theo kiểu người có học.

Phụ nữ miền Bắc một thời, chết sống cũng phải đi làm. Bình đẳng giới ở họ được đề cao. Miền Nam theo truyền thống, tỷ lệ đi làm ít. Có lẽ cháu người Nam, cháu nhìn quanh thấy ai cũng vậy và ngày qua ngày, thời gian không đợi cháu.

Mỹ, Nhật, và nhiều nơi nữa, cũng đâu có tệ cái công thức: chồng đi làm, vợ ở nhà con cái và tự tìm việc để vui. Cô không nói như cháu ít nữ quyền, các nước Mỹ, Nhật… còn nữ quyền gấp mấy mình nhưng hình như quy luật của hôn nhân là vậy: đàn ông kiếm mồi, đàn bà giữ tổ.

Nhưng phải thấy rằng, dù có bằng cử nhân hay kỹ sư mà mấy chục năm không dùng đến, không phải tấm bằng nó mốc mà người chủ sở hữu nó như bị mốc. Là vì dù sao cũng bốn bức tường gia đình, cái bếp, những đứa con, chiếc xe máy (hoặc ô tô), siêu thị, cái chợ… hết.

Thong dong nữa thì các tiệm tóc, các tiệm may, các tiệm spa… hết. Muốn bận rộn nữa thì quê chồng quê mình, khách gia tộc chồng và gia tộc mình… hết. Không cọ xát, không va vấp, không thất bại, không cạnh tranh, không với lên bằng trình độ cao hơn, không có một vị trí xã hội để phấn đấu, cũng buồn và cũng uổng chứ.

Nếu các con đã đi hết, cháu nên xông ra. Làm gì cũng được, rồi cháu sẽ biết phải làm gì tiếp theo. Đi bán hàng, rồi sẽ được làm quản lý. Đi bán cà phê, rồi cháu sẽ biết mình có nên làm chủ một cái quán hay không? Đi làm quán ăn, rồi cháu sẽ quen nhiều, có va chạm, có thành công, có uy tín. Hoặc đi làm từ thiện, với nhóm nào đó, từ thiện tại chỗ, hoặc đi về tới nơi. Thiếu gì việc cháu ơi, không có gì ngăn cản được kể cả chồng nếu mình muốn.

Cô sợ nhất tuổi già ra vào ăn ngủ và ôm tivi. Nhất định sẽ ôm bệnh vào người. Con người ta vui cho đến chết là vì người ấy luôn hoạt động, luôn cho đi, luôn xê dịch và luôn biết có nơi nào đó đang vẫy gọi, đang cần đến mình.

Dĩ nhiên chồng phải OK, chồng thấy có lý, chồng động viên và khi cả hai cùng già, cùng làm gì đó chung mà hồi trẻ, ta không được cùng làm.

DẠ HƯƠNG

Đang được quan tâm

Gửi bình luận