| Hotline: 0983.970.780

Khách văn (*)

Thứ Tư 19/06/2019 , 13:53 (GMT+7)

Nhớ lại hồi mình làm Văn nghệ Trẻ thật hãi quá. Hễ bước chân đến tòa soạn là gặp khách, tiếp khách từ sáng đến tối vẫn không hết, nhiều người bám trụ tòa soạn từ sáng sớm đến tối mịt chỉ để biết chắc bài mình có dùng được không.

Báo Văn Nghệ Trẻ thời còn báo in. Ảnh: internet.

Mình đã nghĩ ra trăm phương nghìn kế đuổi khách cũng chẳng ăn thua, lắm kẻ lì không chịu được. Đôi khi điên quá bèn đuổi thẳng cổ không nể nang, nói chúng mày biến đi để cho tao làm việc. Chúng nó bảo OK, khi nào mày làm việc thì bọn tao về. Mình đứng lên làm việc, chúng nó về thật, nhưng vừa ra đến cửa lại có khách vào, chúng nó lại quay vào, nói đấy nha, mày ngồi chơi thì bọn tao ngu gì mà về. Hi hi.

Loay hoay vài đợt khách là đến trưa, thế nào cũng có vài ba anh chèo kéo đi nhậu. Lại phải chối quanh, nói thôi, trưa nay tôi ăn cơm hộp, lắm việc quá. Người cầm tay kéo, nói gớm chưa, chỉ có mày lắm việc thôi sao.

Người ra mặt giận, nói anh mày từ quê ra chỉ muốn ngồi uống với mày chén rượu, mày có đi không thì bảo. Người trợn mắt chỉ tay, nói chúng nó ngồi sẵn ngoài quán rồi, mày không ra tao biết ăn nói với chúng nó thế nào. Mình nói thì anh ra ngồi với chúng nó đi. Anh lại trợn mắt quát, nói nhưng tao lỡ khoe mày thân tao rồi, ngu ạ.

Chẳng riêng gì mình, bọn thằng Thiều (Nguyễn Quang Thiều), thằng Phong (Nguyễn Thành Phong), thằng Quang (Hồng Thanh Quang), thằng Quý (Trần Quang Quý)... đều lâm vào bi kịch ăn trưa như thế cả. Nhưng chúng nó khá hơn mình, ăn nhậu điềm đạm, hết giờ trưa là kiếm cớ rút lui. Trường hợp không ai cho về thì giả vờ đi toilet rồi chuồn thẳng.

Mình khác, cả tháng không giọt bia rượu nào cũng không sao, nhưng hễ ngồi vào bàn nhậu là sa đà. Nốc vào vài cốc rồi, “tê tê” rồi thì chẳng cần ai chèo kéo, cứ uống uống ăn ăn đến tàn cuộc mới thôi. Rời cuộc nhậu đã ba, bốn giờ chiều, định bụng “cày” đến tối cho xong việc, chẳng dè vừa đẩy cửa vào đã có đôi ba anh ngồi chờ sẵn, ngao ngán.

Cộng tác văn vui lắm, viết xong cái truyện, bài thơ đã chạy khoe khắp làng rồi, tưởng đến tòa soạn chỉ gửi bài rồi về, không, còn đu đưa chán mới gửi. Có ông bảo tôi muốn gửi các ông chùm thơ, để tôi đọc cho các ông dăm bài, xem có được không nhé. Mình giãy nảy, nói thôi, ông cứ gửi đây, tôi đọc sau. Ông mới trợn mắt lên, nói gửi các ông có đọc đếch đâu, tôi đọc các ông duyệt ngay tại chỗ, có phải tiện cả đôi đường không. Mình gật đầu, nói OK đọc đi.

Ông lại ra vẻ làm cao, nói không có rượu mồi làm sao đọc. Mình nhăn nhó chối quanh, nói không có đâu, ai cất rượu ở tòa soạn. Lập tức ông lôi chai rượu ra từ trong túi, nói thế thì tôi đành hy sinh rượu của tôi vậy. Cứ thế ông vừa nhâm nhi rượu vừa đọc thơ cho hết buổi. Đọc xong chưa ai kịp phản ứng gì đã vỗ đùi đánh đét, nói hay không, hay quá còn gì nữa. Đăng không, đăng được quá phải không?

Khách ở quê ít khi ra tòa soạn, chỉ chăm chỉ viết thư, thư nào thư nấy dài dằng dặc, đầu tiên khen nức nở tờ báo, sau đó khen nức nở biên tập viên, nếu biên tập là nhà văn thì khen không hết lời, cuối thư mới lòi ra cái đuôi chuột nhờ gửi đăng cái truyện, in chùm thơ. Có hôm mình nhận được cái thư của một cô, viết nắn nót ôi cái tên Nguyễn Quang Lập mới đẹp làm sao.

Mình cười rũ, đem khoe với thằng Phong, lập tức nó chìa ra hai, ba cái thư ôi cái tên Nguyễn Thành Phong mới đẹp làm sao. Thằng Thiều “tàn bạo” hơn, cả chục cái thư ôi cái tên Nguyễn Quang Thiều mới đẹp làm sao. Thằng Thiều còn nói thằng Hồng Thanh Quang có cả tấn thư ôi cái tên Hồng Thanh Quang mới đẹp làm sao. Hi hi.

Một ông trẻ ở Đà Nẵng ra, hôm đầu đến nói thăm các anh, hôm sau đến đưa bài, hôm sau đến xin các anh ý kiến, nếu bảo chưa đọc thì hôm sau lại đến. Cho đến khi buộc phải trả lời là truyện không dùng được, ông cúi mặt ra về nhưng hôm sau lại đến, nói em tưởng đăng được thì ứng tiền nhuận bút để mua vé tàu về quê, nếu các anh không đăng em chẳng biết lấy gì mà mua vé tàu.

Thằng Thiều rút tiền ra đưa, nói ông cầm tiền mua vé tàu còn cái truyện đó không thể đăng. Ông trẻ khóc òa, nói nếu anh không đăng thì em tự tử chứ không dám về quê. Hỏi sao thì ông bảo em lỡ ba hoa với người yêu em là báo khen cái truyện rất hay, báo mời ra để chụp ảnh phỏng vấn in kèm luôn bài. Nó kể xong thì mặt sắt lại, nói em nói thật đó, thà chết ở đây chứ em chẳng dám về nhìn mặt người yêu của em.

Cả hội đau đầu, chẳng biết nó nói thật hay dọa chơi, nhỡ may nó làm thật có phải khốn không.

Mình mới bày một mẹo, nói ông cứ về, chúng tôi sẽ viết thư về cho ông, nói truyện rất rất rất hay, chỉ đăng số đặc biệt chứ không thể đăng số thường. Số đặc biệt mỗi năm chỉ có một lần vào ngày 2/9. Ông đưa cái thư cho người yêu ông đọc, thế là xong.

Nó nhăn nhó nói nhưng đến 2/9 không có báo thì sao. Mình nói thì tôi lại viết thư về, nói cấp trên chỉ thị để tiết kiệm, từ nay các báo không được ra số đặc biệt, vì thế truyện ông không thể đăng, đăng số thường sẽ làm hỏng truyện của ông nên chúng tôi không dám. Rất tiếc phải gửi lại truyện này cho ông. Nghe xuôi xuôi, nó mới chịu ra về, chết khổ.

Vất vả nhất là đám văn chương chân dài. Hơn ba chục năm làm văn nghệ mình nghiệm ra đàn bà hiếu danh hơn đàn ông nhiều, đặc biệt trong lĩnh vực thơ ca. Báo Văn Nghệ Trẻ vừa dựng nên chưa đầy tháng đã thấy đám chân dài vào ra tấp nập, đủ loại, từ mắt xanh mỏ đỏ đến tiền mãn kinh, phàm đã làm thơ không có cô nào không đôi ba lần ghé qua báo Văn Nghệ. Họ ngồi lâu đến phát rồ, khổ nỗi với đàn bà con gái chẳng ai dám thất lễ, cứ phải cười cười nói nói, tán tỉnh đôi câu, các cô các bà tưởng thật lại càng ngồi lâu.

Mỗi lần nghe tiếng guốc dép đàn bà, vừa gõ cửa vừa nói anh ui, cả hội giật mình đánh thót, nhìn nhau mặt mày tái dại, nói ôi thôi bỏ mẹ rồi, nát một đời trai. Rồi rặn ra bộ mặt hớn hở, mở cửa cười tươi, nói giời ơi rồng đến nhà tôm, dạo này sao xinh thế, trẻ ra bao nhiêu.

Ngồi đu đưa với các nàng chừng mươi lăm phút, một anh đẹp trai phải nhảy ra liều mình cứu chúa. Anh này mới bịa ra sinh nhật sinh nheo, giải thưởng giải thiếc, mời các nàng đi cà phê, đi ăn nhậu. Các nàng ra khỏi phòng, cả hội nhảy cà tẩng, thở phào nhẹ nhõm, mừng hết lớn.

Nhưng chỉ độ mươi phút nửa tiếng lại nghe tiếng guốc dép đàn bà, vừa gõ cửa vừa nói anh ui. Cả hội lại đứng đực mặt như ngỗng ỉa. Hi hi, đúng là Thứ nhất là sợ đau răng / thứ nhì là sợ khách văn đến nhà.

(*) Trích tác phẩm cùng tên.

Hồi ký Obama có hấp dẫn công chúng Việt?

Hồi ký Obama có hấp dẫn công chúng Việt?

Văn hóa 30/11/2020 - 19:52

Hồi ký Obama sau khi phát hành 3 triệu bản vào ngày 17/11 tại Mỹ, đã được First News - Trí Việt bỏ tiền mua bản quyền để chuyển ngữ tại nước ta.

Nghệ sĩ Nhân dân Trần Thị Tuyết qua đời ở tuổi 90

Nghệ sĩ Nhân dân Trần Thị Tuyết qua đời ở tuổi 90

Văn hóa 29/11/2020 - 10:44

Nghệ sĩ Nhân dân Trần Thị Tuyết - nhân vật ngâm thơ nổi tiếng bậc nhất Việt Nam, đã qua đời lúc 15h ngày 28/11 tại TPHCM, hưởng thọ 90 tuổi.

Tạp chí Văn Hóa Nghệ An chấm dứt hoạt động đầy nuối tiếc

Tạp chí Văn Hóa Nghệ An chấm dứt hoạt động đầy nuối tiếc

Văn hóa 29/11/2020 - 09:54

Tạp chí Văn Hóa Nghệ An sau số báo cuối cùng phát hành ngày 25/11, thì chính thức giải thể vào ngày mai 30/11, kết thúc hành trình 15 năm hoạt động.

Nghệ sĩ sáng tạo và nhà phê bình

Nghệ sĩ sáng tạo và nhà phê bình

Văn hóa 28/11/2020 - 08:10

Với 13 truyện ngắn trong tập truyện “Nghệ sĩ sáng tạo và nhà phê bình”, Võ Chí Nhất đã chủ động chọn cho mình một lối viết trinh thám rất riêng.

Đạo diễn Xuân Huyền vĩnh biệt làng nghệ thuật sân khấu

Đạo diễn Xuân Huyền vĩnh biệt làng nghệ thuật sân khấu

Văn hóa 27/11/2020 - 20:36

Đạo diễn Xuân Huyền - nhân vật có sức ảnh hưởng không nhỏ trong quá trình đổi mới sân khấu Việt Nam, đã qua đời trưa 27/11 tại Hà Nội, hưởng thọ 79 tuổi.

Mùa cưới

Mùa cưới

Văn hóa 27/11/2020 - 06:08

Xưa, trai gái trong làng phải lòng nhau, thường thì con trai cứ đi mòn ngõ nhà con gái mà chưa biết thế nào, có anh công cốc, có anh chuyển bại thành thắng.

Nhà văn đi dự Đại hội chỉ để bầu Ban chấp hành

Nhà văn đi dự Đại hội chỉ để bầu Ban chấp hành

Văn hóa 26/11/2020 - 06:35

Đại hội lần thứ 10 của Hội Nhà văn Việt Nam đã bầu được Ban Chấp hành gồm 11 thành viên, và nhà thơ Nguyễn Quang Thiều trở thành Chủ tịch Hội.

Đắk Nông: Khai mạc Lễ hội Văn hóa thổ cẩm Việt Nam lần thứ 2

Đắk Nông: Khai mạc Lễ hội Văn hóa thổ cẩm Việt Nam lần thứ 2

Văn hóa 25/11/2020 - 12:18

Tối 24/11, tại TP Gia Nghĩa, Đắk Nông, Lễ hội Văn hóa thổ cẩm Việt Nam lần thứ 2 năm 2020 (Fesival Thổ Cẩm) do UBND tỉnh Đắk Nông tổ chức chính thức khai mạc.

Sứ mệnh trẻ hóa văn chương Việt

Sứ mệnh trẻ hóa văn chương Việt1

Văn hóa 25/11/2020 - 07:10

Đại hội lần thứ 10 của Hội Nhà văn Việt Nam diễn ra tại Hà Nội từ ngày 23-25/11 với 597 đại biểu trên toàn quốc được triệu tập.

Hội Nhà văn Việt Nam chuyển giao thế hệ lãnh đạo

Hội Nhà văn Việt Nam chuyển giao thế hệ lãnh đạo

Văn hóa 24/11/2020 - 18:40

Hội Nhà văn Việt Nam sau 20 năm do nhà thơ Hữu Thỉnh làm Chủ tịch, đã có một ban lãnh đạo mới tương đối trẻ trung hơn.

Đoàn Tử Huyến và tôi

Đoàn Tử Huyến và tôi

Văn hóa 23/11/2020 - 20:32

‘Những người chết là vô hình nhưng không vắng mặt’, nên chi tôi vẫn thấy anh ở quanh đây mỗi khi có câu chuyện văn chương dịch thuật như xưa anh vẫn làm.

Hành trình 27 năm 'Đi để trở về'

Hành trình 27 năm 'Đi để trở về'

Văn hóa 23/11/2020 - 12:29

Nhiều tập thể, cá nhân vừa được vinh danh vì đóng góp xuất sắc cho chương trình Cuộc thi tuyển chọn Giọng ca cải lương hàng tuần (Bông lúa vàng) trong suốt 27 năm qua.

Xem thêm
Báo Nông Nghiệp
Vỡ lẽ

Vỡ lẽ

Lên Thủ đô, hôm đầu Hải và Dung tá túc trong một nhà nghỉ. Hôm sau, họ tìm nhà, và thật may mắn, thuê được một căn hộ tập thể trên tầng 10 của một chung cư, với giá rất hợp lý, chỉ 5 triệu đồng một tháng.

Khi Hà Nội bị chạm tự ái

Khi Hà Nội bị chạm tự ái

Sau khi bị Viettel vượt mặt ở V-League 2020, CLB Hà Nội ráo riết tăng cường lực lượng bằng hai ngoại binh khủng là Geovane và Bruno.

Cách mua xe cũ giá rẻ: Những điều nên và không nên

Cách mua xe cũ giá rẻ: Những điều nên và không nên

Thị trường xe cũ đã qua sử dụng đa dạng, tuy nhiên cũng tiềm ẩn không ít rủi ro. Dưới đây là một số điều nên, không nên để mua được chiếc xe ưng ý.

Cuộc thi Hoa khôi Du lịch vì sao không tìm được giải nhất?

Cuộc thi Hoa khôi Du lịch vì sao không tìm được giải nhất?

Cuộc thi Hoa khôi Du lịch đã khép lại, nhưng dư âm vẫn khiến công chúng xôn xao trên nhiều diễn đàn vì không trao giải nhất cho người đẹp nào.