Đường dây nóng : 091.352.8198

Vội vàng

Anh chị gặp nhau, rồi vội vàng cưới nhau chỉ sau vài tháng. Bây giờ thì cả hai bắt đầu chán nhau. Họ đã tính đến chuyện chia tay...

Vội vàng
Ảnh minh họa
Tin bài khác

Họ đâu còn trẻ mà bảo nông nổi? Anh đã bước sang tuổi bốn mươi. Chị ở tuổi ba sáu. Anh là nhà thiết kế máy cơ khí của một công ty chế tạo thiết bị chuyên dùng. Chị là bác sĩ ở một bệnh viện lớn của thủ đô. Anh không thuộc loại xấu trai. Chị thuộc loại xinh gái. Nói tóm lại, là họ đủ sự từng trải và sự khôn ngoan, để tiến tới một cuộc sống gia đình.

Họ biết nhau trong trường hợp khá tình cờ. Mọi khi chị về nhà sớm. Nhưng hôm đó xe hỏng. Cái xe SH mới cứng bỗng dưng dở chứng. Không thể thuê một chiếc xe chở hàng mini chở về. Không có cửa hàng cửa hiệu quanh đây. Vậy là chị tính bài dắt bộ. Khi chạy, nó là một cỗ xe rất đáng yêu. Nhưng khi chết máy, thì đúng là thứ của nợ. Chị vừa dắt vừa thở.

Thế rồi gặp anh. Anh ta đang đi, bỗng giảm tốc độ, rồi dừng hẳn chờ chị dắt tới. “Chị để gọn vào đây. Tôi chỉ sửa loáng cái, là chạy ngon thôi mà”. Chị có vẻ lưỡng lự. Lòng tốt vô tư, hay có mưu đồ gì đây? Chị nghĩ vậy, nhưng đã quá mệt, đành làm theo lời anh ta.

Anh ta có vẻ rất thành thạo với chiếc xe. Lấy túi đồ nghề từ cốp xe, dường như anh ta đã đoán được xe hỏng ở chỗ nào. Quả thật, chỉ trong vòng mươi phút, chiếc xe đã nổ máy ngon lành.

“Anh ơi! Hết…hết bao nhiêu?”. “Hết gì cơ?”. “Là muốn hỏi anh, anh sửa…hết bao nhiêu?”. Anh ta vừa lau tay, vừa cười phá lên: “Tôi có phải thợ sửa xe đâu? Tôi giúp chị thôi mà. Có lẽ hôm qua trời mưa, xe chị đi, dính nước”. Chị bối rối: “Rất cảm ơn anh. À, tôi ở bệnh viện…Nếu có lúc nào cần khám, hoặc tư vấn, xin anh đến khoa tiêu hóa”.

Anh ta nhìn chị, cầm cái danh thiếp chị đưa và ngắm nghía. Rồi anh ta rút điện thoại, bấm bấm, gọi cho ai đó. Chị bỗng giật mình khi thấy điện thoại đổ chuông. Chị lấy máy ra. Anh ta cười: “Số của tôi đó. Nếu cần, thì chị lưu lại. Tôi là kỹ sư cơ khí, có cần gì…tôi rất hân hạnh được giúp chị. Chị tên? À, đây rồi. Hoàng Phương Lan. Tên hay quá. Tên tôi là Túc. Lê Huy Túc".

Vậy là họ quen nhau. Anh không đến khám ở phòng chị, nhưng đã hai lần mời chị đi uống cà phê. Và họ cũng nhanh chóng hiểu hoàn cảnh của nhau. Chị lỡ một lần kết hôn. Còn anh thì đã li dị vợ ba năm nay. Tóm lại, là họ có thể đến với nhau. Có thể thành một tổ ấm. Mà xem ra, lại rất ăn ý. Rất “môn đăng hộ đối”.

Ít lâu sau (cái “ít lâu” này, chỉ tính bằng tháng) họ đi đến hôn nhân. Đám cưới thuê ở phòng cưới sang trọng. Cô dâu mặc váy trắng quết đất. Chú rể đóng bộ củ sẫm màu. Có dẫn chương trình. Có nổ sâm-panh. Nghĩa là đủ cả.

Không biệt thự. Nhưng căn phòng chung cư rộng tám mươi mét vuông, cũng đủ trở thành mênh mông với đôi vợ chồng. Họ cũng tổ chức một tuần trăng mật. Bố trí về hai quê thăm họ hàng. Tóm lại, đó là cặp đôi hoàn hảo, trên cả mức đẹp đôi thường tình. Một cặp vợ chồng hẳn sẽ hạnh phúc. Chí ít, thì con mắt bên ngoài nhìn vào, đều thấy như vậy.

Cũng theo nhận xét bên ngoài, đôi vợ chồng này có sinh ra một tá con (nếu Luật hôn nhân cho phép) thì họ cũng không có vấn đề gì về kinh tế. Phần lương “cứng” của hai vợ chồng đã hơn chục triệu. Phần lương “mềm” tức là làm thêm, thưởng quý, năm…bình quân cũng cỡ hơn chục triệu nữa. Vậy thu nhập của họ cỡ gần ba chục triệu mỗi tháng. Có ăn vàng cũng chả hết.

Ấy vậy mà mới sống được nửa năm, đã có vấn đề phát sinh. Mới đầu cũng nhỏ, khó chịu tí chút, dần dần trở thành nghiêm trọng.

Các cụ có nhận xét, lấy nhau mà không có con ngay, là dễ sinh chuyện. Còn nếu có con ngay, thậm chí cả “giống ngắn ngày” tức là vừa cưới xong đã có con, thì chả có vấn đề gì. Mọi chuyện sẽ bị xếp sang một bên, thậm chí xếp xó, khi cả hai vợ chồng phải chăm sóc đứa con. Thế nhưng không hiểu sao đã nửa năm trôi qua, mà cô vợ chưa thấy “tín hiệu” gì. Có ai hỏi, cô vợ chỉ thủng thẳng trả lời: “Cơm chưa ăn, gạo còn đó. Đi đâu mà vội”. Những người chậm hiểu, không rõ cô nàng trả lời thế, là có ý gì.

Vấn đề phát sinh có phải do chậm con, thì chưa rõ. Nhưng rõ ràng có sự trục trặc giữa hai vợ chồng.

Đầu tiên từ phía cô vợ. Cái bệnh nghề nghiệp đã khiến cô kỹ tính đến mức thái quá trong ăn uống, sinh hoạt, giao tiếp. Thức ăn thừa buổi sáng, chiều đã cho vào sọt rác rồi. Từ rau, củ, quả…bất cứ thứ gì cũng sục ô-zôn, đến mức ăn rau sống mà cứ như ăn rau tái.

Quần áo của chồng thì thôi rồi! Chưa bẩn đã giặt. Có hôm sơ ý, cô còn cho cả giấy tờ, tiền, chìa khóa vào…máy giặt. Chồng phải thường xuyên tắm, gội đầu. Đánh răng cũng phải “chuẩn” chứ không được cọ cọ, cào cào mấy cái cho xong chuyện. Ông chồng dần dần bị cấm uống rượu, hút thuốc, bia, cà phê…

Thứ hai, là từ phía anh chồng. Khi lấy nhau rồi, cô vợ mới phát hiện ra anh chồng không chỉ làm việc ở cơ quan, mà còn lôi việc về nhà. Nào là máy móc, chai lọ, hóa chất…Cứ y như một phòng thí nghiệm. Đi làm thì chớ, cứ về đến nhà là lao vào phòng thí nghiệm tự tạo ấy cho đến tận đêm khuya.

Có hôm cô vợ hoảng hồn vì nghe thấy tiếng nổ trong phòng. Rồi khói trắng khói đen mù mịt. May chưa cháy nhà, chết người. Ấy vậy, nhưng chỉ dừng được vài hôm, rồi đâu lại vào đó. Nghe nói cô vợ cũ không thể chịu nổi, nên đã vội vã… bỏ của chạy lấy người.

Bây giờ thì cả hai bắt đầu chán nhau. Họ đã tính đến chuyện chia tay. Mà sự tính toán này nghiêm túc đấy. Chỉ có điều, vào thời điểm nào thôi. Cũng may họ chưa có con. Có người nhận xét rằng, nếu có con sớm, có khi chuyện đổ vỡ lại không xảy ra.

Share Facebook Share Google Share Twitter Share Zingme  
Đỗ Bảo Châu
Bình luận Gửi phản hồi