Thứ hai, 23/07/2018 11:05 GMT+7

Hotline: 091.352.8198

Nơi dân mất dần lòng tin

21/06/2012, 22:18 (GMT+7)

Chỉ tính từ đầu năm 2012 đến nay, tôi đã có gần 20 chuyến đi thực tế ở các huyện Bù Đăng, Đồng Phú của tỉnh Bình Phước để tìm sự thật đằng sau hàng trăm lá đơn kêu cứu của người dân...

Chỉ tính từ đầu năm 2012 đến nay, tôi đã có gần 20 chuyến đi thực tế ở các huyện Bù Đăng, Đồng Phú của tỉnh Bình Phước để tìm sự thật đằng sau hàng trăm lá đơn kêu cứu của người dân. Và, những chuyến đi ấy đã khiến tôi lo lắng thực sự.

Lo lắng bởi chứng kiến cuộc sống khốn khó tột cùng của người dân nơi đây, bởi sống giữa mênh mông đất mà họ lại không có (hoặc có rất ít) đất để sản xuất. Nhiều năm họ “đổ mồ hôi, sôi nước mắt” với những mảnh rừng, tưởng đâu sắp được hưởng thành quả. Ai dè, những tay “đồ tể” nhân danh chính quyền đột ngột xuất hiện, đốn những cây điều nhiều năm tuổi gục xuống không thương tiếc, biến màu xanh trù phú của cây trồng thành những vùng đất chết, hoang tàn. Đưa những người nông dân này về điểm xuất phát với 2 bàn tay trắng. Từ đó, hàng ngàn người dân nơi tôi đến đã mất hẳn lòng tin vào chính quyền địa phương. Chính quyền đang đối đầu, có thể nói là căng thẳng với dân. Như thế bảo sao không lo lắng?

Tác giả trong một chuyến đi cơ sở

Chuyến đi về xã Phú Sơn, huyện Bù Đăng hồi tháng 5 của tôi quả là một chuyến đi đáng nhớ. Đêm trước đó, khi tôi đang ở thị xã Đồng Xoài thì có một trận mưa như trút. Người dân tôi gặp bảo từ UBND xã Phú Sơn vào đến nơi dân ở, làm rẫy và bị thu hồi còn gần 10 cây số nữa nhưng đường dốc rất nguy hiểm, không thể đi nổi nếu trời mưa. Nghe họ nói tôi cũng lo. Nhưng, đâu đó trong lời nói của họ lại phảng phất nỗi buồn nếu như tôi không đi được. “Không dễ gì mà đi 200 cây số từ TPHCM xuống đến đây lại để người dân thất vọng”, tôi nghĩ thầm và quyết định bằng mọi giá phải đi.

Quả như lời người dân nói, con đường nhỏ ngoằn ngoèo lúc leo lên tít đỉnh đồi, lúc lại lao thẳng xuống suối, chỉ vừa một bánh xe đầy cây dại, gai góc. Hai bên lối mòn này là hàng ngàn hécta đồi bị cày xới, khung cảnh hoang tàn như có chiến tranh. Những gốc cây (có lẽ là cây điều) nằm chỏng chơ, lâu lâu lại có một gốc nằm chình ình trên đường, cản trở quyết tâm của tôi. Nếu không có người dẫn đường, tôi không thể nào vào đến nơi và có thể lạc nhiều ngày chưa biết chừng. Sau 2 tiếng len lỏi trên con đường vắng tanh như thế, chúng tôi cũng đã có mặt ở khu vực tiểu khu 173, 174, 175, xã Phú Sơn. Những người dân đón tôi bằng ánh mắt rưng rưng. Một vài người nói “Phải thừa nhận anh lỳ thật, chạy xe vào đến đây được”, số khác lại nắm chặt tay, nắm áo tôi cầu cứu cứ như tôi là người có thể đội đá vá trời: “Cứu bà con với, chúng tôi không còn gì cả, làm sao sống đây?”.

Người dân Bình Phước đến VP báo NNVN trình bày bức xúc

Ngay phía sau lưng những người dân là một hàng rào những dân quân, dân phòng, công an xã… tay lăm lăm cây gậy sơn đỏ, trắng. Nhìn từ xa, tôi thấy một người phụ nữ đang đứng, 2 tay giơ cao lên trời. Một người dân nói: nó bị còng tay vì can tội tiếp tế cho bà mù đấy. Tôi tiến lại gần một anh mặc đồng phục công an giới thiệu và đề nghị được vào bên trong, nhưng anh bảo: đây là khu vực cưỡng chế, không được vào. Tôi đề nghị gặp chỉ huy thì anh bảo: chỉ huy nói không được vào rồi, anh thông cảm. Tôi đang nấn ná nghĩ cách thì thấy anh nghe điện thoại, nghe xong anh bảo: Chỉ huy muốn gặp anh. Tôi bước theo anh.

Phụ trách tổ công tác này là một sĩ quan công an còn khá trẻ. Sau khi kiểm tra giấy tờ của tôi khá kỹ, anh bảo: Ở đây không tiện nói chuyện. Có chú Sơn, Phó Chủ tịch huyện đang ở ngoài trụ sở (trụ sở dã chiến của lực lượng công an đang làm nhiệm vụ, đóng trên địa bàn xã Đăk Nhau, cách khu vực đang cưỡng chế hơn chục cây số), giờ tôi dẫn anh ra đó, chú Sơn sẽ cung cấp đầy đủ thông tin anh cần. Tôi đồng ý bởi trước đó tôi đã kịp ghi lại toàn bộ hình ảnh, không cần thiết nấn ná ở lại nữa.

Hoa màu của người dân trước khi bị giải tỏa, cưỡng chế

Tôi giao chiếc xe máy của tôi cho anh công an cầm lái. Anh ta không đi con đường lúc nãy tôi lên mà đi một đường khác xuống đồi. Đi không bao lâu thì điện thoại mất sóng. Mãi hơn 4 giờ chiều hôm ấy tôi mới ra đến UBND huyện Bù Đăng, lúc này kiểm tra điện thoại mới thấy tin nhắn báo 24 cuộc gọi nhỡ từ số lạ (của người dân), từ người quen và số cơ quan. Gọi lại tôi mới biết: Sau khi người dân gọi cho tôi không được, họ sốt ruột nên gọi cho một số người quen của tôi ở Đồng Xoài cầu cứu. Và, gọi ra tận cơ quan tôi ngoài Hà Nội thông báo một tin khá nghiêm trọng là tôi bị... công an bắt.

Trở về sau chuyến đi này, tôi đã có bài phản ánh: Ông Chủ tịch huyện ơi, sao dân khổ thế này. Nhưng sau khi bài đăng lên, tôi lại băn khoăn và nóng lòng muốn quay trở lại Bù Đăng. Tôi nóng lòng bởi tất cả những người dân có tên trong bài viết cũng như những người dân tôi gặp đều bị “triệu tập”, bị hỏi thăm và phải trả lời những câu hỏi như: Có quen nhà báo không? Quen như thế nào? Gặp nhà báo ở đâu? Nói những gì? Có đưa tiền cho nhà báo không?... Và cuối cùng là yêu cầu từ nay không được gặp nhà báo nữa. Nhưng điều khiến tôi vui, hạnh phúc và muốn tiếp tục con đường mình đang đi là tất cả những người dân tôi gặp đều hoàn toàn tin tưởng vào chúng tôi, những người làm báo.

Lực lượng cưỡng chế giải tỏa nhà dân tại xã Phú Sơn, Bù Đăng

Sau những chuyến đi Bù Đăng về, tôi cứ ám ảnh bởi những hình ảnh tội nghiệp, đáng thương của người dân. Và tôi lại lo lắng (sự lo lắng có lẽ không thừa) khi nghĩ đến các vị “quan” ở những nơi tôi đến và thầm nghĩ: “Sống giữa lòng dân mà để dân khổ như thế! Không biết các vị có nghĩ: nếu điều gì đó xảy ra thì ai sẽ đứng về phía chính quyền?”.

KHƯƠNG HỒNG THỦY

Đang được quan tâm

Gửi bình luận