Đường dây nóng : 091.352.8198

Vợ chỉ thích kể công thật bình thường và ích kỷ

Càng ngày Nam thấy Hương ngày càng xa lạ, khó gần. Cho dù vợ có làm bao nhiêu việc cho gia đình đi chăng nữa nhưng nếu cô làm chỉ làm để được kể công thì thật là vô nghĩa.

Tin bài khác

 KỂ CÔNG

Mặt Nam tái đi khi Hương nói oang oang với bạn bè và đồng nghiệp cấp dưới của anh: "Trong nhà này chị là đàn ông thì đúng hơn. Sao số chị lại khổ thể không biết, mấy đứa bạn chị thì được chồng lo hết nên rảnh rang đi spa, mua sắm, du lịch... đằng này chồng suốt ngày chúi mũi vào báo cáo, đề tài, việc gì cũng đến tay vợ”.

Tốt nghiệp trường ngoại ngữ, với tấm bằng xếp loại giỏi trong tay, cộng với khả năng nói tiếng Anh lưu loát như người bản ngữ, nên vừa đi tuyển dụng, Hương đã được nhận ngay vào làm phiên dịch viên cho một công ty liên doanh với nước ngoài, cùng mức lương gần 30 triệu đồng/tháng.

Đi làm được hơn năm, Hương kết hôn cùng Nam, một chàng tiến sĩ, hiện đang giữ chức vụ trưởng phòng của một viện nghiên cứu. Công việc của Nam không hề an nhàn, trong khi mức lương Nhà nước không mang lại cho anh thu nhập cao như vợ.

Cuộc hôn nhân của họ êm đềm với nhiều hạnh phúc vô bờ trôi qua được năm năm, để rồi sau đó là những cuộc chiến tranh nóng, lạnh liên tiếp xảy ra đến nỗi có lúc Nam phải ngủ luôn tại cơ quan vì cảm thấy chán ngán, áp lực nặng nề.

Nguyên nhân của những cuộc cãi cọ giữa hai vợ chồng bắt nguồn chỉ từ việc thích kể công của Hương. Hương kể công đủ thứ, từ lo việc nhà, quán xuyến gia đình, đối nội đối ngoại, cho tới việc kiếm nhiều tiền hơn chồng...

Hương có thể nói về chuyện này với bất cứ ai, người thân quen, hàng xóm, người họ hàng... Ngay cả khi có chồng ngồi đó, Hương cũng chẳng e ngại gì. Chính vì thế mà nhiều khi Nam cảm thấy quá xấu hổ, bởi vợ đã làm mất mặt mình không biết bao nhiêu lần!

Chẳng nói thì ai cũng biết Hương tháo vát, nhanh nhẹn nên mọi việc cô làm cho nhà chồng khó có thể chê trách.

Nam cũng mát mặt khi họ hàng khen ngợi và nói anh may mắn lấy được vợ vừa kiếm tiền giỏi lại biết lo toan. Có lẽ vì thế mà Hương thấy mình được coi trọng và tự cho phép mình lên mặt với mọi người đặc biệt là Nam.

Mỗi lần vợ chồng có gì cần bàn bạc thống nhất, Hương cũng là người giành lấy phần quyết định. Cô nói: “Anh thì giải quyết được gì, trong gia đình này từ cái bé cho tới cái lớn đều một tay gái già này lo liệu cả”.

Nhiều lần phải nghe "bài ca" của Hương, Nam khó chịu, góp ý với vợ thì cô lấp liếm: “Em nói không đúng sao, nhà này mà không có em thì có được như ngày hôm nay không. Anh có ung dung mà có chức quyền, rồi có nhà cửa con cái đoàng hoàng như thế này không, công việc của mấy đứa em trai, em gái của anh liệu có được ngồi trong máy lạnh mà hưởng hơn chục triệu một tháng không.

Tất cả là do em lo liệu, xin xỏ thử hỏi anh làm được gì nào. Lương tháng anh đưa không đủ tiền đóng học cho 2 con, vậy thì sao có thể sống trong thời buổi giá cả đắt đỏ như hiện nay”.

Dù giận bầm gan tím ruột nhưng Nam đành lặng lẽ đi về phòng vì không muốn vợ chồng to tiếng ảnh hưởng đến các con. Dần dần anh ít nói chuyện với vợ hơn, nhiều lúc còn lấy lý do bận để ngủ lại cơ quan mà không về nhà.

Hương cũng chẳng thiết vì kiểu gì chồng cũng chỉ giận dỗi vài ngày rồi lại đâu vào đấy.

Càng ngày Nam thấy Hương ngày càng xa lạ, khó gần. Cho dù vợ có làm bao nhiêu việc cho gia đình đi chăng nữa nhưng nếu cô làm chỉ làm để được kể công thì thật là vô nghĩa.

Từ sự cảm phục và yêu thương Nam cảm thấy Hương bình thường và ích kỷ. Thế rồi, chuyện gì đến cũng phải đến, khi “cuộc chiến” dai dẳng, kết hợp với sự chán ngán, áp lực nặng nề, Nam đã chủ động làm đơn ra tòa bởi anh không thể chịu đựng được nữa về một người vợ quá quắt, khi cô ta không chỉ kể công không thôi mà nhiều khi còn miệt thị, coi thường chồng và những người thân thuộc nhà chồng.

Bản thân Nam mặc dù không hề muốn gia đình tan vỡ, các con sẽ khổ nhưng anh đành phải nhắm mắt để làm chuyện đó. Khi nhận tờ đơn từ chồng, Hương dường như cũng sẵn sàng đón nhận khi cô chấp nhận và cầm bút ký luôn để đường ai nấy đi...

Có một đôi vợ chồng mà tôi biết, họ ra tòa chia tay nhau cũng chỉ vì lý do gần tương tự như vợ chồng Nam- Hương. Đó là vợ chồng Thu- Đàn, năm nay đều 36 tuổi và đã có với nhau hai mụn con đủ cả nếp, tẻ.

Đàn làm kỹ sư xây dựng nên rất hay phải đi theo công trình, tỉnh này, tỉnh khác. Cho nên mọi việc trong nhà do Thu quán xuyến hết từ chăm sóc các con nhỏ tuổi, phục dưỡng bố mẹ chồng già, rồi lo cơm nước cho cả nhà.

Mọi chuyện sẽ chẳng có gì đáng nói nếu như Thu không kể công chăm sóc bố mẹ chồng với mấy chị hàng xóm để rồi đến tai mẹ chồng và cuối cùng lọt đến tai Đàn.

“Ông bà ấy có đưa tiền ăn cho vợ chồng mình đâu, mà có đưa mình cũng chẳng lấy, vợ chồng mình nuôi ông bà hết. Những lần đi viện toàn mình chăm sóc, lúc ốm đau toàn mình cấp cứu. Nếu không có mình thì ông bà ấy chết lâu rồi”, đó là tất cả những gì mẹ Đàn nước mắt ngắn dài kể cho con trai.

Nói qua, nói lại vợ chồng cãi nhau, ai cũng cho là mình đúng, người kia ích kỷ, hẹp hòi. Đàn mặt đỏ phừng phừng nói: “Thích thì tôi và cô ly dị, đừng có kiểu làm rồi kể công, nếu kể công thì đừng làm”. Tức mình Thu cũng đáp: “Tôi cũng muốn ly dị lắm rồi”.

Khác với trường hợp của Hương ở trên, khi đơn ly dị được Đàn đưa ra thì Thu lại cảm thấy hối hận. Thế nhưng lời nói như bát nước đầy đổ đi sao múc lại được. Lúc này cô nghĩ: Giá như không kể công biết đâu Đàn sẽ biết ơn cô nhiều hơn.

Dù hối hận cũng đã muộn, Đàn đã đặt bút ký đơn ngay trước mặt cô và rồi họ đã ra tòa, đặt dấu chấm hết cho một tổ ấm.

Share Facebook Share Google Share Twitter Share Zingme  
Lê Thị Khánh Ly
Bình luận Gửi phản hồi