Thứ năm, 16/08/2018 05:37 GMT+7

Hotline: 091.352.8198

Cho tôi hiểu hết tình rừng

30/04/2012, 09:15 (GMT+7)

Tôi sinh ra ở đồng bằng nhưng cuộc đời tôi chủ yếu sống ở rừng, chiến đấu ở rừng và viết cũng ở rừng...

Tôi sinh ra ở đồng bằng nhưng cuộc đời tôi chủ yếu sống ở rừng, chiến đấu ở rừng và viết cũng ở rừng. Đặc biệt là viết. Những tác phẩm thơ, văn xuôi, tiểu thuyết của tôi sống được đến ngày nay đều từ rừng mà ra.

20 tuổi tôi nhập ngũ. Đi qua cuộc chiến tranh chống Mỹ và là lính của một sư đoàn chủ lực, Sư đoàn 312, tôi đã có mặt ở những cánh rừng của Lào, rừng Trường Sơn, rừng U Minh, rừng Tây Bắc… Cũng hành quân, cũng đi chiến dịch, cũng khoét đất, đào hầm, cũng cơm nắm lương khô, cũng lăn lốc nơi tơi bời bom đạn như hàng triệu người lính khác.

Sự khốc liệt dữ dội và mất mát khó kể xiết của chiến tranh đã hừng lên và bốc cháy rừng rực từ hiện thực bi tráng của cuộc sống, cuộc chiến đấu ngày ấy. Những câu thơ, bài thơ còn trụ lại với thời gian bởi sự bi tráng của cảnh tượng vừa anh hùng vừa lãng mạn, vừa thực vừa ảo, vừa mộc mạc, vừa lấp lánh mà tất cả những cái đó được thể hiện trên cái nền cảm xúc mạnh mẽ và chân thật của người cầm bút. Cuộc sống thật, cảm xúc mạnh, tình yêu đồng đội, tình yêu quê hương đất nước đã trở thành suối nguồn cảm hứng hun đúc nên những tác phẩm của tôi.

Nhà thơ Nguyễn Đức Mậu

Tôi có 4 năm ở cánh rừng Lào, rồi 4 năm nữa ở chiến trường Quảng Trị, rừng nào cũng thuộc dãy Trường Sơn hùng vĩ. Tuổi thanh xuân, độ tuổi đẹp nhất một đời người của tôi gắn bó với những cánh rừng. Đó cũng là khoảng thời gian tôi viết sung sức nhất. Ngay khi vừa đặt chân đến chiến trường, bắt đầu cuộc hành trình sống và chiến đấu giữa những cánh rừng, trong tôi đã tuôn trào cảm xúc:

Thế hệ chúng tôi rừng xanh lính trẻ

Tuổi chúng tôi bằng tuổi Sư đoàn

Mặc áo màu xanh

Đứng trong quân ngũ

Sau con đường Tây Bắc đến Trường Sơn

Nhưng rồi, những cảm xúc, mơ mộng, bỡ ngỡ ấy qua rất nhanh. Đâu chỉ một hai ngày. Và rừng Trường Sơn trong mắt chiến sĩ trẻ như tôi cũng chỉ lãng mạn được một hai ngày. Sau đó là cuộc chiến, là bom đạn dữ dội, là cảnh rừng thiêng nước độc, là mất mát và hi sinh… ở cái nơi "bên nắng đốt, bên mưa bay".

Những điều đó ám ảnh tôi đến tận bây giờ. Tôi không thể nào quên cảnh giữa rừng già này phải đào mồ chôn những người bạn, đồng chí, đồng đội của mình ngã xuống hôm trước thì hôm sau lại hành quân đến rừng già khác. Đau đớn, tang thương, bi hùng lắm.

Giữa rừng Trường Sơn tôi cũng cảm nhận được sự hùng vĩ của non sông, gấm vóc, tự thấy rằng đất nước mình thật tươi đẹp, ngay cả trong thời điểm khó khăn nhất. Nhưng cũng giữa rừng Trường Sơn tôi đi qua hết mọi cung bậc cảm xúc. Năm 1969, tôi viết bài thơ “Nấm mộ và cây trầm”, khi mới 22 tuổi. Đây là một bài thơ cảm động viết về sự hy sinh của người lính chiến trường. Viết để đưa tiễn và tưởng niệm Hùng, người đồng đội và cũng là bạn thân thiết của tôi quê ở Phú Thọ.

Thực tế để viết bài này cũng lạ lắm, đó là sau khi tự tay chôn cất bạn mình xong thì thấy một cây trầm vừa bị cháy, hình ảnh ấy khiến tôi liên tưởng đến nén nhang cho những người chiến sĩ ngã xuống trên nước bạn Lào. Có lẽ cái mùi hương trầm ấy đã từng và còn ám ảnh tôi về cái thời người sống sau khi đắp đá, trồng cỏ non lên mộ cho đồng đội chẳng có thời gian mà khóc nữa:

Đất đắp mộ Hùng bom lẫn lộn

Cây trầm cháy dở thay nén nhang

Sau cột mốc thơ “Nấm mộ và cây trầm”, sau “Trường ca sư đoàn”, “Mưa trong rừng cháy”... rừng Trường Sơn vẫn còn hiển hiện, day dứt, trăn trở và cả những nỗi đau chắc chắn sẽ theo tôi đi đến hết cuộc đời:

Binh trạm Trường Sơn năm 69

Có bảy người con gái trúng bom

Đám tang họ không ai đưa tiễn

Giữa rừng chiều ngổn ngang núi non.

Với tôi, người lính giữa rừng ngã xuống là họ đã hoá thân vào non nước để sống tiếp một cuộc sống khác, xanh hơn, đằm dịu hơn và huyền ảo hơn.

Sau này, có nhiều lúc tôi chợt nghĩ, chính linh hồn của bảy cô gái hi sinh giữa rừng ấy đã "xui" tôi viết ra những câu thơ:

Đám tang vắng bảy chàng trai ấy

Vắng trắng hoa rừng, đắng nước mắt ngày ngâu

Bảy cuộc chiến tranh, bảy vầng trăng khuyết

Một nấm mồ chìm khuất rừng sâu...

Đau thương dữ dội, nhưng tôi, cũng như bao chiến sĩ cách mạng khác đều có một tình yêu, lòng biết ơn đối với những cánh rừng, bởi chính trong những khu rừng ấy, lực lượng bộ đội được che chở, bao bọc để tiếp tục cuộc hành trình đến ngày chiến thắng. Sau năm 1975, hòa bình rồi, tôi tiếp tục sáng tác mà tư liệu là một loạt hồi ức với rừng. Tôi nghĩ, đó một phần là cảm xúc, là nghĩa vụ, nhưng một phần nữa là sự tri ân đối với những cánh rừng, kiểu như “rừng nuôi bộ đội rừng che quân thù”. Chẳng hạn như “Trường ca sư đoàn”, bao gồm 2.000 câu viết về cuộc hành trình Trường Sơn đến ngày giải phóng. Tiếp đó là “Dư âm chiến tranh”, “Bão và sau bão”, “Mưa trong rừng cháy”....

Chưa lúc nào tôi hết cảm xúc đối với đề tài là hình ảnh quê hương, hình tượng người chiến sĩ và những cánh rừng. Riêng tập thơ “Mưa trong rừng cháy” là tập hợp những bài thơ tôi viết ra từ những cánh rừng trong suốt cuộc hành trình của người lính. Cho đến lúc hòa bình lập lại, về sống giữa Thủ đô Hà Nội nhộn nhịp phồn hoa, nỗi niềm với rừng trong tôi vẫn còn xao xác lắm:

Tôi cùng bè bạn về xuôi

Còn nghìn bia mộ nối lời rừng xanh

Nắm xương người lính vô danh

Vùi trong đất đá hoá thành cỏ cây.

NHÀ THƠ NGUYỄN ĐỨC MẬU

Đang được quan tâm

Gửi bình luận