| Hotline: 0983.970.780

Thứ năm 26/11/2020 - 08:51

Phóng sự

Người phụ nữ nhặt đồng nát nuôi con người dưng 16 năm

Thứ Ba 24/03/2020 - 09:10

Bà Bình phải nuôi bé gái mà đôi vợ chồng chủ cũ bỏ lại. Không ít lần bà rơi nước mắt, hạnh phúc có và đau khổ cũng quá nhiều.

Dù không phải máu mủ của mình, nhưng bà Bình vẫn nuôi dạy Thương suốt 16 năm qua. Ảnh: Long Nguyễn.

Dù không phải máu mủ của mình, nhưng bà Bình vẫn nuôi dạy Thương suốt 16 năm qua. Ảnh: Long Nguyễn.

Nhặt đồng nát nuôi con người dưng

Từ một người giúp việc với mục đích kiếm thêm thu nhập, thế nhưng bà Đặng Thị Bình (SN 1955, ở thôn Ngọc Loan, xã Tân Quang, huyện Văn Lâm, tỉnh Hưng Yên) suốt 16 năm qua bất đắc dĩ trở thành người mẹ cưu mang, nuôi nấng con gái của chủ cũ.

Năm 2002, bà Bình lên Hà Nội thuê trọ tại khu vực Long Biên (Hà Nội) và nhận trông trẻ thuê cho những gia đình xung quanh. Trong số những đứa trẻ bà nhận trông có 1 đứa trẻ được mẹ gửi lại và không bao giờ đến đón về nữa.

Bà Bình vẫn nhớ như in ngày 8/1/2004, chị Nguyễn Huyền Trang (SN 1979) bế theo bé Hoàng Huyền Thương (5 tháng tuổi) đến nhờ bà trông giúp với tiền lương 600 nghìn đồng/tháng. Thời điểm đó, chị Trang lấy lý do đi chữa bệnh nên nhờ bà trông cả ngày lẫn đêm.

Một năm đầu, hai vợ chồng ngày nào cũng sang thăm con, nhưng chị Trang không cho con bú vì lí do “mới đi mổ về, uống nhiều kháng sinh”. Nhiều đêm Huyền Thương khát sữa mẹ quấy khóc, thương cháu, bà Bình lại đi gõ cửa từng nhà đang nuôi con nhỏ trong xóm trọ để xin sữa về cho cháu uống.

“Tôi vẫn nhớ ngày 22/2/2005, hôm đó là ngày ăn hỏi con gái tôi, tôi gọi cho chị Trang sang trông con nhưng không liên lạc được, ban đầu tôi tưởng ốm đau, nằm viện nên cố gắng chờ đợi. Nhưng 1 tuần, 2 tuần trôi qua vẫn không thể liên lạc. Sốt ruột, tôi đến phòng trọ cô ta tìm thì được chủ nhà cho biết người này đã chuyển chỗ ở”, Bà Bình kể lại.

Những ngày sau đó, bà Bình đi khắp các bến xe, ga tàu để hỏi thăm, tìm lại người mẹ cho đứa trẻ tội nghiệp, nhưng không có kết quả. Nhiều người khuyên bà Bình nên gửi Thương vào trại trẻ mồ côi để bớt gánh nặng, nhưng nhìn cháu còn đỏ hỏn bà lại không đành lòng.

“Tôi nuôi cháu từ lúc nó còn đỏ hỏn, khóc ngằn ngặt trên tay tôi vì khát sữa đến khi con cứng cáp, bà cháu bện hơi nhau nên tôi chẳng lỡ xa cháu. Dù có nghèo nhưng tôi vẫn quyết tâm nuôi dậy cháu nên người”, bà Bình nói.

Cuộc sống ở quê quá khó khăn, bà Bình mới phải lên Hà Nội kiếm sống, nuôi thân đã khó, thế nhưng bà không một chút đắn đo, suy nghĩ, không đem Thương đi gửi ở nhà trẻ mà bà quyết định nuôi em khôn lớn.

Giấy khai sinh của Thương vẫn để trống tên bố mẹ. Ảnh: Long Nguyễn.

Giấy khai sinh của Thương vẫn để trống tên bố mẹ. Ảnh: Long Nguyễn.

“Thời gian đầu nuôi Thương, không có tiền mua sữa bột, tôi mua sữa ông Thọ pha ra cho cháu uống, cuối tháng nhận được tiền trông trẻ tôi dành dụm mua cho cháu vài hộp sữa tươi để thay đổi. Khổ nhất là đến thời kỳ cháu ăn dặm, cháu thèm thịt, tôi cũng chỉ dám mua nửa lạng cho cháu ăn”, bà Bình nói.

Chấp nhận nuôi Thương như món quà trời ban, cuộc sống của gia đình bà Bình không ít lần rơi vào cảnh bi đát. Người phụ nữ sinh năm 1955 vốn là mẹ của đàn con nhỏ, là trụ cột chính trong gia đình, nuôi Thương thực sự phải gồng gánh thêm rất nhiều.

Đầu năm 2006, Thương ốm đau triền miên, tiền thuốc thang rất tốn kém, bà Bình phải vay mượn khắp nơi để đưa cháu đi viện: “Cứ vài ngày cháu lại ốm, lại đi viện. Vì thế người ta cũng không thuê tôi trông trẻ nữa. Tôi phải cõng Thương đi nhặt đồng nát, ngày nào nhiều cũng được 30 nghìn đồng. Đây cũng là quãng thời gian khó khăn nhất của hai bà cháu”, bà Bình nhớ lại.

Nếu bà không nghèo cháu cũng đỡ khổ

Nuôi dưỡng Thương đã khó, làm giấy tờ tùy thân cho cô bé còn gập ghềnh hơn gấp trăm ngàn lần bởi mẹ bỏ em đi mà chẳng để lại giấy tờ tùy thân.

“Khi Thương sắp bước vào lớp 1, cháu vẫn không thể làm giấy khai sinh vì không có bố mẹ và không nằm trong hộ khẩu của nhà ai. Tôi đi gõ các cửa, khóc lóc, lạy van khắp nơi, mất mấy tháng vất vả ngược xuôi, nhiều người thấy tôi vất vả nên cho tiền, lúc đó tôi nói: “cho 1 tỷ tôi cũng không cần, nhưng làm ơn cho tôi xin cái giấy khai sinh cho cháu”.

Sau cùng, với nhiều sự giúp đỡ, bà Bình cũng làm được giấy khai sinh cho Thương. Thế nhưng tờ giấy khai sinh này phần tên bố mẹ để trống.

Huyền Thương ngắm nhìn bức ảnh của mẹ. Ảnh: Long Nguyễn.

Huyền Thương ngắm nhìn bức ảnh của mẹ. Ảnh: Long Nguyễn.

Từ một người dưng, bỗng nhiên bà Bình trở thành người thân duy nhất của Thương. Bà yêu Thương như cháu ngoại, thậm chí còn hơn. Bởi cháu ngoại bà còn có bố mẹ quan tâm chăm sóc, còn Thương thì không.

Bà Bình kể, có lần bà treo thưởng cho Thương, nếu được điểm 10 sẽ thưởng 10 nghìn đồng để bỏ lợn, cuối năm mua quần áo.

Thế nhưng, có lúc Thương được 4 điểm 10 cùng lúc, bà không có đủ tiền thưởng cho cháu: “Mỗi lần nghĩ lại quãng thời gian đó, tôi lại thấy ứa nước mắt vì thương con quá, nếu bà không nghèo cháu cũng đỡ khổ”, bà Bình xúc động.

Năm Huyền Thương học lớp 3, lần đầu tiên câu chuyện của hai bà cháu được đăng tải trên báo. Lớp trưởng đọc bài báo to trước cả lớp như một tấm gương sáng cho các bạn noi theo. Đấy cũng là lúc Thương biết được sự thật. Tối hôm đó về nhà, em bỏ ăn, nằm quay mặt vào tường khóc. Những ngày sau đến lớp em không nói chuyện, trầm tính hơn hẳn.

"Con bé từ đó hiểu chuyện sớm. Cũng năm ấy cháu thấy xưởng gạch thuê người bốc xếp nên trốn nhà ra làm thuê. Lúc về tay sưng rộp, rớm máu, tôi giận lắm nhưng không đánh, hai bà cháu cứ ôm nhau khóc", bà Bình nói.

Vài năm nay, mái tóc bà Bình đã có thêm nhiều sợi bạc. Sức khỏe cũng yếu dần với căn bệnh thoái hóa cột sống. Thời gian lấy đi của bà thanh xuân, sức khỏe nhưng bù lại cho Thương sự trưởng thành, chín chắn. Cô bé ngày nào đã trở thành một thiếu nữ tóc dài, đôi mắt mang đậm tâm tư.

Ngôi nhà mà bà Bình và Thương đang sinh sống. Ảnh: Long Nguyễn.

Ngôi nhà mà bà Bình và Thương đang sinh sống. Ảnh: Long Nguyễn.

Lớn lên trong vòng tay bà, Thương hiểu được những vất vả mà bà phải chịu đựng. Năm 2012 em về quê ở cùng bà và mỗi ngày phải đi xe bus quãng đường gần 20 km từ Văn Lâm (Hưng Yên) lên Thạch Bàn (Long Biên, Hà Nội) để đi học.

“Sau này em muốn đi làm người mẫu để có thể kiếm được nhiều tiền phụng dưỡng bà. Em không muốn gặp bố mẹ, dù họ có giàu cỡ nào đi nữa thì em cũng chỉ cần có một mình bà thôi”, Huyền Thương nói.

Bà Bình đã ngoài 65 tuổi, nhưng hàng ngày vẫn nhận trông mấy đứa trẻ quanh xóm để có tiền trang trải cuộc sống. Chuyện cổ tích giữa đời thường của bà Bình thấm thoát cũng 16 năm. Giờ bà Bình chẳng còn sức mà đi tìm mẹ cho đứa cháu tội nghiệp nữa, nhưng sâu thẳm trong trái tim, bà vẫn muốn một ngày nào đó, hai mẹ con được đoàn tụ.

“Suốt 16 năm qua, tôi luôn chờ cuộc điện thoại của mẹ Thương. Tôi hiểu, dù bà có thương cháu đến đâu cũng không bằng tình cảm mẹ con ruột thịt được. Hiện tôi chỉ mong được sống đến ngày chứng kiến Thương học xong đại học, có việc làm, lập gia đình ổn định cuộc sống. Lúc đó, có nhắm mắt xuôi tay tôi cũng cam lòng”, bà Bình xúc động nói.

Link nội dung: https://nongnghiep.vn/nguoi-phu-nu-nhat-dong-nat-nuoi-con-nguoi-dung-16-nam-d260533.html