Chủ nhật, 20/10/2019 06:56 GMT+7

Hotline: 036.902.4447

Nông thôn bay giờ không thiếu việc làm, chỉ thiếu...

04/04/2017, 15:10 (GMT+7)

Thời nay “an cư lập nghiệp” ngay trên quê cha, đất mẹ là an toàn, hiệu quả nhất. Nếu cứ đứng núi này trông núi nọ - thấy đỏ, tưởng chín - vội đói bốc hai tay là khó tránh khỏi thất bại...

Ở thành phố, xưa kia cứ thấy nói người từ nông thôn lên là có người nghĩ ngay rằng: Đó là người nhà quê “chân đất, mắt toét”. Sống nơi ao tù nước đọng, ruồi muỗi như ong, tầm suy nghĩ không vượt khỏi lũy tre làng. Cách nhìn nhận, đánh giá như vậy, lạc hậu lắm rồi.

Từ khi có Đảng, có cách mạng và nhất là từ ngày xây dựng nông thôn mới (NTM) thì nhà quê bây giờ không thua kém gì thành phố - có những điểm nhà quê còn nhỉnh hơn thành phố, như nếp sống văn hóa, vệ sinh môi trường, an toàn vệ sinh thực phẩm, tắt lửa tối đèn có nhau. Tuy vậy ngay từ những làng quê đổi mới ấy, vẫn có những người “thấy đỏ, tưởng chín”, “đứng núi nọ, trông núi kia”.

Anh Tham thôn Thượng học hết lớp 9 không có điều kiện học lên, đi làm thợ xây, sau vài năm làm phu hồ, nay sắp thành thợ chính, mỗi tháng thu  nhập 3 - 4 triệu đồng. Ấy vậy mà vẫn không yên tâm, cứ ngấp nghến bỏ nghề thợ xây đi lên biên giới làm cửu vạn, gánh hàng thuê cho những ông trùm buôn lậu xuyên quốc gia, công cao gấp mấy lần gã thợ xây quèn, suốt ngày tay chân đầy vôi vữa.

Nghĩ vậy, anh Tham rủ rê mấy người bạn làng bên bỏ nghề sửa xe đạp, cấy lúa, trồng rau cùng anh khăn gói đi làm thuê bên xứ người. Mấy đêm đầu mang vác hàng trót lọt, được ông chủ trả công hậu hĩnh 2 triệu đồng tiền Việt một đêm. Anh mừng lắm!

Nhưng mấy đêm sau, bị công an, lính biên phòng tuần tra vây bắt gắt gao. Cánh cửu vạn phải xuyên rừng, lội suối mang vác nặng oằn xương sống. Chẳng may, Tham bị ngã rạn xương đùi, chủ thải loại trả về. Biết tin anh Tham đi làm trên biên giới về, dân làng tới thăm hỏi. Cụ Đức, cao tuổi nhất làng vừa bước vào sân đã nói:

- Nào! Xem công nhân từ biên giới về có quà gì đây?

- Có đấy ạ! Mời cụ vào nhà.

Người tới thăm mỗi lúc một đông, mỗi người góp một chuyện rất rôm rả. Tất cả đều xoay quanh chuyện làm ăn thời đổi mới. Ông Hưng từ thôn Đông sang bô bô kể: Anh Mạnh thôn tôi nhận đấu thầu 10 mẫu đất bãi, với giá 70kg thóc/sào/năm để trồng chuối tiêu hồng, chuối tây Đài Loan, mỗi năm thu hơn trăm triệu. Chị Hòa vừa đi chợ về kể: Gia đình bác Thắm chăn nuôi bò thịt, bò sinh sản và bò đực giống, mỗi năm thu mấy trăm triệu.

Đất nước đi lên, nông thôn đã thay da đổi thịt. Điện - đường - trường - trạm khang trang, to đẹp. Con bé đi học mầm non, con lớn vào trường tiểu học, trung học cơ sở, trung học phổ thông. Nếu không may gia đình có người ốm yếu thì có ô tô, xe máy đưa ngay đi viện cứu chữa. Giao thông thuận lợi, hàng hóa lưu thông cần mua gì cũng có. Điện sáng, nước sạch về với từng hộ gia đình...

Môi trường sống như thế, sao không yên tâm lập nghiệp ngay tại nơi chôn rau cắt rốn mà cứ tìm cách cậy cục bỏ làng đi kiếm sống ở xứ người mà gánh chịu sự ồn ào, khói bụi, ô nhiễm, thiếu thốn tình cảm ...

Nghe chị Hòa nói vậy, bác Trung chen vào mấy năm gần đây, nhiều địa phương có phong trào tích tụ ruộng đất, làm nông nghiệp sạch được bà con nông dân nhiệt tình hưởng ứng: Cho khoán thầu 100kg thóc/sao/năm. Trả 10 năm liền. Người chủ đất sử dụng đồng vốn ấy vào việc buôn bán, phát triển ngành nghề. Chủ doanh nghiệp đón nhận người có ruộng cho khoán thầu vào làm công nhân cho doanh nghiệp.

Nông thôn thời nay không thiếu việc làm mà chỉ thiếu người biết làm việc.

Qua thực tế nêu trên đã cho thấy: Thời nay “an cư lập nghiệp” ngay trên quê cha, đất mẹ là an toàn, hiệu quả nhất. Nếu cứ đứng núi này trông núi nọ - thấy đỏ, tưởng chín - vội đói bốc hai tay là khó tránh khỏi thất bại. Đi đâu? Làm gì? Làm như thế nào? Tất cả đều phải đắn đo suy tính cặn kẽ, nếu không sẽ vấp ngã.

NGỌC HỒ

Đang được quan tâm

Gửi bình luận