Chủ nhật, 23/09/2018 06:50 GMT+7

Hotline: 091.352.8198

Nghĩa trang ông Doanh

01/11/2011, 10:17 (GMT+7)

Gần 50 năm lặng lẽ nhặt xác giữa biển khơi mang về an táng, ông đã lập một "nghĩa trang" để những người xấu số an nghỉ...

Trước mỗi chuyến ra khơi, ông Doanh đều thắp hương cho những linh hồn xấu số

Giữa nhịp sống hối hả mưu sinh nơi phố biển Thuận An (huyện Phú Vang, TT- Huế), vẫn có những chuyến tàu ra khơi mang theo khát vọng ấm no của người dân vạn chài, bỗng trở về với chiếc thuyền rỗng không. Đó là những chuyến tàu ra khơi bắt gặp thi thể người xấu số được các ngư phủ mang vào bờ chôn cất.

1. "Tôi làm việc nghĩa không mong đợi người ta trả ơn. Ra biển gặp xác người là ngư dân kiêng kỵ rồi, nhưng ai cũng sợ, cũng kiêng thì lấy đâu ra người vớt, mang họ vào đất liền mà an táng?", ngư phủ Trần Doanh (thôn Hải Tiến, thị trấn Thuận An) tâm sự với tôi về cái nghiệp vớt thi thể của mình.

Bước vào cái tuổi xấp xỉ 60, nhìn ngư phủ Trần Doanh quắc thước lạ. Có lẽ đó là điều dễ trông thấy đối với cư dân vùng miệt biển. Nhà ngư phủ Trần Doanh án ngữ trên triền đê nơi xóm đá, hướng mặt ra mặt biển. 15 tuổi, ông theo bố mình đi thuyền từ cửa biển Thuận An xuôi ngược các vùng biển trong huyện kiếm tôm cá mưu sinh. Đó là chuyến ra khơi đầu tiên trong đời, nói như ông, lần đầu tiên biết đến vị mặn của biển cả, vị đắng của những nhọc nhằn và vị ngọt của những sản vật tươi ngon vùng đầm phá.

Chuyến ra khơi lần đó đã in đậm trong ký ức non nớt của cậu bé Trần Doanh, khi thuyền vừa cách cửa Thuận An chừng 4 đến 5 hải lý, trên mặt nước còn dát ánh vàng của bình mình vừa ló rạng, thi thể của một người phụ nữ xấu số dập dềnh theo sóng nước khiến cả chủ thuyền và bạn ai nấy mặt xanh lét.

Một phút định thần, bố ông Doanh báo cho những bạn thuyền gần đó biết rồi quyết định vớt xác. Những ngư dân đi bạn đều sợ, không chịu được mùi xú uế vào khoang thuyền nên trốn biệt. Chỉ còn hai cha con, vận lộn với thi thể đã trương phềnh. Gói thi thể vào tấm bạt cũ kỹ, bố ông Doanh cho dong thuyền vào bờ chuẩn bị chôn cất.

Ông Doanh nhớ lại: “Lần đó bố tôi báo cho thuyền ông bạn ở xóm dưới, khi đến nơi thấy xác người, họ liền bỏ chạy, không phụ vớt. Nghe đâu ba ngày sau, biển động to, thuyền của người đó bị hỏng máy rồi bị chìm. Tôi không mê tín nhưng từ đó tôi nghĩ cái nghiệp vớt thi thể người xấu số đã “vận” vào cha con mình rồi. Mình làm ngư nghiệp cả đời, bỏ một chuyến ra khơi đánh cá thì cũng không chết đói, mà đưa người ta được vào bờ chôn cất tử tế thì cái nghĩa ấy không gì bằng được".

2. Thấm thoắt, cậu bé Trần Doanh ngày nào đã trở thành một ngư phủ thực thụ, xuôi ngược trên vùng biển Thừa Thiên, không nơi nào ông chưa đặt mũi thuyền đến. Lần vớt xác thứ hai được ông kể là vào năm 1996, cũng thi thể một người nữ chừng 40 tuổi. Sáng đó thuyền ông Doanh ra khơi, định bụng hướng ra phía đảo Cồn Cỏ (Quảng Trị) đánh cá. Khi thuyền vừa đi được nửa chặng đường thì phát hiện thi thể người phụ nữ mặc yếm theo kiểu miền Bắc. Trong người có 82 đồng bạc lẻ và một con dao díp dùng để bổ trầu.

Bỏ lỡ chuyến ra khơi, ông Doanh vớt thi thể xấu số mang vào xóm Cồn chôn cất. Hôm đó đúng ngày rằm tháng Chạp. Về sau, những thi thể ông mang vào bờ chôn cất đều lấy ngày này làm kỵ chung cho những vong hồn xấu số.

Nói là “nghề” gia truyền, chứ đến đời ông Doanh, người con trai của ông lại không “nối nghiệp” bố mình nữa. Câu chuyện được ông kể là vào khoảng năm 1998, ông cùng người con trai duy nhất của mình là anh Trần Thanh Minh đi biển. Lần đó gặp thi thể chỉ còn một nửa, đã thối rữa nhiều ngày. Anh Minh cùng bố vớt thi thể lên mang vào bờ. 

Ba ngày anh Minh không ăn uống gì được, chỉ nôn thốc nôn tháo, rồi lăn ra ốm một trận nhừ tử. Bận đó, khi mang thi thể vào bờ, ngư dân xóm đá cũng một phen kinh hãi. Cả thôn bỏ chạy, chỉ mình ông Doanh mua tiểu về khâm liệm thi thể người xấu số. Cũng từ đó, người con trai ông không theo nghiệp biển nữa, ở nhà mở cơ sở sửa máy tàu.

Từ chuyến ra khơi đầu tiên, nói như ông, cái việc nghĩa kia đã theo ông trong suốt hơn nửa đời người. Và, trong mảng ký ức nhàu nát như bọt biển giữa trùng khơi, ông cũng không còn nhớ bao nhiêu lần mình ra tay nghĩa hiệp cứu người. Chỉ biết rằng, ngư dân vùng xóm đá, sau những ngày kinh hãi, có ý tránh xa ông, giờ đây họ xem ông như một kỳ nhân vùng biển. Không chỉ cứu, vớt thi thể người trôi dạt, ngư phủ Trần Doanh còn là ân nhân của những bạn thuyền ra khơi không may gặp nạn giữa đầu sóng ngọn gió.

Khoảng năm 2010, giữa mùa đánh bắt cá, cả làng chài Hải Tiến hối hả vào vụ. Vùng gần đảo Cồn Cỏ vốn là địa điểm đánh bắt mang lại nhiều tôm cá cho bà con ngư dân. Thuyền ông Doanh ra khơi chừng được hai ba ngày thì bắt gặp thuyền bạn ở vùng Vinh Thanh chết máy lênh đênh giữa dòng. Lúc đó chừng 10 giờ đêm. Để cứu những ngư dân, cứu tàu, ông phải quay lại bờ lấy thêm lương thực, nước uống và dầu ra tiếp tế cho bạn thuyền, ra lại nơi tàu gặp nạn đã là 4 giờ sáng. Ông vừa giúp đỡ những ngư dân đưa vào bờ, rồi liên lạc với bộ đội biên phòng ra ứng cứu.

Trải qua gần 50 năm gắn với nghiệp biển, ngư phủ Trần Doanh cũng không còn nhớ bao nhiêu lần mình cứu tàu thuyền của bạn gặp nạn trên biển. Khi thì phuy nước ngọt, can dầu. Có lúc, những ngày biển động dữ dội, giữa từng cột sóng lớn, ông không ngại hiểm nguy xông thẳng qua tàu bạn giúp họ sửa máy móc hỏng hóc. Với ông, không mong đợi gì hơn, nhiều ngư dân được cứu ở các vùng biển lân cận, trở về đất liền, chỉ cần nghe được tiếng cảm ơn của họ là ông vui lắm rồi.

3. Chuẩn bị ngư lưới cụ ra khơi, ông lặng lẽ cầm nén nhang ra thắp cho những am thờ ông lập ngay trước sân nhà. Những người xấu số bỏ lại mình trên biển, được ông mang về chôn cất ở xóm cồn, riêng am thờ được ông lập cạnh nhà, cứ mỗi chuyến ra khơi, không chỉ ông mà ngư dân trong vùng đều dâng hương, cầu mong một chuyến ra biển bình yên, thuyền đầy ắp tôm cá.

“Có người hỏi tui sao mỗi lần thấy xác người trên biển không lờ đi mà vớt làm chi cho rước họa vào thân. Bởi nghiệp đi biển người ta kiêng kỵ dữ lắm, cứu người là đền mạng mà? Tui bảo, nếu đó là mình hay người thân của mình thì sao, người ta sa chân, không may bỏ lại thân xác giữa biển cả, mình lờ đi thì lương tâm sao cho phép được?”, ngư phủ Trần Doanh tâm sự.

Gần 50 năm lặng lẽ nhặt xác giữa biển khơi mang về an táng, ông đã lập một "nghĩa trang" để những người xấu số an nghỉ, lấy ngày kỵ chung vào rằm tháng Chạp hằng năm cho những vong hồn cô quạnh.

Không chỉ tự tay khâm liệm, lo tiền mai táng mà ông còn bỏ kinh phí tu bổ cho những người xấu số có mồ yên mả đẹp. Những ngôi mộ ở xóm cồn nằm giữa rừng dương bát ngát được ông Doanh cho xây xi măng, quét vôi trắng. Trên những tấm bia thường không có tên tuổi, quê quán của người quá cố mà chỉ có tên người phụng lập.

Nhớ lại những ngày làm việc nghĩa, ông ngậm ngùi: “Mình đã đưa người ta vào bờ rồi mà không lo khâm liệm, chôn cất đàng hoàng thì tội lắm. Tiếc là những thi thể mình vớt được, trên người thường không có một dòng thông tin nào về quê quán, thân nhân, nên mấy chục năm qua những nấm mồ vô danh vẫn không có người tới nhận nên nhiều lúc mình muốn đưa họ về quê yên nghỉ cũng đành chịu".

DUY PHIÊN

Đang được quan tâm

Gửi bình luận