Thứ năm, 14/12/2017 09:40 GMT+7

Hotline: 091.352.8198

Sự im lặng "chết người"

20/11/2012, 09:54 (GMT+7)

Trong đời sống hôn nhân, nhiều người vợ (hoặc chồng) đôi khi nghĩ rằng “im lặng là vàng”.

Trong đời sống hôn nhân, nhiều người vợ (hoặc chồng) đôi khi nghĩ rằng “im lặng là vàng”. Bởi họ cho rằng im lặng là cách tốt nhất để làm giảm sự căng thẳng leo thang giữa vợ chồng, mặt khác tránh được sự chú ý của các hộ gia đình hàng xóm dòm ngó. Chính vì thế, khi có xảy ra chuyện hục hặc mà người vợ (hoặc chồng) thay gì lên tiếng tranh luận, giãi bày để bảo vệ quan đểm của mình thì lại chọn phương án vô cùng nguy hiểm: Im lặng! Đó là điều hoàn toàn sai lầm.

Im lặng vì chịu đựng

Chị Thùy Trang nhà ở xã Tân Kiên, huyện Bình Chánh, TP.HCM, vốn là người có tính ít nói, nhu mì, luôn chịu đựng được mọi tình huống “dầu sôi lửa bỏng”. Cũng vì thế chị ít khi được lòng những người phụ nữ cùng xóm, vốn dĩ họ thích buôn “dưa lê” vào mỗi buổi sáng ở quán nước bà Tám cạnh nhà chị. Đặc biệt, bởi tính kiệm lời mà trong những lần vợ chồng bất hòa, chị đều là người thiệt thòi hơn hết.

Có lần, thấy phòng làm việc của chồng ngổn ngang giấy tờ, chị Trang tỉ mỉ sắp xếp lại từng quyển tài liệu và đặt lên kệ cho ngay ngắn. Ấy thế mà khi anh chồng về nhà, nhìn thấy tất cả giấy ngăn nắp liền nổi giận hét toáng lên: “Giấy tờ tôi làm tôi biết, em không hiểu gì thì đừng có đụng đến. Giờ làm sao tôi tìm ra bản báo cáo để ngày mai nộp cho sếp đây?”.

Đúng là chị Trang đã sai, vì đôi khi đối với mình vô trật tự nhưng đối với người khác lại có trật tự theo cách lộn xộn. Nghĩa là họ để đâu thì tự họ biết, mình sắp xếp ngay ngắn càng làm họ rối tung thêm. Nghĩ như vậy nên chị Trang không nói, lặng lẽ đi tìm giúp chồng mấy bản báo cáo. Nhưng chị càng chạm vào giấy tờ thì anh xua chị đi chỗ khác.

Chị lại lặng lẽ đi vào nhà bếp tiếp tục công việc nội trợ của mình. Anh chồng thấy vợ mình im lặng thì lại càng bực tức hơn, vừa tìm tài liệu anh vừa càm ràm mãi: “Cái mặt lầm lầm lì lì thật khó coi. Tôi nhớ là tôi cưới vợ chứ đâu phải cưới pho tượng”. Tìm mãi không được, anh đi xuống nhà bếp tiếp tục lớn tiếng: “Em đang xem thường, khinh bỉ tôi chứ gì?”. Tiếp sau câu nói ấy là tiếng “xoảng” của bộ ly thủy tinh và chồng chén kiểu.

 Bây giờ chị mới chịu lên tiếng: “Anh có giận em thì cứ chửi em, đừng đập bể đồ đạc như vậy”. “Càng chửi thì em càng xem thường tôi à? Chửi này…”. Lại một mớ đĩa biến thành mảnh vụn tan tành. Anh chồng dắt xe ra khỏi nhà và buông một câu lạnh lùng: “Khỏi chờ cơm tôi”. Chị hiểu, đêm này anh không về nhà.

Hiểu rõ chồng mình nóng tính nhưng chị Trang lại không biết xoa dịu bằng câu nói xin lỗi để chồng mát dạ. Thay vì tỏ thái độ im lặng thì chị nên là người mở miệng giải thích lý do vì sao mình lại làm như vậy để cho chồng mình hiểu được đây chỉ là sự cố chứ chị không phải cố tình làm thế.

Im lặng vì sĩ diện

Ở cái khu phố này ai cũng xem vợ chồng anh Minh- chị Giàu (quận Bình Tân, TP.HCM) là một cặp uyên ương trời cho hiếm có. Những hộ gia đình nơi đây thỉnh thoảng hay xảy ra mích xích nội bộ, vợ chồng gây gổ oang oang nhưng với nhà anh Minh thì chưa bao giờ có chuyện đó.

“Họ sống rất chuẩn mực, hạnh phúc, nhường nhịn nhau và hay quan trọng về nhau”, theo như những người hàng xóm nhận xét. Thậm chí nhiều lần Trưởng công an khu phố còn khen lấy khen để rằng, họ là đôi vợ chồng tuyệt vời nhất nơi đây. Thế nhưng bên trong sự việc nó không phải như thế.

Anh Minh vốn là người đàn ông có tính khí như Trương Phi, tuy tâm rất lành, nhưng hễ đụng chuyện gì bực mình là anh cáu gắt lên như trời sắp có bão. Biết được nhược điểm của chồng như vậy nên chị Giàu thường cố nhẫn nhịn bằng sự im lặng cho yên nhà yên cửa, mặt khác tránh được những điều tiếng từ hàng xóm.

 Cứ mỗi lần có sự một bực mình nào đó, anh Minh ầm ĩ lên là chị vội vàng đóng cửa và im lặng ngồi chịu trận. Anh Minh quát tháo vợ một lát thì dịu giọng lại rồi mọi chuyện đâu vào đấy.

 Chị Giàu vốn là giảng viên đại học, phải dạy ba buổi: Sáng, chiều, tối nên đôi khi công việc nhà chểnh mảng. Người giúp việc thì có đấy, nhưng anh Minh lại cần đôi tay của vợ mình. Nên gặp chuyện kinh doanh ở công ty trục trặc mà về nhà lại thấy bữa cơm nhạt thếch vì không do chính tay vợ nấu là anh nổi đóa.

 Anh có lý, nhưng cũng cần phải thông cảm cho vợ vì chiều về nhà, chị phụ với người giúp việc một tí là vội chạy ngay đến lớp tại chức. Khổ nỗi chị Giàu đã quen với sự im lặng nên không bao giờ tỏ bày cho chồng hiểu rằng mình muốn chứng tỏ sự tháo vát của phụ nữ, muốn kinh tế gia đình khá giả hơn nên mới tranh thủ dạy thêm vào ban đêm...

Chính vì thế sự mâu thuẫn ngầm ngày càng gay gắt và nó… bùng nổ. Một tuần trước, anh Minh có nhắc với vợ là thứ bảy này phải đi đám cưới cùng anh. Chị Giàu gật đầu đồng ý mà quên mất tối thứ bảy có tiết của mình ở lớp tại chức (vì thời khóa biểu vừa thay đổi). Vốn là người sống có nguyên tắc nên chị Giàu xin lỗi chồng không đi ăn cưới được, và vội chuẩn bị áo dài để đến lớp dạy (vì chị nghĩ một mình chồng đi chẳng sao).

Tuy nhiên mọi việc không đơn thuần như chị Giàu nghĩ, bởi anh muốn tự hào giới thiệu cô vợ giảng viên đại học của mình cho bọn bạn cũ biết. Giờ mọi dự tính bị sụp đổ nên chả trách anh Minh giận dữ. Máu trương phi nổi lên, anh Minh đá vỡ tủ kính và chiếc ti-vi siêu phẳng vừa tậu về hơn một tuần.

Xót của, lại thấy chồng không tôn trọng mình, sự mạnh mẽ của người phụ nữ trong chị trỗi dậy. Chị Giàu chống nạnh đôi co với chồng. Âm thanh inh ỏi truyền cả con hẻm, thế là hàng xóm kéo đến đông đúc. Bây giờ mọi người mới vỡ lẽ ra mọi chuyện.

Hãy thẳng thắn tranh luận

Đừng nên im lặng! Im lặng như một dấu hiệu ngầm thông báo người vợ (hoặc người chồng) đang coi thường. Bởi ở mỗi cá nhân đều có cách suy nghĩ khác nhau. Cho nên, thay vì im lặng, bạn hãy mạnh dạn tranh luận, như là cách xóa tan không khí ảm đạm trong ngôi nhà, mặt khác chứng tỏ cho người  biết bạn cũng có lắng nghe.

Tuy nhiên, hãy nhớ rằng tranh luận không có nghĩa là cãi vã, đấu võ mồm hay xỉa xói, chỉ trích về nhau thậm tệ. Mà phải ngồi lại với nhau phê bình những ưu điểm, khuyết điểm của mỗi người bằng những chứng cứ thuyết phúc một cách nhẹ nhàng, thân mật để đưa ra tiếng nói chung.

Chỉ có tranh luận mới giúp cuộc hôn nhân thêm mới mẻ, hấp dẫn khiến cho chồng (hoặc vợ) đều cảm thấy thú vị và luôn xem tổ ấm của mình là chỗ dựa tinh thần tuyệt vời nhất.

NGUYỄN THANH VŨ

Đang được quan tâm

Gửi bình luận