Thứ năm, 24/05/2018 05:21 GMT+7

Hotline: 091.352.8198

Người mẹ kế tuyệt vời

20/06/2013, 09:49 (GMT+7)

Nguyễn Thị Hiền, ở xã Kim Chung, huyện Đông Anh, Hà Nội có may mắn được sống với người mẹ kế đầy tình yêu thương suốt từ những năm tháng ấu thơ cho tới khi trưởng thành.

Người đời từng bảo rằng “Mấy đời bánh đúc có xương, mấy đời gì ghẻ mà thương con chồng” để nói lên chuyện những người phụ nữ, làm lẽ, làm kế mà yêu thương, quý mến con của chồng là xưa nay hiếm!

Vâng, lời đúc kết của dân gian có lẽ là đúng, nhưng không phải là đúng tuyệt đối, bởi trong xã hội vẫn có (tuy nhiên không nhiều) một số người phụ nữ coi con đẻ của chồng như chính con mình sinh ra. Trường hợp của Nguyễn Thị Hiền, ở xã Kim Chung, huyện Đông Anh, Hà Nội, là một điển hình, khi cô may mắn được sống với người mẹ kế đầy tình yêu thương suốt từ những năm tháng ấu thơ cho tới khi trưởng thành.

Mới lên 3 tuổi Hiền đã phải chịu tổn thất lớn nhất trong cuộc đời, đó là người mẹ sinh thành ra em đã lìa xa cõi đời vì một cơn bạo bệnh. Bố em vẫn còn trẻ tuổi, và không muốn sống nốt quãng đời còn lại trong sự cô quạnh thiếu vắng hơi ấm của người phụ nữ, nên sau khi cải táng vợ xong, nhờ sự mai mối của người quen, ông đã cưới một người phụ nữ quá lứa lỡ thì ở làng bên.

Khi bố có ý định lấy vợ, mặc dù người dì ruột của Hiền (em mẹ) lo rằng cháu sẽ vất vả, thậm chí khổ sở khi người phụ nữ khác về làm vợ người anh rể mình. Thế nhưng, thay vì sự ái ngại nỗi lo ấy, khi anh Nguyễn Văn Tuấn (bố Hiền), lấy người phụ nữ kia về thì hàng xóm đều ngỡ ngàng vì sự chăm sóc đối xử của cô ta với bé Hiền.

Cô ta chăm lo cho Hiền từ miếng cơm, ngụm nước, dạy bảo em học hành mỗi tối, mặc dù công việc nhà, việc đồng áng luôn tối tăm mặt mũi. Không hề giả tạo, mà tình thương yêu, sự ân cần dạy bảo của người mẹ kế đối với Hiền là sự thực, nó xuất phát tự đáy lòng, bởi khi lớn lên cô mới hiểu tấm lòng ấy của người mẹ kế là thật, chứ lúc đó em chưa đủ lớn để cảm nhận thấy.

Hầu như chẳng bao giờ người mẹ kế nặng lời hay đánh đòn Hiền, mặc dù đôi lúc em cũng bướng bỉnh cãi lại lời mẹ, hay không chịu làm, chịu học… Thấy Hiền chưa ngoan, hay hư láo gì thì người mẹ kế ấy chỉ rất nhẹ nhàng chỉ bảo, dạy dỗ từng li từng tí để em hiểu ra và sửa chữa.

Khi thấy chòm xóm, và cả người anh rể của mình nói, kể về những đức tính trên cả tuyệt vời của người mẹ kế của Hiền thì không chỉ người dì ruột, mà ông bà ngoại của Hiền cũng mát dạ và yên tâm, bởi Hiền không phải khổ như đại đa số những đứa trẻ phải chịu cảnh sống quá khắc nghiệt với mẹ kế.

Khi những đứa em được sinh ra từ người mẹ kế, tưởng Hiền sẽ ít được chiều chuộng quý mến hơn, nào ngờ tình thương của mẹ dành cho em vẫn không đổi khác. Người mẹ ấy không bao giờ có sự phân biệt trong cách sống, cách cư xử giữa con mình và con chồng.

Hiền từng kể với ông bà ngoại rằng: “Mẹ đối xử với con tốt lắm. Mẹ mua quần áo mới cho các em thì cũng mua cho con. Thậm chí nhiều khi còn mua cho con nhiều hơn các em…”.

Hiền là người chăm học, lại học được nên mẹ kế luôn thúc giục em phải cố gắng để mai này thi đỗ đạt cho đời đỡ khổ. Mẹ tạo mọi điều kiện cho Hiền, như mua sắm sách vở, đồ dùng học tập không thiếu thứ gì. Những buổi học thêm ở nhà thầy cô, nhà bạn bè mẹ đều giục em đi đủ, và luôn dành làm mọi việc để Hiền có nhiều thời gian hơn mà học hành.

Năm Hiền đỗ vào cấp 3 trường chuyên của huyện, phải đi học xa mẹ kế đã mua cho Hiền một chiếc xe đạp loại khá hiện đại giá hơn triệu bạc để em đi lại cho đỡ vất vả.

Như đã nói là Hiền quá may mắn khi có người mẹ kế luôn tạo điều kiện để em được học hành đến nơi đến chốn, chứ ở đời quá ít những đứa trẻ mồ côi mẹ lại may mắn như em, bởi lẽ thường khi có gì ghẻ thì những người con của chồng thường phải bỏ dở việc học hành để làm việc lo toan cuộc sống.

Ba năm học cấp 3 trôi đi nhanh, và Hiền đỗ tốt nghiệp loại giỏi, thi đại học với số điểm á khoa của một trường danh tiếng. Ngưỡng cửa cuộc đời thực sự sang trang khi Hiền vào đại học để rồi em thành tài với công việc ổn định, lương cao khi ra trường.

Giờ đây, Hiền đã gần 30 và cô đang có một công việc ổn định trong cơ quan Nhà nước, và một gia đình nhỏ đầm ấm hạnh phúc ở quận Cầu Giấy, Hà Nội. Người chồng hết mực thương yêu vợ làm trong ngành công an và đứa con trai kháu khỉnh lên 4 tuổi, đó là “gia tài” mà có lẽ nếu không có người mẹ kế tuyệt vời kia thì cô sẽ không bao giờ có được.

Biết ơn tấm lòng tốt, sự chân thật, hết lòng vì con cái của người mẹ kế, hầu như chẳng có tuần nào là Hiền không tranh thủ ngày cuối tuần đưa chồng con về thăm ông bà nội, ngoại và người mẹ kế. Mỗi lần về nhà là mỗi lần Hiền đi ra siêu thị mua lỉnh kỉnh bao đồ đạc, quà cáp để mang về biếu mẹ.

 Thấy con gái chăm lo cho mình quá, người mẹ kế của Hiền nhiều lần bảo: “Thôi, mẹ còn khỏe, vẫn làm được nên vẫn có tiền để mua sắm các thứ. Các con cứ dành dụm tiền còn lo liệu cho con cái sau này, chứ lấy đâu mà ngày nào về cũng mua cho mẹ nhiều thứ cho tốn kém ra…”.

Thấy con gái tình cảm, chăm lo cho mẹ, bố Hiền luôn cảm thấy vui, mãn nguyện vì ông đã không sai lầm khi tìm đúng người phụ nữ giàu tình cảm, lại đủ sức gánh vác trọng trách của người vợ cả để nuôi dưỡng dạy dỗ Hiền nên người.

Được chứng kiến gần như suốt cuộc đời của Hiền, từ lúc tấm bé cho tới khi thành đạt, tôi mới ngẫm thấy trên cuộc đời này không phải là người mẹ kế, dì ghẻ nào cũng ác độc, cũng khắt khe, quá đáng… với con chồng!

Con người với con người luôn nảy nở tình thương yêu, vì thế những người làm phận lẽ, kế đâu nhất thiết cứ phải đối xử với con chồng không ra gì, bởi nếu một khi mình đối xử tốt, tình cảm với con chồng thì sẽ nhận được lại bằng tình cảm, sự quý trọng, kính mến, mà theo quan niệm của Phật giáo thì “Gieo nhân nào sẽ gặt quả nấy!”.

LÊ THỊ KẾT

Đang được quan tâm

Gửi bình luận