Thứ hai, 16/07/2018 03:41 GMT+7

Hotline: 091.352.8198

Ngu Công tân truyện

07/12/2010, 10:37 (GMT+7)

Phía nam Châu Ký, có hai quả núi Thái Hàng và Vương Ốc to bảy trăm dặm, cao muôn thước. Ở chân núi có một cái nhà của ông lão tên là Ngu Công tuổi đã chín mươi.

Ngu Công thấy núi chắn lối, đường đi bất tiện, lấy làm bực tức. Một hôm cụ họp cả vợ con, người nhà lại bàn rằng:

- Ta muốn cùng lũ ngươi hết sức bạt phẳng hai quả núi này thì có nên không?

Ai nấy đều thuận. Chỉ có người vợ ngần ngại, hỏi vặn rằng:

- Sức ông không bạt nổi một cái gò, thì làm thế nào bạt được những hai quả núi? Mà dù cho có sức bạt được nữa, thì đất, đá định đem đổ đi đâu?

Ngu Công nói:

- Khuân đổ ra biển Đông.

Đoạn Ngu Công đem con cháu cùng cả họ ra phá núi, kẻ đục đá, người đào đất, kẻ đầu đội, người vai mang, hết ngày này sang tháng khác. Láng giềng có đứa bé mới tám tuổi, con người đàn bà góa, cũng xin đi làm giúp, hàng năm mới về một lần.

Gần miền có một ông lão khác, tên là Trí Tẩu thấy vậy, cười Ngu Công và can rằng:

- Sao khờ dại vậy! Mình thì tuổi tác, núi thì cao lớn, phá thế nào nổi! Ngu Công nghiêm nét mặt, nói:

- Ông nói vậy là không bền lòng. Bền lòng thì việc gì cũng phải được. Ông không bằng người đàn bà góa, đứa trẻ con thơ. Ta già, ta chết, đã có con ta. Hết đời con ta, đã có cháu ta, hết đời cháu ta đã có chắt ta, con con cháu cháu sinh hạ vô cùng mà núi thì bao giờ cũng vậy, lo gì không bạt nổi.

Trí Tẩu nghe nói, lại cười:

- Như thế thì biết đến bao giờ mới bạt núi xong? Ta có kế này có thể giúp cho việc san phẳng núi Thái Hàng và núi Vương Ốc nhanh chóng hơn nhiều.

Ngu Công hỏi:

- Kế gì vậy?

- Ông cho đám con cháu, bà con họ hàng đi khắp nơi phao tin rằng trong 2 ngọn núi này có nhiều vàng, nhiều đá đỏ. Nghe tin đó, chắc chắn sẽ có hàng ngàn, hàng vạn kẻ kéo tới ra sức phá 2 ngọn núi này. Và chỉ trong vài năm thôi, núi Thái Hàng và núi Vương Ốc sẽ bị chúng san phẳng hết.

Ngu Công về nhà suy nghĩ hồi lâu, rồi quyết định làm theo kế của Trí Tẩu. Quả nhiên, có không biết bao nhiêu người kéo tới thi nhau phá 2 ngọn núi bằng đủ mọi cách, từ đục đẽo tới dùng mìn, thuốc nổ. Chỉ mấy năm sau, cả 2 ngọn núi đã bị san phẳng. Đám người đó không tìm thấy gì quý giá, bực tức bỏ đi.

 Nhưng cả nhà Ngu Công và bà con họ hàng lại chẳng thể nào vui được vì làng xóm, ruộng vườn của họ đã bị ô nhiễm nặng nề bởi thuốc nổ, hoá chất mà đám người kia đã sử dụng khi phá núi, đào đãi vàng. Cuộc sống của Ngu Công và các con cháu bây giờ còn khốn khó hơn nhiều so với hồi còn bị núi Thái Hàng và núi Vương Ốc chắn ngang trước cửa.

THANH SƠN

Đang được quan tâm

Gửi bình luận