Chủ nhật, 19/11/2017 11:33 GMT+7

Hotline: 091.352.8198

Tượng đài lịch sử của chốn kinh kì Thăng Long

10/11/2017, 09:05 (GMT+7)

Sinh năm Giáp Dần (1914), quy tiên ở tuổi 104, cụ bà Hoàng Thị Minh Hồ có thể ví như một tượng đài lịch sử của chốn kinh kì Thăng Long.

Bát cơm phiếu mẫu

Không phải là tượng đài lịch sử sao được khi mà những ngày lập quốc tháng 8 năm 1945, mới ngoài ba mươi tuổi bà đã ủng hộ Chính phủ số tiền lên đến 5.147 lạng vàng. Vậy nên, bát cơm phiếu mẫu ngày ấy cụ bà Hoàng Thị Minh Hồ giúp nước không chỉ là vàng theo nghĩa bóng mà đúng là vàng mười đã qua thử lửa.

09-36-27_hong_minh_ho_kk
Tác giả hầu chuyện cụ bà Hoàng Thị Minh Hồ - Tư liệu KMS

Sinh trưởng trong một gia đình nề nếp thương gia lớn, từ bé không biết cái khổ là gì. Nhưng các cụ thân sinh dạy con cái phải biết quý trọng đồng tiền từ sức lao động của chính mình cho nên từ năm 12-13 tuổi bà đã biết kiếm tiền bằng trí tuệ, bằng hai bàn tay từ những việc đơn giản như khâu đan áo trẻ con cho đến khi ra đứng cửa hàng buôn bán. Thấy con gái thông minh, đảm đang, tháo vát, cha bà là thương gia Hoàng Đạo Phương - chủ hiệu buôn tơ lụa Vạn Tường danh tiếng số 21 phố Hàng Đào - đã căn dặn lại: “Cha già, cha chưa làm tròn việc nước, sau này con nào có điều kiện giúp nước thay cha”. Lời cha dặn, bà khắc cốt ghi tâm, để rồi khi quốc gia hữu sự, bà dốc toàn bộ của cải vật chất trong nhà ra giúp nước mà không có một sự so đo tính toán nào.

Ngồi bên hầu chuyện bà tại nhà riêng 34 phố Hoàng Diệu (Ba Đình, Hà Nội) vốn là tài sản bà cho Nhà nước mượn nhưng trăm tuổi bà phải “nhảy dù” vào ở, trong một chiều Hà Nội giao mùa, tôi không hỏi những chuyện quốc gia đại sự, mà chỉ muốn được nghe bà kể lại một số kí ức nhỏ về nếp sống của người Hà Nội xưa. Những mẩu chuyện nhỏ ấy cứ thế vào gam lúc nào cả người kể lẫn người nghe đều không biết.

Ít người biết rằng, cụ Hoàng Thị Minh Hồ là một trong những người sáng lập Hội Liên hiệp phụ nữ Việt Nam và Hội Liên hiệp phụ nữ Hà Nội. Trong đó, 10 năm cụ tham gia BCH TƯ Hội, 24 năm tham gia BCH thành Hội - Hà Nội.

Câu chuyện bà ủng hộ nhà nước hơn 5.000 lạng vàng trong Cách mạng tháng Tám đã có hàng trăm bài báo viết từ nhiều năm nay. Có điều, giữa lúc độc lập còn quý hơn vàng thì bà tâm sự rằng chẳng tiếc của. Không chỉ góp tiền của, bà còn góp vào sự lịch thiệp kín đáo của người Tràng An.

Năm 1969, Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam cử bà Trịnh Đình Thảo và bà Nguyễn Đình Chi ra Hà Nội. Theo lời cụ bà Hoàng Thị Minh Hồ kể lại: Bà Trịnh Đình Thảo là nhà tư sản lớn; còn bà giáo Nguyễn Đình Chi là người trí thức ở Huế. Đất nước có chiến tranh, đoàn thể còn thiếu thốn, mọi sự tiếp đón ban đầu dự kiến rất sơ sài.

“Bà nghĩ là nếu không tiếp đón hai bà đại diện phụ nữ miền Nam lịch sự, trang trọng, thì mang tiếng phụ nữ Thủ đô mà lùi xùi, như thế đoàn thể không đẹp mặt”, cụ bà Minh Hồ kể.

Trước khi tôi chào cụ ra về, cụ bà Hoàng Thị Minh Hồ nói thêm: “Ngày xưa, thời phong kiến ấy con ạ, những người có công là triều đình ghi công ơn đến 3 đời”. Nói xong, cụ bà cầm hai chiếc bánh đậu xanh rồng vàng cho tôi mang về làm quà và dặn: “Nếu có viết bài lên báo thì cho bà xin một tờ”. Khi bài viết này đến tay bạn đọc thì cụ bà đã về miền cực lạc, vì vậy, xin được thay nén tâm hương tưởng nhớ cụ bà Hoàng Thị Minh Hồ.

Vậy là, bà đặt mua chè mạn sen, làm những thứ bánh cổ truyền dân tộc, các thứ bánh của người Hà Nội: bánh bao, bánh bẻ, bánh bò, bánh dày… cùng đồ uống phong vị quê hương tiếp đón. Đoàn thể không đòi hỏi nhưng bà tự nhủ thầm, phụ nữ Thủ đô thì phải lịch lãm, tiếp đón bạn từ miền Nam ra cũng phải thể hiện đúng cái sang của người Hà Nội cùng tình cảm gần gũi, thương yêu.

Có một điều trong tôn chỉ kinh doanh của các cụ thân sinh dạy dỗ mà bà thuộc nằm lòng. Đó là: “Kinh doanh buôn bán thì phải ăn lời. Nếu mà kiếm được một đồng, để cho con cháu bảy hào, còn ba hào làm từ thiện”.

Ngó nắng chiều đã đẩy bóng xà cừ tới bên khung cửa sổ. Tôi dừng cuộc trò chuyện bằng câu hỏi cuối cùng với bà: “Bà có bí quyết nào để giữ gìn sức khỏe, sống trường thọ mà trí nhớ vẫn minh mẫn như thế này không ạ?”.

“Bà chả có cái bí quyết gì đâu, chắc là do bà ăn ở nhân hậu và làm từ thiện nhiều cho nên thọ, không có bệnh tật gì hiểm nghèo. Ngày xưa làm từ thiện, lá lành đùm lá rách chứ không phải là bây giờ cứ giao cho Nhà nước. Tự tay người giúp đỡ cho đến gia đình bất hạnh, chứ không phải là giao khoán chính quyền”, cụ bà Hoàng Thị Minh Hồ vẫn điềm đạm kể trong mạch của câu chuyện cuối ngày.  

Đề xuất dựng tượng vợ chồng doanh nhân Trịnh Văn Bô

Ông Phạm Văn Chung, Trưởng phòng Bổ trợ Tư pháp - Sở Tư pháp tỉnh Kontum đã nêu ý kiến đề xuất dựng tượng vợ chồng ông Trịnh Văn Bô ở nơi công cộng!

Theo ông Chung, trong những năm tháng khó khăn nhất của đất nước, ông Trịnh Văn Bô đóng góp số lượng vàng "khủng" cũng như nhường nhà cho cán bộ ở. Bên cạnh đó, bản thân ông Bô đã đi đầu, tích cực vận động nhân dân quyên góp tiền cho cách mạng, phục vụ đất nước, đây là việc làm rất hiếm có. Vì vậy, khi cách mạng thành công, đất nước độc lập, thống nhất thì việc tôn vinh, biểu dương những người có công đóng góp cho đất nước là cần thiết, cần phải làm. 

Ông Chung cho rằng đó là phương pháp giáo dục truyền thống yêu nước, trách nhiệm với dân tộc đến với mọi người nhanh nhất, hiệu quả nhất.  Vì vậy, các cơ quan chức năng cần tăng cường tuyên truyền, tôn vinh những người có hành động cao quý, đóng góp tinh thân, vật chất cho cách mạng, cho đất nước. 

“Điều này không chỉ thể hiện truyền thống "uống nước, nhớ nguồn" mà còn giáo dục truyền thống cách mạng, yêu nước rất thiết thực, hiệu quả cho các thế hệ trẻ mai sau”, Phạm Văn Chung nói.

KIỀU MAI SƠN

Đang được quan tâm

Gửi bình luận